Đồng gia sau khi bị Đế Vô Thương tước bỏ danh hiệu.
Sợ không cẩn thận lại chọc giận Đế Vô Thương bất mãn.
Cả gia tộc sống như đi trên băng mỏng, những ngày tiếp theo càng nơm nớp lo sợ!
Đồng gia chủ càng là dặn dò xuống dưới, bảo tất cả mọi người thu liễm thái độ hành sự ngông cuồng ngày thường, tất cả... phải khiêm tốn!
Người nhà họ Đồng trước kia đắc ý quên hình quen rồi, đột nhiên bị ra lệnh không được như vậy nữa, bọn họ sao cam tâm.
Người khác thì còn đỡ, nhưng con gái út của Đồng gia chủ là Đồng Mộng Uyển làm sao cũng không nuốt trôi cục tức này.
Cô ta là "con gái rượu" của Đồng gia chủ, người đến trung niên mới có cô con gái út này, càng là sủng ái đến vô pháp vô thiên.
Từ sau khi cô ta biết được từ bạn bè, tình cảnh trong nhà là vì Sở gia mới dẫn đến sự bất mãn của Tôn thượng, Đồng gia mới rơi vào tình cảnh hôm nay, Đồng Mộng Uyển đối với Sở gia càng hận đến ngứa răng.
Trước kia lúc Sở gia sa cơ, cô ta đều hận không thể tiến lên giẫm hai cái, hiện giờ nghe nói Sở gia thế mà lại bắt đầu quật khởi, tâm trạng của cô ta có thể tưởng tượng được.
Càng đừng nhắc tới Sở gia còn có một người cô ta đặc biệt chán ghét.
—— Sở Kiều.
Lúc đầu Đồng Mộng Uyển giẫm đạp Sở gia, cũng gián tiếp giẫm đạp Sở Kiều, hiện giờ cảnh ngộ hai bên khác biệt một trời một vực, Sở gia bắt đầu quật khởi, vậy chẳng phải có nghĩa là người phụ nữ Sở Kiều này cũng bắt đầu quật khởi sao?
Chuyện này sao có thể?
Đồng Mộng Uyển sinh lòng bất bình.
Cô ta chỉ cho phép bản thân nghiền nát Sở Kiều thành bụi phấn, cũng tuyệt đối không cho phép Sở Kiều cưỡi lên đầu cô ta làm càn!
Đồng Mộng Uyển nhíu c.h.ặ.t mày, cô ta phải nghĩ một cách, một cách có thể đả kích Sở Kiều, tốt nhất là có thể trực tiếp giẫm người xuống đáy vực, không bao giờ có thể ngóc đầu lên được.
Đúng rồi...
Vị hôn phu của mình không phải có thể sao?
Nói ra cũng buồn cười, vị hôn phu này của cô ta chính là cướp được từ tay Sở Kiều.
Vị hôn phu của Đồng Mộng Uyển là đại thiếu gia Trương gia, ở Tu Chân Giới cũng là một thiếu niên thiên tài nổi tiếng xa gần.
Năm nay bất quá mới hai mươi bảy hai mươi tám, tu vi liền dẫn trước bạn cùng lứa, thậm chí vượt xa bọn họ.
Tướng mạo anh tuấn đẹp trai, cộng thêm tính cách ôn hòa khiêm tốn, trong đám con gái ở Tu Chân Giới càng được hoan nghênh.
Nói đến thì vị Trương đại thiếu này trước kia còn là vị hôn phu của Sở Kiều.
Sở gia đón Sở Kiều về bản gia, đối ngoại tuyên bố cô ấy là Kiều tiểu thư của Sở gia, thân phận lập tức được nâng cao mấy bậc.
Người Trương gia xưa nay không có lợi không dậy sớm, vì để leo lên Sở gia, thấy thế, liền cầu tới cửa, từ khi Sở Kiều còn nhỏ đã định ra hôn sự. Hai bên thương thảo đợi hai đứa trẻ trưởng thành sẽ tổ chức hôn lễ.
Từ đó, Sở Kiều liền trở thành vị hôn thê của Trương đại thiếu.
Lúc nhỏ Trương gia vì bồi dưỡng tình cảm hai người, chuyển cả Trương gia đến sát vách Sở gia, hai đứa trẻ chính thức mở ra cuộc đời thanh mai trúc mã.
Nhưng ngày vui ngắn chẳng tày gang, Bạch Huyên đột nhiên rơi vào hôn mê, Sở gia chủ suy sụp tinh thần.
Người Trương gia không nhìn thấy hy vọng của Sở gia, liền vào năm Sở Kiều mười tám tuổi vội vội vàng vàng tới cửa, yêu cầu từ hôn!
Chuyện này lúc đó đã gây ra không ít chấn động, danh tiếng tốt đẹp của Sở Kiều cũng bị Trương gia làm hỏng.
Nếu Trương gia lén lút tới cửa cầu từ hôn, với tính cách của Sở Kiều, sẽ không không đồng ý, nhưng Trương gia cố tình làm ầm ĩ gióng trống khua chiêng, ai ai cũng biết.
Cuối cùng thậm chí còn đổ nguyên nhân từ hôn lên đầu Sở Kiều, bọn họ mua chuộc không ít người nói hươu nói vượn bên ngoài, nói một số tin tức giả giả thật thật.
Từ ngày đó về sau, mỗi lần Sở Kiều ra ngoài đều có thể nhìn thấy ánh mắt dị nghị của người ngoài, có một khoảng thời gian rất dài cô ấy không dám ra ngoài.
Vào ngày thứ hai sau khi hai nhà từ hôn, Trương gia liền lại coi trọng Đồng gia đang như mặt trời ban trưa.
