Lúc này bữa tiệc xuất hiện hai vị "khách không mời mà đến".
Người đến là ông Tống của Tống gia, vua bất động sản nổi đình nổi đám ở thành phố B hai năm nay. Bên cạnh ông ta là cô con gái độc nhất Tống Mỹ Mỹ, vẻ mặt tràn đầy kiêu ngạo, cằm hất cao, lúc này đang khoác tay cha mình.
Chậm rãi đi tới.
Danh tiếng của Tống gia cũng khá vang dội, thấy họ đi về phía này, vài người có quan hệ tốt với Tống gia liền rảo bước đến trước mặt chào hỏi.
Đương nhiên phần lớn mọi người vẫn đứng nguyên tại chỗ, dù sao Tống gia tuy thế lực không tệ, đáng tiếc nhân phẩm lại chẳng ra sao. Những ai từng hợp tác với họ không ai là không cảm thấy phẫn nộ, cũng dẫn đến việc nhiều đối tác của Tống gia chỉ làm ăn một lần rồi thôi.
Rất nhiều người có mặt ở đây đều khinh thường Tống gia, nhưng ngoài mặt không biểu lộ ra. Làm ăn kinh doanh có ai mang bộ mặt thật ra đâu? Đều là đeo mặt nạ kết bạn cả thôi.
Gần đây ông Tống nghe nhiều nhất là chủ đề về Tập đoàn Tô thị. Vốn dĩ dưới trướng ông ta có một công ty con nhắm trúng tài nguyên của Tô thị, đến cửa cầu hợp tác, đáng tiếc Cao Minh trước khi đàm phán đều sẽ điều tra rõ bối cảnh của từng công ty.
Cho nên công ty con này không đạt yêu cầu, bị Cao Minh từ chối. Ông Tống nghe tin này về nhà đập vỡ luôn một bình hoa cổ, có thể thấy ông ta tức giận đến mức nào.
Lúc này nhìn thấy đại diện Tập đoàn Tô thị là Cao Minh có mặt, ông ta bèn rảo bước đi tới, cười như không cười nói với Cao Minh: "Tập đoàn Tô thị? Ông Cao Minh, ngưỡng mộ đại danh đã lâu!"
Khi ông Tống đi tới, Cao Minh đã nói sơ qua tình hình với Tô Cẩn, sau đó ngẩng đầu nở nụ cười đúng mực, đáp trả: "Ông Tống, không dám không dám, nếu nói đại danh, chắc chắn danh tiếng của Tống thị vang dội hơn nhiều!"
Ông Tống nhìn Cao Minh đã thấy khó chịu, tự nhiên nghe câu này cũng chẳng thấy lọt tai, ông ta cho rằng Cao Minh đang châm chọc danh tiếng tồi tệ của Tống gia ở thành phố B. Thế là ông ta cũng chẳng thèm giữ vẻ mặt hòa nhã với Cao Minh nữa, căng cứng khuôn mặt chữ điền.
Mang theo cơn giận ẩn nhẫn, ông ta cười lạnh châm chọc: "Ông Cao nói vậy là không đúng rồi, sao bây giờ lại khiêm tốn thế?" Sau đó nói với những người xung quanh đang nhìn về phía này xem náo nhiệt: "Haizz, nói ra thật xấu hổ, vốn dĩ một công ty dưới trướng tôi muốn hợp tác sâu rộng với Tô thị, đáng tiếc, Tô thị khẩu vị lớn, chẳng coi trọng công ty nhỏ bé của tôi, thế nên mới không thành."
Câu nói này âm lượng rất cao, thu hút sự chú ý của rất nhiều người có mặt.
Nụ cười của Cao Minh không giảm, ngẩng cao đầu đáp: "Ông Tống hiểu lầm rồi, Tô thị chúng tôi đối với đối tác đến hợp tác đều không từ chối, đều là khách quý của chúng tôi, nhưng Tô thị cũng có quy tắc của Tô thị."
Ông ngước mắt nhìn quanh một vòng, rồi nói: "Tôn chỉ của Tô thị chính là chữ tín, không tồn tại những thứ phức tạp khác. Công ty dưới trướng ông Tống chưa đạt yêu cầu, rất xin lỗi vì không thể hợp tác với quý công ty, tại hạ cũng lấy làm tiếc. Hy vọng ông Tống đừng vì thế mà hiểu lầm."
Đây là đang nói Tống gia không giữ chữ tín sao? Khá lắm Tập đoàn Tô thị, khá lắm Cao Minh!
Trong mắt ông Tống tràn đầy sự giận dữ âm hiểm, nhưng không thể bùng phát ở nơi này, chỉ đành nhẫn nhịn. Đợi có ngày nắm được thóp của Tô thị trong tay, ông ta nhất định sẽ khiến Cao Minh hối hận vì những lời nói hôm nay.
Cao Minh coi như không nhìn thấy sự tức giận không che giấu được của ông Tống, quay sang chào hỏi người đàn ông vừa tiến lên bắt chuyện bên cạnh.
Vì ông nghiêng người, nên lúc này toàn bộ con người Tô Cẩn lộ ra trước mặt mọi người.
Tống Mỹ Mỹ vừa vào đã nhìn thấy mấy người bạn chơi thân ở phía bên kia bữa tiệc, liền đi qua hội họp với họ, khoe khoang so bì đồ đạc trên người mình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://www.hatdaukhaai.com/trong-sinh-90-than-y-thien-kim/chuong-122-tham-gia-yen-tiec-4.html.]
