Khiến chỉ đạo viên Trương nhìn với cặp mắt khác xưa.
Cho nên cũng không nghe thấy điểm số của bạn học Đào và ánh mắt của cậu ta.
Thấy Cát Tú Tú không ngẩng đầu lên, bạn học Đào ánh mắt thất vọng quay lại, mặc dù bạn học bên cạnh đều đang chúc mừng cậu ta, đáng tiếc cậu ta nghe bên tai đã không còn tâm trạng vui sướng đó nữa.
Uể oải một mình đi đến trong góc.
Tiếp đó đến lượt đội thứ tư, cũng chính là đội của Tô Cẩn.
"Các vị trí chuẩn bị! Chuẩn bị, bắt đầu~"
"Đoàng đoàng đoàng"...
Mỗi người mười phát mười s.ú.n.g, chốc lát đã kết thúc.
Chỉ đạo viên Trương ở phía sau tận trách kiểm tra điểm số.
Cát Tú Tú phía trước đã không kìm được, thò đầu cứ nhìn về phía sau.
Đầy mặt đều viết hai chữ "Vương giả".
Hất cao cằm, thần sắc ưu việt nhìn chín người còn lại cùng đội, vẻ mặt khinh thường lên tiếng: "Hừ, vậy mà dám so với tôi, tôi từng học qua với cậu tôi đấy, không biết sống c.h.ế.t."
Mọi người tuy sắc mặt đầy vẻ không phục, nhưng kết quả chưa ra, cũng không dám phát tác.
Dù sao mình mới lần đầu tiên b.ắ.n s.ú.n.g, năng lực cũng bày ra đó, muốn vượt qua Cát Tú Tú cũng không dễ, cho nên mọi người dù sắc mặt rất khó coi, vẫn kiên trì nhẫn nhịn.
Cát Tú Tú thấy thế càng thêm ngạo mạn, trừng mắt nhìn chằm chằm Tô Cẩn.
Khinh miệt cười: "Tô Cẩn, tôi đợi xem điểm của cậu."
Tô Cẩn lạnh nhạt quét qua, nhẹ nhàng ném lại một câu: "Chỉ đạo viên Trương sắp qua rồi, cô không giả vờ một chút à?"
Cát Tú Tú hoảng loạn, sắc mặt trong nháy mắt biến ảo thành đóa hoa nhỏ màu trắng nũng nịu đơn thuần vô hại.
Nước mắt lưng tròng ngẩng đầu nhìn lên, định mách lẻo với chỉ đạo viên Trương, nhưng anh ấy vẫn chưa qua.
Thu nước mắt về, căm hận trừng Tô Cẩn: "Tô Cẩn, cậu vậy mà dám lừa tôi, cậu đợi đấy cho tôi, cậu..."
"Cát Tú Tú, mười lần b.ắ.n, 0 lần trượt bia, tổng cộng 90 điểm."
Cát Tú Tú lời còn chưa nói xong, đã bị lời báo số của chỉ đạo viên Trương cắt ngang.
"Trời ơi, Cát Tú Tú là thiện xạ sao? 90 điểm!"
"Dọa người quá, so với hơn bốn mươi điểm của tớ, nhiều gấp đôi."
"Tớ không còn mặt mũi gặp người nữa rồi!"
"Cát Tú Tú lợi hại thật đấy!"
"Nghe nói hồi nhỏ từng học qua."
...
Nghe những tiếng bàn tán này, trên mặt mọi người tràn đầy hâm mộ sùng bái, Cát Tú Tú đừng nhắc tới bao nhiêu tự hào.
Ngạo mạn lại cao cao tại thượng cười khinh miệt với mọi người.
"Lâm Hạo, mười lần b.ắ.n, 0 lần trượt bia, tổng cộng 92 điểm."
"A không phải chứ, bạn học Lâm cũng mạnh vậy sao?"
"Hôm nay đến đều là vương giả nha!"
Nghe thấy Lâm Hạo hơn mình hai điểm, vẻ đắc ý trên mặt Cát Tú Tú lập tức cứng đờ.
Nhìn sắc mặt Lâm Hạo cũng vô cùng khó coi.
