Huyết Sát nhìn thấy ánh mắt hung tợn Ám Dạ truyền tới.
Nhưng cậu ta không hối hận, ai bảo Ám Dạ tìm phiền phức cho cậu ta trước, vậy thì đừng trách cậu ta.
Nhìn Tô Cẩn đứng đối diện Ám Dạ, khí thế của Huyết Sát không còn đủ như vậy nữa.
Lấy hết can đảm cổ vũ cho mình, "Lão đại nhất định sẽ hiểu nỗi khổ tâm của mình. Chị ấy thân là đại boss, bớt chút thời gian chỉ điểm mọi người một chút cũng là nên làm."
Huyết Sát chỉ có thể dùng cái cớ này an ủi trái tim đang đập loạn nhịp của mình.
Nếu Tô Cẩn có thể nghe thấy tiếng lòng của cậu ta, ha ha...
Quả thực là nỗi, khổ, tâm!
Thân là lão đại, cô nhất định sẽ "báo đáp" Huyết Sát thật tốt.
Bầu không khí trên sân có chút cứng ngắc.
Tô Cẩn và Ám Dạ hai người nhìn nhau, chần chừ không muốn ra tay trước.
Mọi người chờ bên dưới, đợi đến mỏi cả cổ.
Huyết Sát nhỏ giọng nói với bọn họ: "Mau bắt đầu đi, sao còn chưa động thủ?" Còn lén lút nháy mắt với bọn họ.
Hai người nhìn cũng không thèm nhìn cậu ta, bây giờ hận Huyết Sát đến ngứa răng đây.
Ngừng một chút, vẫn là Tô Cẩn mở miệng trước, mặt mày như tranh vẽ, sắc mặt lạnh nhạt, mím môi đỏ, nhẹ nhàng lên tiếng: "Ám Dạ, anh cứ coi tôi là đối thủ của anh là được, tới đi!"
Ám Dạ để râu quai nón có chút không nỡ, cũng phải, bất cứ ai gặp phải cô gái nhỏ yếu đuối thế này, lại sao có thể xuống tay được.
Tô Cẩn đợi hồi lâu hắn vẫn chưa có động tĩnh, cũng hiểu ra, thế là, cô nhíu mày, dẫn đầu nghênh đón.
Do thực lực bản thân hai bên chênh lệch, hai người cũng không dùng hết toàn lực.
Khi Tô Cẩn tấn công tới, Ám Dạ cũng động, vươn cánh tay thô tráng cường tráng ra đỡ, Tô Cẩn tuy rằng chỉ dùng hai phần lực, nhưng cơ thể trải qua nhiều lần tôi luyện đã sớm khác xa người thường.
Ngay cả thân hình cao lớn vạm vỡ của Ám Dạ cũng bị Tô Cẩn chấn ra, chấn đến cánh tay tê dại, Ám Dạ trừng mắt, có chút không dám tin.
Người bên dưới xem vẻ mặt đầy hứng thú, cũng chỉ có hai người đối chiến trên sân biết động tác nhỏ này.
Ám Dạ kinh ngạc nhìn Tô Cẩn, Tô Cẩn mím môi cười, lạnh lùng lên tiếng: "Ám Dạ, anh phải cẩn thận đấy, dùng toàn lực cho tôi."
Tô Cẩn cũng hiểu Ám Dạ ngại đối thủ là con gái, cho nên không dùng hết toàn lực, hơi có chút thương hương tiếc ngọc! Đáng tiếc hắn không biết, Tô Cẩn cũng không cần hắn thương hương tiếc ngọc, có chăng cũng là Tô Cẩn thương hương tiếc ngọc hắn.
Có cú va chạm này, thần sắc Ám Dạ cũng trở nên nghiêm túc, thực sự coi Tô Cẩn là một đối thủ để đối đãi.
Ám Dạ dùng giọng điệu trịnh trọng nói với Tô Cẩn: "Thí Thần, chân nhân bất lộ tướng a, bây giờ tôi phải nghiêm túc rồi, cô phải cẩn thận đấy~"
Tô Cẩn lạnh nhạt nhướng mày, dùng ánh mắt ra hiệu: "Phóng ngựa tới đây!"
Tuy rằng không mở miệng nói chuyện, nhưng Ám Dạ có thể từ trong ánh mắt cô nhìn ra bốn chữ này.
Ám Dạ nắm c.h.ặ.t hai nắm đ.ấ.m, dùng sức quát một tiếng, toàn thân lập tức tản ra một loại khí trường sức mạnh. Dấy lên từng trận bụi đất.
Trong ánh mắt khiếp sợ và tiếng bàn tán của mọi người, "Ám Dạ nghiêm túc rồi, hắn thế mà không định thương hương tiếc ngọc?"
"Lần này em gái Thí Thần xong đời rồi."
"Ám Dạ cái tên gỗ mục này, thế mà nỡ ra tay với con gái."
"Cái tên thẳng nam ngốc nghếch này..."
Ám Dạ nâng cánh tay tinh tráng lên, móc nắm đ.ấ.m đ.á.n.h tới, theo nắm đ.ấ.m tới gần, xung quanh dấy lên một trận tiếng gió khó nghe thấy.
Khi nắm đ.ấ.m còn cách mặt Tô Cẩn hai ba tấc, bị Tô Cẩn vươn ngón tay nhẹ nhàng chặn lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://www.hatdaukhaai.com/trong-sinh-90-than-y-thien-kim/chuong-255-tran-dau-giao-huu-3.html.]
