Đồng Mộng Uyển nghe nói Sở Kiều nguyện ý gặp bọn họ, không nhịn được nâng cao cằm, vô cùng tự đắc nói: "Anh Trương, em biết ngay em gái Tiểu Kiều vẫn không quên được anh, nếu chỉ có mình em đến, chắc chắn không vào được cửa Sở gia."
Trương đại thiếu nghe vậy, ánh mắt không khỏi lấp lóe vài cái, trong đầu hiện lên khuôn mặt của Sở Kiều, bất tri bất giác nụ cười sâu thêm vài phần, cảm xúc nơi đáy mắt cũng rất phức tạp.
Nhưng ngoài mặt vẫn giả vờ lơ đãng nói: "Đừng nói bậy, anh và cô ấy đã sớm không còn quan hệ gì rồi."
Đối với thái độ cực lực rũ sạch quan hệ này của Trương đại thiếu, khiến Đồng Mộng Uyển vô cùng vui vẻ, cô ta cười yêu kiều: "Anh Trương đừng nói như vậy mà, chị Tiểu Kiều biết được sẽ đau lòng biết bao."
Làm bộ làm tịch lau nước mắt: "Vốn dĩ em đã có lỗi với chị ấy rồi, đều là em không tốt, trách em yêu anh, cướp anh từ bên cạnh chị ấy đi, chị ấy oán hận em cũng là bình thường."
Nhìn thấy vị hôn thê kiều kiều nhu nhu, tìm kiếm chỗ dựa, đ.á.n.h thức mạnh mẽ lòng hư vinh bên trong Trương đại thiếu.
So sánh ra, tính cách Sở Kiều hào sảng phóng khoáng hơn một chút, ngày thường ở chung với anh ta, cũng không có cái gọi là ôn nhu tiểu ý, khiến anh ta đôi khi đặc biệt khổ não.
Trương đại thiếu nhớ đến quá khứ đột nhiên mất đi hứng thú với Sở Kiều.
Vốn dĩ hai người bọn họ đã lâu không gặp, anh ta vẫn có chút nhớ nhung, đây này, nghe nói Đồng Mộng Uyển muốn tới Sở gia, anh ta cũng lon ton đi theo...
"Tiểu Uyển, đừng sợ, mọi chuyện có anh đây!"
"Chúng ta là chân ái, chân ái có thể chiến thắng tất cả!"
"Hôn ước của anh và Sở Kiều là trưởng bối trong nhà giấu anh định ra, anh chút nào cũng không biết, nếu biết, anh tuyệt đối sẽ không đồng ý, cái anh theo đuổi là tình yêu lưỡng tình tương duyệt."
Đồng Mộng Uyển nghe lời này, đáy mắt bất tri bất giác trào qua một tia thầm vui. Ngoài mặt không hiện, vẫn là một bộ dáng hoảng sợ, rúc vào vai Trương đại thiếu.
"Anh Trương, em biết, nhưng mỗi lần nhìn thấy chị Tiểu Kiều, chỗ này của em... luôn tràn đầy áy náy, bất kể thế nào, đều là chúng ta có lỗi với chị ấy." Cô ta ôm trái tim mình nói.
"Lát nữa, bất luận chị Tiểu Kiều nói lời khó nghe gì, anh Trương, anh hứa với em, ngàn vạn lần đừng đối đầu với chị ấy, được không?"
Đồng Mộng Uyển mắt ngấn lệ, vành mắt đỏ hoe, chực khóc.
Cái này làm Trương đại thiếu đau lòng muốn c.h.ế.t: "Tiểu Uyển đừng khóc, làm anh đau lòng c.h.ế.t mất... Bất luận em có yêu cầu gì, anh Trương đều đồng ý với em, đừng khóc nữa, được không?"
Quản gia bên cạnh nghe bọn họ nói lời ngon tiếng ngọt không biết đã nôn bao nhiêu lần, trợn trắng mắt bao nhiêu cái rồi.
Nếu là bình thường, hai người tuyệt đối có thể phát hiện, chắc chắn sẽ mắng mỏ giáo huấn quản gia một trận, nhưng giờ phút này hai người đang chàng chàng thiếp thiếp, căn bản không chú ý đến người khác.
Đợi bọn họ liếc mắt đưa tình một hồi lâu, quản gia cuối cùng không nhịn được, lạnh nhạt nói: "Hai vị rốt cuộc có vào hay không? Không vào thì mời về, Sở gia chúng tôi không cung cấp địa điểm hẹn hò."
Nếu có thể, quản gia không muốn cho bọn họ vào cửa, đối với hôn sự của Trương đại thiếu và Sở Kiều tiểu thư, quản gia rõ ràng nhất, lúc đầu cha con Trương gia còn là do ông đích thân đón vào cửa.
Nhưng không ngờ, Trương gia thế mà đổi ý từ hôn, đảo mắt lại đính hôn với tiểu thư nhà họ Đồng.
Trương gia rõ ràng biết ân oán của Sở gia và Đồng gia, lại còn hành sự như vậy, khiến người nhà họ Sở hận đến nghiến răng nghiến lợi.
Hiện giờ thì hay rồi, thế mà còn dám dẫn theo tình mới tới cửa tìm tình cũ?
Phi, không đúng, Kiều tiểu thư nhà bọn họ mới không phải tình cũ của hắn.
Quản gia nhìn hai người diễn một tập phim thần tượng trước mặt ông già này, phải nói là đau mắt a, ông già này thật sự là không tiêu thụ nổi!
Đồng Mộng Uyển trước mặt Trương đại thiếu luôn làm đủ tư thái người phụ nữ nhỏ bé, tuyệt thế tiểu bạch liên thanh thuần yếu đuối vô tội...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/trong-sinh-90-than-y-thien-kim/chuong-487-thanh-mau-bach-lien-dong-mong-uyen.html.]