Vốn dĩ cô ta tưởng rằng dựa vào thiên phú của mình, cộng thêm những người này đều là lần đầu tiên luyện tập, cho dù lợi hại thế nào cũng không bằng mình, không ngờ vậy mà bị vượt qua.
Khiến bản thân tự tin tràn đầy không thể chấp nhận, trong lòng lập tức nghĩ: Chẳng lẽ Lâm Hạo cũng từng luyện tập? Nếu không giải thích thế nào việc lợi hại hơn cô ta, nhìn cách ăn mặc của cậu ta, khả năng này khá lớn.
Nghĩ thông suốt rồi sắc mặt cũng hòa hoãn một chút.
"...73 điểm."
"...67 điểm."
"Tô Cẩn, mười lần b.ắ.n, 0 lần trượt bia, tổng cộng... Ủa, kỳ lạ!"
Phía sau truyền đến giọng nói nghi hoặc của chỉ đạo viên Trương.
Tập trung sự chú ý của mọi người trong nháy mắt.
Giáo quan Chu nhàn nhạt nhướng mày, lớn tiếng hô: "Tình huống gì?"
Chỉ đạo viên Trương rảo bước chạy lên trước, bên cạnh giáo quan Chu, không dám tin trả lời: "Thành tích b.ắ.n s.ú.n.g của bạn học Tô, Tô Cẩn, quá... quá đáng sợ!"
Nói xong còn nhìn Tô Cẩn với vẻ mặt như nhìn động vật quý hiếm trong sở thú.
Giáo quan Chu đầy mặt vạch đen hỏi: "Kết quả thế nào?"
Chỉ đạo viên Trương ấp a ấp úng, hồi lâu cũng không nói nên câu, chỉ kéo giáo quan Chu đi về phía sau.
Mọi người lúc này vô cùng tò mò, lần lượt đi theo phía sau.
Đợi đến khi mọi người đều tụ tập ở phía sau.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://www.hatdaukhaai.com/trong-sinh-90-than-y-thien-kim/chuong-178-thi-dau-ban-sung-2.html.]
Cảnh tượng nhìn thấy là giáo quan Chu và chỉ đạo viên Trương hai người há hốc mồm, đồng bộ nhìn về phía cái bia.
Mọi người lần lượt nhìn theo ánh mắt hai người.
Chỉ thấy trên bia, rõ ràng một cái lỗ lớn.
Hiển nhiên là cái lỗ nhỏ do đạn b.ắ.n xuyên qua.
Thẩm Thụ: "Ủa, kỳ lạ, sao chỉ có một cái lỗ? Không phải mười viên đạn sao?"
"Ha ha, còn phải nói, chắc chắn những viên còn lại đều trượt bia rồi chứ sao." Cát Tú Tú trào phúng nói.
"Không thể nào..."
"Tớ thấy cậu ấy cũng không giống người b.ắ.n ít điểm như vậy."
"Nếu đều trượt bia, vậy Tô Cẩn chẳng phải là người cuối cùng rồi."
Một số người bàn tán như xem kịch.
Cát Tú Tú thấy thế tâm trạng lại trở nên quá mức tuyệt vời, hạng hai cũng không tệ, chỉ cần thắng Tô Cẩn là được.
Giáo quan Chu lạnh một khuôn mặt, chỉ nghiêm giọng nói: "Chỉ đạo viên Trương, anh nói cho mọi người biết Tô Cẩn b.ắ.n mấy phát."
"Báo cáo giáo quan Chu, Tô Cẩn b.ắ.n mười phát, tôi tính rất rõ ràng, không có sai sót." Chỉ đạo viên Trương nghiêm mặt, nghiêm túc trả lời.
Sắc mặt giáo quan Chu hòa hoãn, thản nhiên nhìn mọi người mở miệng: "Nghe thấy chưa?"
"Không, em không tin, sao có thể?" Sắc mặt Cát Tú Tú trắng bệch, không thể chịu đựng nhìn chỉ đạo viên Trương.
Bước lên trước, kéo cánh tay anh, lo lắng hỏi: "Chỉ đạo viên Trương, thầy lừa em đúng không?"
Chỉ đạo viên Trương xấu hổ rụt cánh tay mình về, ngước mắt nhìn xung quanh, mọi người đều là vẻ mặt xem kịch.
Thần sắc vô cùng ngượng ngùng.