Bây giờ mới đi tới, cũng không biết cuộc tranh phong tương đối giữa cha mình và Cao Minh. Chỉ là cô ta vừa tới đã nhìn thấy bóng dáng lộ ra của Tô Cẩn, trừng lớn hai mắt, vẻ mặt không dám tin.
Tiếp đó giọng nói ch.ói tai thất lễ vang lên khắp đại sảnh, thu hút sự chú ý của mọi người: "Đồ tiện dân nhà cô, sao lại xuất hiện ở đây?"
Tô Cẩn ngước mắt thản nhiên liếc cô ta một cái, không nói gì. Cô ta tự biên tự diễn nói tiếp: "Tôi biết rồi, chắc chắn cô đi theo người khác lẻn vào chứ gì, nếu không với thân phận của cô, sao có thể vào được."
Dường như đã phát hiện ra chân tướng, cô ta quay sang mách lẻo với cha mình: "Ba, người phụ nữ này là lẻn vào đấy, ba mau cho người đuổi cô ta ra ngoài đi."
Trong lòng trong mắt cô ta đều là hình ảnh Tô Cẩn hôm nay diễm áp toàn trường, chỉ trang điểm nhẹ mà đã xinh đẹp như vậy, quả thực còn xuất sắc hơn cả cô ta trang điểm đậm, ăn diện tỉ mỉ.
Khiến cho bản thân vốn đã có chút ghen tị với Tô Cẩn, lúc này làm sao nhịn được, hoàn toàn quên mất sự dịu dàng tao nhã cần có của một danh viện. Tống Mỹ Mỹ với dáng vẻ chanh chua không biết mình đã khiến mọi người trong khán phòng thất vọng đến mức nào.
Một số quý phu nhân vốn định để con trai mình liên hôn với Tống gia, cưới Tống Mỹ Mỹ, lúc này đều dập tắt ý định trong lòng. Trên mặt tràn đầy vẻ chê bai.
Ông Tống cũng kinh ngạc, ông ta không biết cái vẻ chanh chua ch.ói tai này lại là cô con gái được ngàn vạn sủng ái của mình. Rõ ràng con gái ở trước mặt mình đều là dáng vẻ nũng nịu lấy lòng.
Đâu có giống cảnh tượng trước mắt này, lại nhìn thấy vẻ mặt chê bai của những người xung quanh, trong lòng tràn đầy tức giận với con gái. Thấy Tống Mỹ Mỹ còn bảo ông ta đuổi người khác ra ngoài.
Cơn giận không kìm nén được nữa, ông ta tát thẳng cô ta một cái: "Nghịch nữ, con có biết con đang làm gì không?" Sau đó ghé sát vào cô ta nói nhỏ: "Tống Mỹ Mỹ, con tỉnh táo lại cho ba, hôm nay là dịp gì, con quên nhiệm vụ ba giao cho con rồi sao? Nếu con phá hỏng kế hoạch của ba, ba sẽ coi như không có đứa con gái là con."
Tống Mỹ Mỹ lúc này mới giật mình tỉnh lại, trong mắt tràn đầy sợ hãi.
Vốn dĩ việc làm ăn của Tống gia năm nay không được tốt lắm, bề ngoài tuy không nhìn ra, nhưng bên trong đã mục nát, hiện tại rất cần có dòng m.á.u mới, hậu thuẫn mạnh mẽ gia nhập vào Tống thị.
Nếu không Tống thị cũng chẳng còn bao xa nữa là phá sản, đây cũng là mục đích ông ta bảo Tống Mỹ Mỹ ăn diện tinh tế đến dự tiệc. Ông ta nghe ngóng được bữa tiệc hôm nay sẽ có một nhân vật lớn đến.
Nghe nói là gia chủ Tiền gia, cũng là người tổ chức bữa tiệc này. Tiền công t.ử cũng sẽ có mặt, đó cũng là mục tiêu hôm nay của Tống Mỹ Mỹ. Phải biết rằng nếu bắt được Tiền công t.ử, cả Tiền gia sẽ là của Tống gia.
Chỉ cần kéo được Tiền gia về phe mình, còn sợ những kẻ khác sao? Tiền gia chính là một miếng thịt béo bở, ai cũng muốn lao vào c.ắ.n một miếng.
Chút thua lỗ này của Tống gia, chỉ cần Tiền gia nhả ra một chút xíu qua kẽ tay, là có thể khiến Tống thị trở lại vị trí đứng đầu thành phố B. Ngoài Tiền gia đến dự, còn có Thị trưởng cũng sẽ tới.
Trước tiên bắt lấy miếng thịt béo Tiền gia, rồi lôi kéo Thị trưởng, Tống gia còn ai địch nổi? Thành phố B sẽ là thiên hạ của Tống gia, ha ha ha.
Cho nên bữa tiệc này không được phép xảy ra bất kỳ sai sót nào, trước khi đến ông ta đã ngàn dặn vạn dò cảnh cáo Tống Mỹ Mỹ rồi.
Nhất định phải bắt được Tiền công t.ử, cho dù dùng âm mưu quỷ kế cũng được, chỉ cần đạt được mục đích thì không từ thủ đoạn.
Xưa nay, có vương giả nào mà tay sạch sẽ đâu?
--------------------------------------------------