Tiếp tục.
Tiếp đó cắt hạt lựu đậu đũa chua, băm nhỏ thịt nạc.
Rửa sạch xà lách và nấm kim châm để sang một bên dự phòng.
Nước luộc b.ún không cần đổ đi, cho xà lách và nấm kim châm vào trụng một lát rồi vớt ra.
Trong chảo cho lượng dầu vừa phải, dầu nóng đến tám phần thì cho thịt băm vào xào.
Xào đến khi đổi màu thì cho đậu đũa chua vào xào.
Thêm lượng muối vừa phải.
Thêm một thìa ớt băm.
Cho nấm kim châm và rau xanh vừa trụng vào xào, hành hoa cũng cho vào, thêm lượng nước tương và hạt nêm gà vừa phải để nêm nếm.
Tắt bếp rồi đổ vào b.ún trộn đều.
Một món b.ún trộn thơm phức sảng khoái mười phần đã hoàn thành.
Do số lượng người đông, dung lượng nồi lớn có hạn, thế là Tô Cẩn làm theo các bước tương tự lại làm thêm một nồi lớn nữa.
Cuối cùng hai nồi b.ún trộn lớn bày trên bàn khiến Bạch Cáp đứng bên cạnh kinh ngạc rớt cả cằm.
Cậu ta hoàn toàn không ngờ thần tượng của mình thế mà thật sự biết nấu ăn, hơn nữa làm còn rất không tệ, còn tốt hơn cả cậu ta.
Tuy rằng Tô Cẩn nói cùng cậu ta làm bữa sáng, nhưng từ đầu đến cuối đều chiếm vị trí chủ đạo, chỉ để cậu ta giúp nhặt rau rửa rau, xong rồi bảo cậu ta nghỉ ngơi bên cạnh.
Cậu ta liền trừng lớn hai mắt, tò mò nhìn Tô Cẩn nấu ăn.
Đợi b.ún trộn làm xong, mùi thơm bay tới tấp, khiến cậu ta không tự chủ được mà nuốt nước miếng.
Tô Cẩn đột nhiên vươn tay, gắp một miếng b.ún trộn đưa đến bên miệng Bạch Cáp, ánh mắt ra hiệu nói: "Nếm thử mặn nhạt thế nào?"
Bạch Cáp nương theo tay Tô Cẩn ăn vào, mắt không khỏi mở to thêm vài phần, thoáng cái nuốt chửng cả miếng b.ún.
Nuốt xuống rồi mới phát hiện mình chỉ ngửi mùi vị, còn chưa nếm kỹ, có chút mất mát...
Nhưng có thể khẳng định, tay nghề của Tô Cẩn tuyệt đối ở trên mình.
Ánh mắt phức tạp nhìn bóng lưng bận rộn của Tô Cẩn, đối với thần tượng trong lòng lại thêm một loại sùng bái, cảm thán: Người mình hâm mộ quả nhiên cái gì cũng biết, không gì không làm được, quá lợi hại khiến mình không biết làm sao thì phải làm thế nào?
Tô Cẩn rửa tay, quay đầu lại, thấy Bạch Cáp đứng một bên ngẩn người, không biết đang nghĩ gì.
Có chút buồn cười, nhẹ nhàng đẩy vai cậu ta, gọi: "Bạch Cáp... Bạch Cáp..."
Bạch Cáp mới hồi thần lại, chăm chú nhìn cô, hỏi: "Sao thế Thí Thần?"
Vừa hay cửa truyền đến tiếng ồn ào, Tô Cẩn nhàn nhạt lên tiếng, nói: "Không sao rồi, vốn định bảo cậu đi gọi mọi người ăn cơm, nghe tiếng thì bọn họ đều qua đây rồi, đừng ngẩn ra đó nữa, mau lấy bát đũa ăn cơm thôi."
Quả nhiên, khoảng mười giây, cửa nhà bếp liền ùa vào một đám người.
Đa số bọn họ đều ngửi thấy mùi thơm mà dậy, cũng là lần theo mùi vị mà tới.
Sau khi vào cửa nhìn thấy hai người Tô Cẩn và Bạch Cáp, cười híp mắt chào hỏi bọn họ, tiếp đó vội vàng chuồn vào trong lấy bát đũa ăn cơm.
Mọi người căn bản không cần người mời gọi, tự mình động thủ xới một bát đầy ắp.
Kèm theo tiếng kinh hô, tiếng quát mắng của đồng đội bên cạnh.
"Cái tên tham ăn này, xới nhiều thế, ăn hết không?"
"Cậu quản tôi, tôi chắc chắn ăn hết, tuyệt đối sẽ không lãng phí một chút lương thực nào!"
"..."
Số người quá đông, hai chậu b.ún trộn với tốc độ cực nhanh càng ngày càng ít càng ngày càng ít.
Trong miệng mọi người luôn nói những lời khen ngợi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://www.hatdaukhaai.com/trong-sinh-90-than-y-thien-kim/chuong-250-am-da-tro-ve-1.html.]
Từ miệng Bạch Cáp biết được, bữa sáng hôm nay quả nhiên vẫn là Tô Cẩn làm, ánh mắt mọi người nhìn về phía Thí Thần càng sáng thêm vài phần.
Liếc thấy ánh mắt "như lang như hổ" của mọi người.
Tô Cẩn nhàn nhạt cụp mắt, yên lặng ăn b.ún trộn trong bát mình.
Trong lòng thầm niệm: Không nhìn thấy, tôi không nhìn thấy...