Dùng sức rút cánh tay ra, tiếp đó nghiêm túc nói một câu: "Bạn học Cát Tú Tú, em đang nghi ngờ tôi nói dối sao?"
"Không không phải đâu, chỉ đạo viên Trương, em không có." Cát Tú Tú thấy anh sắc mặt xanh mét, vội vàng phản bác.
Chỉ đạo viên Trương nghiêm mặt, nói: "Thành tích của mọi người đều do máy móc tự động ghi nhập, tôi chỉ dựa theo điểm số hiển thị trên màn hình báo ra, đâu ra chuyện nói dối."
Ngừng vài giây, nói tiếp: "Bia của Tô Cẩn tuy chỉ có một cái lỗ nhỏ, nhưng em ấy thực sự đã b.ắ.n mười phát, 0 lần trượt bia, tổng thành tích là 100 điểm tuyệt đối!"
Người có mặt lập tức im lặng, ngay cả thở mạnh cũng không dám thở.
Đợi đến khi giáo quan Chu "Khụ khụ khụ" xong.
Mọi người dường như bị ấn nút khởi động, hoan hô lên.
Kích động nói với bạn bên cạnh: "Cậu nghe thấy chưa? Điểm tuyệt đối đấy."
"Tớ nghe thấy rồi, tớ nghe thấy rồi, 100 điểm."
"Không ngờ vương giả mạnh nhất lại là Tô Cẩn."
"Đúng đúng đúng, Cát Tú Tú cùng lắm chỉ có thể coi là thanh đồng."
"Không đúng, cậu sai rồi, hạng hai là Lâm Hạo mà."
"Không sao, Lâm Hạo là cấp bậc hoàng kim."
...
Những cuộc đối thoại đại loại như vậy.
"Mọi người trật tự, nghe tôi nói!" Chỉ đạo viên Trương hắng giọng.
Sắc mặt cũng mang theo kích động, vui mừng nói: "Mọi người nếu còn nghi vấn, có thể đi xem điểm số hiển thị trên máy."
Có một bạn học nhiều chuyện rảo bước đi đến sau bia.
Xoay màn hình hiển thị điểm số lại.
Mọi người có thể nhìn thấy rõ ràng trên đó ghi: Mười phát, tổng điểm: 100 điểm.
Rớt cả cằm, trừng lớn mắt, mọi người đều nhìn chằm chằm vào màn hình hiển thị này, không dám chuyển động chút nào, sợ bỏ sót cái gì.
Giáo quan Chu đáy mắt mang theo tán thưởng nhìn về phía Tô Cẩn, nói: "Tô Cẩn là người đầu tiên phá vỡ kỷ lục trước đây với thành tích tốt điểm tuyệt đối, bây giờ tôi tuyên bố, ba người Tô Cẩn, Cát Tú Tú và Lâm Hạo sẽ đại diện lớp chúng ta, tham gia phần thi b.ắ.n s.ú.n.g trong diễn tập tân sinh tuần sau."
Chỉ đạo viên Trương chen vào, kích động nói: "Mọi người chắc chắn không biết, mười viên đạn phải cùng b.ắ.n vào một cái lỗ nhỏ, khó khăn biết bao, tôi và giáo quan các bạn đều không làm được."
Hít sâu một hơi, kích động nhìn Tô Cẩn: "Thật sự là sóng sau xô sóng trước, sóng trước c.h.ế.t trên bờ cát!"
Giáo quan Chu lạnh lùng ném cho anh một ánh mắt.
Chỉ đạo viên Trương vội vàng dùng tay che miệng, cười ha hả nói: "Ha ha ha, nói sai rồi."
Tiếp đó kêu gọi mọi người vỗ tay cho ba người đi tham gia thi đấu.
Tiếng vỗ tay không dứt bên tai.
So ra, sắc mặt Cát Tú Tú khó coi hơn nhiều.
Cái này hoàn toàn khác với cảnh tượng trong tưởng tượng của cô ta.
Thấy sự tán thưởng của chỉ đạo viên Trương đối với Tô Cẩn, cô ta thầm gạch một vòng tròn cho Tô Cẩn trong lòng, sự ghen ghét với cô càng sâu hơn.
Bắn s.ú.n.g xong mọi người liền tự do hoạt động.
--------------------------------------------------