Bạch Thiên nhìn bà bạn già nhà mình cứ như đang nhìn động vật quý hiếm trong sở thú.
Nhìn đến mức Thượng Quan Ngọc phát cáu.
Thượng Quan Ngọc bây giờ thân thể khỏe rồi, sức lực cũng dám dùng mạnh, không giống bình thường, lúc nào cũng cố ý kìm nén sức.
Bà vỗ mạnh một cái vào vai Bạch Thiên. Bạch Thiên hét lên ch.ói tai.
Tô Cẩn nghe tiếng động, hít một hơi, cảm thán: Tình yêu của bà ngoại nhà cô không phải người bình thường có thể chịu đựng được!
Bạch Thiên hiển nhiên đã quen rồi, cũng không giận, cười híp mắt, cố ý ghé sát vào xem, nói: "Bà già, bà thật sự khỏi rồi à, tôi cảm giác cái đ.á.n.h vừa rồi của bà giống như quay lại hồi trẻ vậy."
Nghe thấy lão già này nói một câu không biết xấu hổ như vậy, trên mặt Thượng Quan Ngọc hiện lên một tia thẹn thùng, bất nhã lườm ông một cái, thần tình đầy vẻ ghét bỏ.
Tô Cẩn cảm thấy lúc này mình có phải nên bịt mắt lại không?
Thượng Quan Ngọc phàn nàn nói: "Hừ, ông già rồi, vừa nãy lại chạy không lại tôi, không thấy mất mặt à?" Ngừng một chút, cố ý trêu chọc một câu: "Ông xem ông còn già hơn tôi, có tin tôi đá ông không."
Liên quan đến vấn đề thể diện đàn ông của mình, Bạch Thiên không thể bình tĩnh được nữa.
Ông sải bước đi đến bên cạnh Tô Cẩn, nhỏ giọng ghé vào tai cô nói: "Nha đầu Cẩn, con cho bà ngoại con đồ tốt, có phải cũng nên cho ông ngoại một chút không, con xem, ông ngoại sắp bị ghét bỏ rồi."
Tô Cẩn: "..."
Không chịu nổi "gió bên tai" của Bạch Thiên, Tô Cẩn cuối cùng đưa Uẩn Dưỡng Đan vừa luyện chế xong cho Bạch Thiên, Uẩn Dưỡng Đan có lợi ích cực lớn đối với cơ thể, uống vào có thể khiến cơ thể ngày càng khỏe mạnh, có hiệu quả điều dưỡng rất tốt.
Bạch Thiên khó khăn lắm mới vòi được, vội vàng đổ ra một viên cất vào trong n.g.ự.c.
Động tác dũng mãnh này lại khiến Thượng Quan Ngọc ghét bỏ nhíu mày, bĩu môi, vội vàng quay đầu đi không thèm để ý đến ông.
Đợi Bạch Hoa và hai con trai trở về, liền nhìn thấy hai ông bà đang chạy trên máy chạy bộ. Chạy không biết vui vẻ cỡ nào. Khiến ba người đàn ông vừa vào cửa nhìn đến ngẩn người.
Khóe môi Bạch Hoa co giật, hỏi vợ: "Chuyện này là sao? Còn những gì em nói trong điện thoại là thật à?"
Nụ cười dịu dàng nơi khóe miệng Lâm Giai Lệ sâu thêm, trả lời: "Máy chạy bộ là ba vừa cho người mang tới, còn về thân thể mẹ, anh tự nhìn một chút là biết."
Bạch Hoa ngẩn người, vừa khéo hai ông bà cũng chạy mệt rồi, thở hổn hển bước xuống, chậm rãi ngồi xuống ghế sô pha, cầm cốc nước uống một hơi cạn sạch.
Bạch Hoa vội vàng chen hai con trai ra, sán đến trước mặt Thượng Quan Ngọc, cười híp mắt hỏi: "Mẹ, thân thể mẹ không sao rồi?" Ngừng một chút, nhíu mày lại nói, "Nhưng mà mẹ, mẹ mới khỏi, không thích hợp chạy nhanh như vậy, ít nhất phải tĩnh dưỡng một thời gian chứ."
Lời vừa dứt, vai anh đã gặp họa, bị Thượng Quan Ngọc không nể nang gì tát một cái, "bốp" một tiếng thật to.
Bạch Hoa kêu lên một tiếng t.h.ả.m thiết!
Ông cụ và Lâm Giai Lệ không hề lay động, bộ dạng như đã quen rồi.
Tô Cẩn bình tĩnh tự nhiên, nhưng biểu cảm của cô vẫn luôn na ná như vậy.
Chỉ có Bạch Chiến và Bạch Chú hai người nhìn nhau, cơ mặt có chút căng thẳng. Bọn họ sắp trợn tròn mắt rồi, vẫn là lần đầu tiên thấy bà nội nhà mình có một mặt "hung mãnh" như vậy.
Từ khi bọn họ sinh ra, Thượng Quan Ngọc tuổi tác đã cao, sức khỏe dần kém đi, cộng thêm sau đó tra ra tim có khiếm khuyết, cảm xúc tự động kiềm chế đi rất nhiều.
Cộng thêm người trong nhà đều không hẹn mà cùng nhường nhịn bà, Thượng Quan Ngọc cũng quả thực không gặp phải chuyện gì kích động cảm xúc, tính cách tự nhiên cũng bắt đầu trở nên hiền từ thân thiện.
Nhưng hai đứa nhỏ không biết, nghĩ năm đó Thượng Quan Ngọc chính là một bá vương ở Kinh Đô.