Trong lúc mọi người ăn đến miệng đầy vui vẻ, có một giọng nam vang dội bỗng nhiên vang lên, khi âm thanh truyền tới, bóng người còn chưa thấy đâu, có thể tưởng tượng giọng nói người đó vang dội cỡ nào.
Tay cầm đũa của mọi người khựng lại, ngay sau đó với tốc độ nhanh hơn bình thường, vội vàng tiêu diệt b.ún trộn trong bát.
Hình ảnh bất thường này khiến Tô Cẩn lặng lẽ nhướng mày, hứng thú nhìn về hướng cửa, cô ngược lại vô cùng tò mò người tới là ai.
Có phải là người cô vẫn chưa gặp mặt kia không?
Khoảng một phút, bóng dáng cao lớn của người tới mới xuất hiện ở cửa.
Chiều cao chừng hơn một mét chín, để một bộ râu quai nón màu đen, trông có vẻ thô lỗ và hung thần ác sát, ngũ quan có chút thâm thúy, khác với người Hoa truyền thống.
Hẳn là một con lai, bước đi rất lớn, một bước bằng hai ba bước của người đàn ông trưởng thành.
Toàn thân toát ra khí tức thổ phỉ hào sảng lại phô trương.
Đúng rồi!
Tô Cẩn tìm được tư liệu về người này, hắn chính là "Ám Dạ" mình chưa từng gặp mặt a!
Người duy nhất trong tất cả mọi người trên đảo không phải người Hoa truyền thống, nhưng hắn từ nhỏ lớn lên ở Trung Quốc, trên người có một phần dòng m.á.u Trung Quốc.
Thập Lục lúc đầu khi tìm người vốn dĩ đối với Ám Dạ là giữ thái độ quan sát, không ngờ thiên phú của người này về phương diện v.ũ k.h.í thực sự rất cao.
Cuối cùng Thập Lục không nỡ bỏ lỡ, mới đưa hắn lên đảo.
Ám Dạ vào cửa nhìn một cái, phát hiện thế mà không ai để ý đến hắn? Có chút kỳ lạ, thấy mọi người chỉ lo ăn cơm, cộng thêm trong không khí bay mùi thơm khiến người ta thèm thuồng.
Ám Dạ sải bước đi lên, mọi người thấy hắn qua đây vội vàng che bát mình lại, giống như phòng trộm vậy.
Hắn cũng không giận, làm như không có chuyện gì cúi đầu nhìn, dùng sống mũi cao thẳng hít hít, khó hiểu hỏi: "Các cậu đang ăn cái gì, thơm thế?"
Mọi người chỉ lo an ủi "ngũ tạng miếu" của mình.
Cuối cùng vẫn là Bạch Cáp dịu dàng có chút băn khoăn, ngẩng đầu lên nhẹ nhàng nói một câu: "Ám Dạ, là cơm sáng Thí Thần làm, ngon lắm, anh ngồi xuống ăn đi."
Vừa nói, Bạch Cáp vừa đứng dậy, chạy đến tủ bát trong bếp lấy một bộ bát đũa ra đưa cho Ám Dạ.
Ám Dạ đưa cho Bạch Cáp một ánh mắt hiền từ, "Quả nhiên không uổng công thương cậu!"
Không kịp chờ đợi ngồi xuống, ăn cơm.
Khoảnh khắc vào miệng, hắn cũng không giữ được bình tĩnh nữa, tốc độ cầm đũa nhanh hơn không ít.
Đợi hai chậu b.ún trộn hết sạch, mọi người mới ôm cái bụng hơi căng nằm liệt trên ghế, thoải mái khẽ thở dài.
Ám Dạ mới rảnh rỗi nói chuyện, hắn quét mắt nhìn mọi người trong phòng một vòng, dừng lại ở vị trí Tô Cẩn, đột nhiên đứng phắt dậy, biểu cảm có chút kích động.
Người to lớn như vậy, lập tức đi cùng tay cùng chân đến trước mặt Tô Cẩn, có chút luống cuống.
Tô Cẩn nhướng mày, nhàn nhạt nhìn hắn, bất động.
Hắn dùng tay ra sức gãi mái tóc không dài lắm của mình, động tác có chút thô lỗ, có thể nhận ra Ám Dạ lúc này thần sắc rất phiền muộn.
Ám Dạ lúc này quả thực không biết nên làm thế nào, hắn vốn thích nhìn những sự vật đẹp đẽ, đặc biệt là mỹ nhân, mỗi lần ra ngoài làm nhiệm vụ, luôn hoàn thành với tốc độ cực nhanh.
Sau đó dành ra một phần thời gian, hơi cải trang để người khác không nhận ra, mới dám đi lại trên phố, vui vẻ lại tự do tìm kiếm mỹ nhân khắp nơi.
Nhưng hắn chỉ thưởng thức, cũng không muốn sở hữu, cho nên sở thích đặc biệt này, đến nay không ai phát hiện, đây cũng là một bí mật hắn giấu rất kỹ.
Bất chợt nhìn thấy dung nhan của Tô Cẩn, hắn lập tức kinh ngạc, đáy mắt lóe lên vẻ kinh ngạc nồng đậm, nhiều hơn là thưởng thức, không có một chút khinh nhờn nào.
Nhìn thấy đại mỹ nhân như hoa như ngọc thế này, người phù hợp nhất với danh hiệu "mỹ nhân" trong lòng Ám Dạ bao năm qua, cho dù là Ám Dạ sắt đá cũng muốn đem những thứ mình có cho cô.
--------------------------------------------------