Hai giờ sau.
Ngọn núi đã chạy được gần một nửa.
Mấy người Tô Cẩn chạy với tốc độ không nhanh không chậm theo sau nhóm nam sinh chạy nhanh nhất phía trước.
Nếu có người nhìn kỹ sẽ phát hiện.
Nam sinh chạy nhanh nhất phía trước, rất nhiều người tốc độ từ từ chậm lại.
Tốc độ của mấy người Tô Cẩn ngược lại không thay đổi, lục tục tiếp cận những người phía trước nhất.
"Á, mệt quá, tớ thực sự không được nữa rồi! Á, đau quá." Phía sau truyền đến một tiếng kêu.
Viên Viên quay đầu nhìn một cái.
Tiếp đó nhìn Tô Cẩn, nhỏ giọng hỏi: "Tiểu Cẩn, là Vãn Vãn kìa, hình như ngã rồi, chúng ta có nên đi xem không?"
Tô Cẩn nhìn cô nàng, phát hiện đầu Viên Viên cứ khó nhịn nhìn về phía sau, cũng hiểu cô nàng nhất định sẽ đi giúp đỡ.
Nhẹ nhàng gật đầu, nói: "Viên Viên, cậu đi xem đi."
Viên Viên chạy như bay, chốc lát đã đến bên cạnh Vãn Vãn.
"Vãn Vãn, cậu không sao chứ?" Viên Viên lo lắng hỏi.
Trong ký túc xá, tính cách Vãn Vãn khá tốt, cho nên hai người cũng chung sống rất tốt.
"Hu hu hu, Viên Viên, tớ đau quá!" Vãn Vãn hừ hừ khóc lóc.
"Bị thương ở đâu, cho tớ xem." Viên Viên vội vàng hỏi.
Vãn Vãn vén ống quần lên, phát hiện ở chỗ đầu gối, trầy da chảy m.á.u rồi, một mảng lớn xanh tím đan xen, do màu da rất trắng, vết thương trông vô cùng đáng sợ.
Viên Viên nhìn một cái, sắp sợ phát khóc, vội vàng xoay người chạy như bay đến bên cạnh Tô Cẩn.
"Tiểu Cẩn, Vãn Vãn chảy rất nhiều m.á.u, cậu mau đi xem cậu ấy đi." Lo lắng kéo Tô Cẩn chạy về phía sau.
Lâm Hạo và Tưởng Khiết cũng đi theo sát phía sau.
Lúc Tô Cẩn qua thì nhìn thấy biểu cảm nước mắt lưng tròng của Vãn Vãn.
Cô ngồi xổm xuống, cúi đầu xem xét kỹ vết thương.
Một lát sau, nhàn nhạt lên tiếng: "Vết thương nhỏ, chỉ là nhìn nghiêm trọng thôi."
Sau đó từ trong túi lấy ra t.h.u.ố.c bột cầm m.á.u và băng gạc.
Động tác nhẹ nhàng giúp Vãn Vãn xử lý vết thương.
Cho đến khi băng bó xong, mọi người vẫn chưa phản ứng lại tại sao trong túi Tô Cẩn cái gì cũng có, quả thực chính là túi thần kỳ của Doraemon.
"Được rồi, cậu đứng lên thử xem." Tô Cẩn mím môi mở miệng.
Vãn Vãn cẩn thận đứng dậy, thử dùng chân nhẹ nhàng chạm đất.
"Ủa, không đau nữa! Thuốc của Tiểu Cẩn cậu hiệu nghiệm quá." Vãn Vãn thần sắc kích động nói.
Tô Cẩn: "Không sao rồi thì chúng ta đi tiếp thôi, thời gian đã qua hơn nửa rồi."
Vãn Vãn: "Đúng rồi, chúng ta mau đi thôi."
Viên Viên: "Vãn Vãn, cậu thực sự có thể chạy sao? Hay là tớ đi cùng cậu nói với giáo quan một tiếng nhé."
Vãn Vãn: "Không cần đâu Viên Viên, tớ thực sự không sao rồi, không tin cậu xem!" Nói xong còn nhảy nhót vài cái.
Cảnh tượng này dọa Tưởng Khiết vốn gan nhỏ sợ hết hồn.
Che mắt, kinh hoàng nói: "Vãn Vãn, cậu đừng dùng sức quá, cẩn thận chút."
Vãn Vãn cười ha hả nói: "Các cậu đừng không tin, thực sự không đau nữa, một chút cũng không."
Lâm Hạo nhìn Tô Cẩn ánh mắt lại thêm một tia sùng bái.
Trời ơi~ Tiểu Cẩn rốt cuộc là người thế nào? Vậy mà có nhiều đồ của Tu chân giới như vậy, nhưng cũng không giống đồ của Tu chân giới, dù sao hiệu quả tốt không phải một sao nửa điểm.
Thuốc bột cầm m.á.u của nhà mình cũng không có hiệu quả như loại cô ấy lấy ra.
Nhíu mày, nghĩ nghĩ. Nhưng cũng có khả năng là do tư chất mình không đủ, cho nên những thứ biết được cũng khá ít.
Bây giờ chỉ có khả năng này thôi.
Trên mặt không biểu lộ gì, che giấu hết cảm xúc.
"Được rồi, vậy chúng ta chạy từ từ, nếu có người mệt thì dừng lại nghỉ một chút." Tô Cẩn nói.
Đối với điều này mọi người đều không có ý kiến gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://www.hatdaukhaai.com/trong-sinh-90-than-y-thien-kim/chuong-175-kiem-tra-the-luc-5.html.]
Lần lượt đồng ý.
Còn đừng nói, chạy tốc độ đều vậy mà dần dần vượt qua những người chạy nhanh nhất, mấy người Tô Cẩn vậy mà ngoài dự đoán chạy hạng nhất.