Vốn dĩ nhìn thấy vẻ khinh thường căn bản không muốn che giấu trên mặt quản gia, cô ta rất muốn nổi đóa, tiếc là vị hôn phu đang đứng bên cạnh.
Cô ta còn phải dựa vào Trương đại thiếu để đả kích Sở Kiều, không thể để kế hoạch thất bại, liền đành phải lờ đi sự trào phúng của quản gia, giả vờ như nghe không hiểu.
Trương đại thiếu đứng trên địa bàn của Sở gia, biết rõ đuối lý, mặc dù trong lòng cũng có chút oán trách quản gia nói chuyện không thỏa đáng, nhưng giờ phút này nội tâm anh ta đặc biệt muốn đi vào xem vị hôn thê cũ, cho nên cũng đành phải nhịn xuống.
Anh ta đối với vị hôn thê cũ Sở Kiều này cũng không có tình cảm sâu đậm gì, chỉ là dù sao hai người cũng có tình nghĩa thanh mai trúc mã thời niên thiếu, cộng thêm sau lưng Sở Kiều có tầng chỗ dựa Sở gia này.
Trương đại thiếu cũng nguyện ý đối xử ôn nhu chu đáo với vị hôn thê này. Hơn nữa anh ta cũng rất hưởng thụ ánh mắt ái mộ của Sở Kiều, khiến anh ta rất có mặt mũi.
Kiều tiểu thư của Vương tộc Sở gia cao cao tại thượng, chẳng phải là vật trong túi của anh ta? Trời biết sau khi hai người bọn họ đính hôn, có bao nhiêu người hâm mộ ghen tị với anh ta sau lưng.
Chỉ là không ngờ tới, sự hưng thịnh của Sở gia không duy trì được, anh ta là anh tài trẻ tuổi, cũng không cần một người vợ không có trợ giúp gì cho anh ta.
May mà con thuyền Sở gia này chìm xuống, một con thuyền Đồng gia khác ngược lại nổi lên.
Trương gia lén lút có tâm tư nhỏ của mình, cho nên cơ duyên xảo hợp, anh ta dùng kế lượn lờ trước mặt Đồng Mộng Uyển vài lần, còn chưa đợi anh ta thi triển mỹ nam kế...
Liền nghe thấy Đồng gia chủ tới cửa định thân cho con gái, vừa nghe tin tức này, ngay cả Trương đại thiếu cũng có chút tặc lưỡi, anh ta còn chưa bắt đầu hành động thế nào đâu.
Nhưng nghĩ hồi lâu cũng không nghĩ ra nguyên do, dứt khoát không nghĩ nữa, dù sao mục đích của anh ta cũng đạt được rồi.
Trương đại thiếu: Mãi đến hôm nay tôi mới phát hiện, hóa ra tôi chính là cái bóng đèn lấp lánh tỏa sáng!
Đồng Mộng Uyển: Anh Trương ~
Trương đại thiếu: Hóa ra tôi là quân cờ để em và Tiểu Kiều tranh giành tình nhân.
Sở Kiều: Cút đi!
Trương đại thiếu đính hôn với Đồng Mộng Uyển, sự tiếp xúc của hai người mới dần dần nhiều lên, mặc dù đa số thời gian anh ta đều không hiểu nổi tâm tư của vị hôn thê mới nhậm chức này.
Bởi vì mỗi lần hẹn anh ta ra ngoài, đại bộ phận bên trong đều sẽ không cẩn thận ngẫu nhiên gặp được vị hôn thê cũ của anh ta. Không chỉ có vậy, Đồng Mộng Uyển đặc biệt thích ở trước mặt Sở Kiều, cùng anh ta ân ái thân mật.
Rõ ràng khi hai người ở riêng, thì rất ít có cử chỉ này...
Nhưng anh ta cũng không nghi ngờ Đồng Mộng Uyển là được.
Dù sao mỗi lần đợi Sở Kiều ảm đạm thần thương rời đi, Đồng Mộng Uyển luôn dùng đôi mắt đẫm lệ vô tội, e lệ nhìn anh ta, dường như đang nói "Em có phải lại nói sai gì rồi không".
Khiến anh ta căn bản không sinh ra được tâm tư chất vấn cô ta.
Chỉ có thể nhẹ nhàng ôm lấy cô ta, cẩn thận từng li từng tí an ủi.
Sau đó Đồng Mộng Uyển sẽ rèn sắt khi còn nóng giải thích, mỗi lần đều sẽ đổ cái nồi đen lên người Sở Kiều, dần dà ngay cả Trương đại thiếu cũng cho rằng, Sở Kiều vẫn đối với anh ta tình cũ khó quên.
Mặc dù trong lòng anh ta đặc biệt hưởng thụ, nhưng sao có thể bộc lộ trước mặt vị hôn thê mới nhậm chức...
Thế là anh ta luôn cố ý hát ngược lại với Đồng Mộng Uyển, thanh minh anh ta tuyệt đối sẽ không thích Sở Kiều, không có một chút tình cảm nào với Sở Kiều.
Lúc đầu nếu không phải hôn ước của hai người là trưởng bối định ra, anh ta tuyệt đối sẽ không đồng ý, cái anh ta theo đuổi là lưỡng tình tương duyệt với Đồng Mộng Uyển, cũng không phải hôn nhân sắp đặt.
Trương đại thiếu thẳng thắn lần đầu tiên nhìn thấy Đồng Mộng Uyển, đã biết cô ta là một nửa quan trọng nhất trong mệnh của anh ta, cảm giác rung động này mới là thứ anh ta muốn!
--------------------------------------------------