Nhưng dù sao cô cũng biết thu liễm, cũng vì giữ chút mặt mũi cho Ám Dạ, Tô Cẩn tuy rằng dễ dàng chặn lại đòn tấn công của Ám Dạ, nhưng trong mắt người xem chiến bên dưới.
Tô Cẩn là dùng sức lực rất lớn, mới miễn cưỡng chặn lại một quyền này.
Tương tự Ám Dạ cũng cảm thấy như vậy, hắn cũng bị giả tượng này lừa rồi.
Để diễn giống hơn một chút, Tô Cẩn còn phối hợp lùi lại hai bước.
Nội tâm Tô Cẩn nghĩ: Đi đâu tìm một ông chủ tốt như cô, khổ tâm suy tính che giấu cho bọn họ. Ừm, mình quả nhiên là ông chủ tốt nhất thế giới.
Đánh nhau vẫn đang tiếp tục.
Ám Dạ nhấc chân đá tới, Tô Cẩn nghiêng người né tránh. Một cái xoay người nhanh ch.óng, ngón tay mượn lực vung về phía Ám Dạ, ép hắn liên tục lùi lại.
Hai người lục tục qua cả trăm chiêu.
Người dưới đài cũng xem đến hứng thú bừng bừng.
"Khụ khụ." Tô Cẩn cảm thấy thời gian cũng gần đủ rồi, dùng một lực, liền đá Ám Dạ xuống đài.
Tô Cẩn đi tới thân thiện kéo hắn dậy, vốn định vỗ vai Ám Dạ một cái, ai ngờ hắn cao quá, chỉ vỗ được cánh tay, khóe miệng Tô Cẩn giật giật.
Miệng nói một câu: "Không sao, tôi mong chờ lần sau anh đ.á.n.h bại tôi!"
Ám Dạ được cô an ủi như vậy, tâm trạng quả thực dễ chịu hơn nhiều. Vốn dĩ hắn rất buồn, thế mà ngay cả một cô gái yếu đuối cũng đ.á.n.h không lại, kết cục này khiến mặt hắn nóng ran.
Cũng không biết dùng biểu cảm gì đối mặt với Tô Cẩn, đối mặt với mọi người.
Huyết Sát lên đài đúng lúc, tuyên bố Tô Cẩn chiến thắng.
Ánh mắt mọi người nhìn chằm chằm vào Tô Cẩn, giống như muốn nhìn rõ cô có phải người khác giả mạo không, thế mà lợi hại như vậy!
Diêm Vương đi lên trước, đang định cười trêu chọc Ám Dạ.
Ai ngờ bị Ám Dạ cướp lời trước: "Chư vị, lần này là tôi coi thường Thí Thần, không ngờ Thí Thần có thân thủ lợi hại như vậy, nhưng lần sau tôi nhất định sẽ đ.á.n.h bại cô ấy."
Huyết Sát phối hợp gật đầu, nói: "Đúng đúng đúng, còn có cơ hội gỡ lại một ván."
"Nhưng mà..." Ám Dạ lại mở miệng lên tiếng, "Tôi nghĩ rồi." Hắn quét mắt nhìn mọi người có mặt một vòng. "Tuy rằng tôi thua, nhưng cũng không đại biểu tất cả mọi người ở đây đều không địch lại Thí Thần, tôi cảm thấy trận đấu này có thể tiếp tục."
"Tôi cũng muốn xem thực lực huấn luyện gần đây của mọi người, Huyết Sát, cậu nói có phải không?"
Ám Dạ nhướng mày nói chuyện, khi nói đến tên Huyết Sát, nhấn mạnh ngữ khí, ngầm chứa uy h.i.ế.p.
Đừng quên, vừa nãy cậu đào hố cho tôi, bây giờ cậu nếu không phối hợp với tôi diễn tiếp vở kịch này, tôi sẽ cho cậu không nhìn thấy mặt trời ngày mai!
Huyết Sát cảm nhận rõ ràng rành mạch sự uy h.i.ế.p trần trụi của Ám Dạ.
Lời từ chối vốn đến bên miệng, lập tức nuốt trở về.
Khẩu thị tâm phi phụ họa nói: "Tôi cũng cảm thấy cái này có thể có, Hồ Ly và Diêm Vương cùng Thí Thần PK, chắc hẳn mọi người cũng đặc biệt muốn xem."
Những người còn lại xem náo nhiệt không chê lớn chuyện gật đầu biểu thị đồng ý.
Hồ Ly ngông cuồng phóng túng nhếch đuôi mắt, cười như không cười nói với Huyết Sát: "Bốn vị tổ trưởng nên đồng sinh cộng t.ử, ngoại trừ Ám Dạ vừa nãy đã khiêu chiến rồi, còn lại ba người chúng ta, đều nên thỉnh giáo Thí Thần một chút."
Với phương châm c.h.ế.t bần đạo không bằng c.h.ế.t đạo hữu, Diêm Vương quả quyết đồng ý kéo Huyết Sát xuống nước.
Nheo mắt lại, phụ họa nói: "Tôi đồng ý kiến nghị của Hồ Ly, muốn thỉnh giáo, ba người chúng ta nên cùng lên, Thí Thần, cô cũng không thể bên trọng bên khinh."
Nói đến nửa câu sau, Diêm Vương cười hì hì mở miệng với Tô Cẩn.
Tô Cẩn không thèm để ý nhếch môi, lạnh lùng trả lời: "Tùy ý."
Nếu đã là các cậu yêu cầu, thân là đại boss, tôi nhất định sẽ thành toàn cho các cậu, nhất định "dạy dỗ" các cậu thật tốt!
--------------------------------------------------