Làm mấy người Viên Viên vui mừng khôn xiết.
Hoan hô nhảy nhót nói: "Tiểu Cẩn, chúng ta vậy mà hạng nhất, quá lợi hại rồi ha ha ha ha."
Tô Cẩn thấy họ cười vui vẻ, tâm trạng cũng rất tốt.
Trên mặt giáo quan Chu một chút cũng không bất ngờ, nghiêm túc nói: "Thành tích của các người đều đã đăng ký xong, thời gian còn lại tự do hoạt động!"
Viên Viên tò mò nhìn ông, đồng thời hỏi: "Giáo quan Chu, tại sao bọn em chạy hạng nhất, thầy một chút cũng không ngạc nhiên?"
Giáo quan Chu bản mặt nói: "Ừ, tôi rất ngạc nhiên, rất bất ngờ, chỉ là em không nhìn ra thôi."
Viên Viên liếc ông một cái, quả thực mở mắt nói dối!
Giáo quan Chu ngẩng đầu nhìn Trần Viên Viên.
Cái nhìn này dọa cô nàng sợ đến quay mặt đi, để lại cái đỉnh đầu cho giáo quan.
Giáo quan Chu đầy mặt vạch đen!
Khóe mắt vẫn luôn nhìn chằm chằm Tô Cẩn không buông, không biết đang nghĩ cái gì.
Tô Cẩn cảnh giác nhận ra, cô không hiểu tại sao ánh mắt giáo quan Chu luôn dừng trên người cô?
Chẳng lẽ hành vi của cô khiến ông nảy sinh nghi ngờ gì?
Chắc là không đâu! Dù sao thành tích của cô đều giống mấy người họ, năng lực thể hiện ra đều chênh lệch không lớn!
Đi đến bên cạnh bọn Viên Viên, một mình dựa vào lan can suy nghĩ vấn đề.
Bên này.
Tào Nguyệt Nguyệt và Cát Tú Tú hai người.
Gần như là chậm chạp đi bộ.
"Tú Tú, chúng ta phải chạy nhanh lên, còn chậm trễ nữa, trời sắp tối rồi!" Tào Nguyệt Nguyệt thần sắc vô cùng lo lắng.
Ai ngờ Cát Tú Tú không hoang mang không vội nói: "Nguyệt Nguyệt, đừng lo, tớ đây không phải chạy không nổi sao, đợi tớ nghỉ đủ rồi. Chúng ta sẽ chạy."
"Cậu..."
Tào Nguyệt Nguyệt bản thân cũng là người nóng tính, tính cách được nuông chiều, cộng thêm buổi sáng mình chạy hạng ch.ót, bị giáo quan mắng riêng nửa tiếng đồng hồ.
May mà lúc đó chỉ còn lại một mình cô ta, nếu không mặt mũi mất hết rồi.
Nghĩ đến lời giáo quan nói buổi sáng, nếu chiều nay cô ta còn chạy cuối cùng nữa, giáo quan sẽ tăng nhiệm vụ cho cô ta.
Vừa nghe chắc chắn không có chuyện tốt, vốn dĩ cô ta tự chạy, quyết định sẽ không phải người cuối cùng, nhưng Cát Tú Tú cứ lôi kéo cô ta chạy cùng.
Hai người bọn họ dọc đường này, đã dừng lại rất nhiều lần, người phía sau đều lục tục vượt qua bọn họ.
Có thể tưởng tượng Tào Nguyệt Nguyệt lo lắng cỡ nào, sắc mặt cũng ngày càng khó coi.
Cát Tú Tú: "Nguyệt Nguyệt, tớ là vì cậu mới đến huấn luyện đấy, nếu không tớ chắc chắn vẫn đang nằm trên giường."
Tào Nguyệt Nguyệt: Lại đến rồi!!! Cái lý do này đã nói không dưới mười lần, tai cô ta sắp nghe đến chán rồi.
Lần này Tào Nguyệt Nguyệt không có phản ứng gì, mấy lần trước nghe thấy đều vẻ mặt áy náy an ủi Cát Tú Tú, hỏi han ân cần.
Nghe nhiều rồi, trong lòng cũng không còn cảm giác áy náy đó nữa.
Cô ta tức giận nói: "Tú Tú, cậu lại muốn làm gì?"
Nghe thấy câu nói mang theo ý châm chọc này, Cát Tú Tú liền nổi đóa.
Tức giận quát: "Nguyệt Nguyệt, cậu có ý gì? Tớ vất vả đến chạy bộ thế này là vì ai? Tớ bình thường đối tốt với cậu thế nào, cậu đều quên rồi sao?"
Tức đến mức dùng tay ôm n.g.ự.c, hốc mắt ươn ướt, nước mắt đảo quanh, người không biết còn tưởng bị bắt nạt t.h.ả.m lắm.
Tào Nguyệt Nguyệt nhìn đến trừng lớn mắt.
Cô ta không ngờ Cát Tú Tú vậy mà có thể mở mắt nói dối như vậy, tốt với cô ta? Đừng tưởng cô ta không biết, đều là đang lợi dụng cô ta thôi.
Rất nhiều chuyện cô ta chỉ là không nói. Cũng không đại biểu mình là kẻ ngốc.
"Tú Tú, cậu đối với tớ thế nào, trong lòng cậu tự biết rõ, từ nhỏ đến lớn, tớ cõng nồi đen cho cậu bao nhiêu lần, cậu cũng rõ ràng!"
"Nguyệt Nguyệt, cậu vậy mà nghĩ tớ như vậy? Hu hu hu hu hu hu..."
Tiếng khóc không nhỏ, thu hút người phía trước đều quay đầu lại nhìn.
--------------------------------------------------