Trương gia chủ không biết đã làm chuyện gì, ăn nhịp với Đồng gia chủ, hai người hỏa tốc trao đổi tín vật, coi như định ra hôn sự.
Cho nên, Trương đại thiếu sau đó liền biến thành vị hôn phu của Đồng Mộng Uyển.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/trong-sinh-90-than-y-thien-kim/chuong-486-dong-mong-uyen-toi-cua-khieu-khich.html.]
Đồng Mộng Uyển nhìn thấy Sở Kiều lần đầu tiên đã không thích, thậm chí là chán ghét sâu sắc.
Đối với hôn ước cùng Trương đại thiếu, trong đó cũng không thiếu b.út tích của cô ta.
Chỉ cần là đồ Sở Kiều thích, cô ta đều phải cướp lấy từng cái một.
Trước kia mà, Đồng gia không bằng Sở gia, cô ta không có tư cách. Nhưng bây giờ... cô ta muốn cái gì, chẳng phải là một câu nói nhẹ nhàng.
Từ sau khi Trương Đồng hai nhà liên hôn, Đồng Mộng Uyển không ít lần mượn chuyện này để đả kích Sở Kiều, càng đừng nhắc tới từng nhiều lần khoác tay Trương đại thiếu, diễu võ giương oai trước mặt Sở Kiều!
Sở Kiều: Chỉ là tra nam thôi, cô muốn thì cứ lấy đi!
Đồng Mộng Uyển: Tôi biết trong lòng cô rất ghen tị với tôi, nhưng anh Trương và tôi mới là trời sinh một cặp!
Sở Kiều: Ừ ừ đúng vậy, kỹ nữ phối với ch.ó, thiên trường địa cửu!
Không đủ thì còn có... tra nam phối với tra nữ, không phải người một nhà, không vào cùng một cửa.
Đồng Mộng Uyển: Anh Trương ~
Trương đại thiếu: Tiểu Kiều, sao em lại biến thành bộ dạng này?
Sở Kiều: Cút đi!
...
Ngày hôm sau.
Đồng Mộng Uyển khoác tay vị hôn phu Trương đại thiếu của mình, trắng trợn tới cửa Sở gia.
"Kiều tiểu thư, Đồng tiểu thư và Trương đại thiếu tới tìm cô." Quản gia tới bẩm báo.
Sở Kiều nhíu mày liễu, nghe thấy cái tên khiến cô chán ghét đến cực điểm không nhịn được buồn nôn, sắc mặt âm trầm nói một câu: "Không gặp, bảo bọn họ đi đi."
Quản gia có chút khó xử nói: "Nhưng..."
"Nhưng cái gì mà nhưng? Ở đây không hoan nghênh bọn họ, bảo bọn họ đi đi." Khuôn mặt anh tuấn bức người của Sở Thần đầy vẻ tức giận.
Sở Kiều tuy rằng không phải con ruột của ông, nhưng ông đã hứa với Bạch Huyên sẽ chăm sóc thật tốt, không ngờ Trương gia lật lọng, để đứa bé Sở Kiều này chịu đủ tủi thân ở Tu Chân Giới.
Chỉ là lúc đó ông còn đắm chìm trong thế giới Bạch Huyên hôn mê bất tỉnh, Sở Kiều vì không để ông lo lắng, giấu ông đổi lại tín vật đính hôn, hủy bỏ hôn ước này.
Đợi lúc ông biết được thì đã quá muộn, nhưng ông cũng không phải tiếc nuối cuộc hôn nhân này, ông là muốn tìm Trương gia tính sổ, từ khi nào con gái Sở gia có thể bị bọn họ chà đạp như vậy?
Trương gia là cái thá gì?
Nếu không phải Sở Kiều hồi nhỏ đặc biệt thích chơi đùa cùng thằng nhóc Trương gia kia, ông tuyệt đối sẽ không đồng ý định ra hôn ước.
Cuối cùng thì hay rồi, Trương gia bội tín bội nghĩa không nói, còn coi thường uy nghiêm của Sở gia, tung tin đồn bất lợi cho Sở Kiều trên giang hồ.
Sở Thần bắt đầu chấn hưng lại Sở gia, liền muốn tính sổ thật tốt với Trương gia, cái này còn chưa xếp hàng đến Trương gia đâu, bọn họ ngược lại hay lắm, thế mà tự mình đưa tới cửa.
Ông thầm nghiến răng, đã như vậy, thì đừng trách ông thu hồi tiền lãi!
Sở Thần thu lại vẻ suy tư, gọi quản gia lại: "Khoan đã... mời người vào."
Quản gia đáp: "Vâng."
Trên mặt Sở Kiều đầy vẻ khó hiểu: "Bác?"
Sở Thần cười lạnh: "Món nợ kia của Trương gia bác còn chưa tính với nó đâu, đã nhỏ đưa tới cửa, vậy thì thu thập nhỏ trước đã."
"Tiểu Kiều yên tâm, tủi thân con chịu bác nhất định giúp con đòi lại!" Ông nhìn Sở Kiều nghiêm mặt nói.
Sở Kiều há miệng, hốc mắt từ từ ươn ướt, ch.óp mũi hơi đỏ, trong lòng rất cảm động.
Thật ra Sở Thần những năm này tuy rằng không quản việc, nhưng trước đó, đối với cô là thật sự tốt, cho dù ông muốn đi bồi Bạch Huyên, cũng không quên dặn dò người nhà họ Sở chăm sóc tốt cho cô.
Nói thật, Sở gia cũng không nợ cô, ngược lại, là cô nợ Sở gia rất nhiều!
--------------------------------------------------