Mặc dù xuất thân thế gia, nhưng tính cách bà hào sảng, từ nhỏ đã là tiểu bá vương, hầu như không ai dám chọc vào bà, vẫn là Bạch Thiên bị ngược quen rồi, ra sức sán lại gần...
Bạch Hoa ôm lấy bả vai bị xẹp một nửa của mình, nhe răng trợn mắt nói: "Mẹ, bây giờ con có thể khẳng định mẹ thật sự khỏi hẳn rồi!"
Lời này vừa ra, tất cả mọi người đều cười ha hả, ngay cả Tô Cẩn vốn lạnh nhạt cũng mỉm cười thành tiếng.
Không còn cách nào khác, quả thực là Bạch Hoa thanh tuấn nho nhã, làm biểu cảm nhỏ thật sự rất buồn cười.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://www.hatdaukhaai.com/trong-sinh-90-than-y-thien-kim/chuong-339-to-can-an-mot-bat-cau-luong.html.]
Trán Lâm Giai Lệ giật giật, trừng anh một cái, vô cùng ghét bỏ nói: "Xấu c.h.ế.t đi được, tránh xa em ra."
Bạch Hoa nghe vậy ngược lại càng ra sức sán đến bên cạnh cô, sắp dán vào má cô rồi, miệng còn nói: "Anh không, em là vợ anh, anh việc gì phải tránh xa em, điều này không phù hợp quy tắc vợ chồng."
Lâm Giai Lệ thấy anh lại bắt đầu mồm mép tép nhảy, mặt ửng đỏ, quay đầu đi dứt khoát không thèm để ý đến anh, hai người cứ một người trốn một người sán lại, náo nhiệt vô cùng.
Bạch Thiên: "..."
Thượng Quan Ngọc: "..."
Tô Cẩn: "..."
Bạch Chiến: "..."
Bạch Chú: "..."
"Khụ khụ" Bạch Thiên giả vờ hắng giọng, nhắc nhở vợ chồng bọn họ chú ý hình tượng chút, nghiêm mặt hung dữ với con trai một câu: "Thằng nhóc thối, giữa thanh thiên bạch nhật, cũng không sợ dọa cháu gái ta."
Lâm Giai Lệ trong lúc hoảng loạn, vội vàng đẩy Bạch Hoa về phía trước, Bạch Hoa vì không chú ý, lảo đảo vài bước mới đứng vững, Lâm Giai Lệ không ngờ mình đẩy nhẹ một cái, suýt chút nữa làm chồng ngã, cũng không màng có mất mặt hay không, rảo bước nhanh vươn tay nắm c.h.ặ.t lấy anh, miệng hỏi han ân cần không ngớt.
Mày liễu Thượng Quan Ngọc dựng ngược, vươn tay nhéo tai Bạch Thiên, hung hăng mắng: "Cái ông già này, nói chuyện to tiếng thế làm gì, dọa con dâu rồi!"
Ngừng một chút lại bổ sung một câu: "Cháu ngoan gan nhỏ như vậy, lát nữa dọa hỏng thì làm sao?" Nói xong quay sang Tô Cẩn hiền từ dễ gần nói: "Cục cưng, đừng sợ, bà ngoại trút giận cho con."
Túm lấy ông cụ định "gia pháp hầu hạ"!
Tô Cẩn: "..."
Bạch Chiến: "..."
Bạch Chú: "..."
Ba người đồng bộ nghĩ: Chúng ta là ai, chúng ta đang ở đâu?
Không thể nhịn được nữa, không cần nhịn nữa!
Bạch Chiến: "Khụ khụ, con nói này ông bà nội, ba mẹ, mấy đứa nhỏ chúng con một chút cũng không muốn ăn cẩu lương đâu được không? Mọi người muốn khoe ân ái, phiền mời lên lầu."
Vừa nói còn đưa tay ra hiệu động tác lên lầu.
Hai cặp vợ chồng nhìn nhau, có chút xấu hổ.
Cười gượng với Tô Cẩn, nói: "Ha ha, Tiểu Cẩn đừng nghe anh họ cả con nói bậy."
Bạch Thiên trừng mắt dọa Bạch Chiến một cái, trừng đến mức Bạch Chiến rụt cổ lại.
Tô Cẩn cười nhạt, lắc đầu: "Ông ngoại bà ngoại, cậu mợ yên tâm, con không để ý đâu, lần sau cùng lắm con bịt mắt lại." Nói xong tinh nghịch chớp mắt với bọn họ.
Bạch Hoa giả vờ chỉnh lại cổ áo của mình, mọi người ngồi xuống ghế sô pha.
Bạch Hoa đột nhiên mở miệng hỏi: "Tiểu Cẩn, Đại học Kinh Đô xuất hiện một h.a.c.ker thiên tài, con cũng học Đại học Kinh Đô, con có quen đối phương không?"
Tô Cẩn: Sao lại tới nữa rồi...
Tô Cẩn mờ mịt lắc đầu, nói: "A, vậy sao, con không rõ nữa, con cả ngày ngoài học thì là ngủ."
Rất có phong cách mọt sách.
Người nhà họ Bạch chỉ biết từ miệng Tô Cẩn là cô đang học ở Đại học Kinh Đô, cũng không biết thành tích của Tô Cẩn thế nào.
Ngày thường đối với việc học của Tô Cẩn cũng chỉ nhận được vài lời ít ỏi từ chính miệng cô.
--------------------------------------------------