Sau khi nghe ta giải thích, Phòng ma ma cũng biết rõ nguyên do. Thấy ta khiêm nhường như vậy, lại thêm sự hấp dẫn của viên ngọc châu, Phòng ma ma liền hạ quyết tâm, nhận lấy viên ngọc châu của ta.
"Ma ma, quả thật tất cả gia sản của ta đều đã dâng cho Vương công công rồi, nếu không, nhất định sẽ không đến nỗi túng thiếu như vậy."
Phòng ma ma cầm viên trân châu trên tay.
Bà ấy cũng chỉ là một cung nữ già, tuy từng gặp nhiều quý nhân, chủ tử, nhưng viên ngọc châu đó không phải thứ bà ấy có thể có. Món đồ này chỉ có thể nhìn mà không thể mua, ở chợ đen, loại ngọc châu phẩm chất bình thường có thể được thổi giá lên tới ngàn lạng bạc một viên.
Như viên ta đưa cho bà ấy đây, lớn bằng ngón cái, lại còn có độ bóng tốt, nếu muốn bán, đâu chỉ bán được ngàn lạng bạc? Bởi vậy, Phòng ma ma nghe ta nói thành khẩn, vẻ cảnh giác giữa đôi mày cũng tan biến.
"Con bé này giỏi dỗ người lắm."
Ta nghe giọng điệu của bà ấy, liền biết việc đã thành rồi!
Lý công công ở Kính Sự Phòng là đồng hương của Phòng ma ma. Hắn ta đã nhận được lợi lộc, muốn điều động một tiểu cung nữ quả thật dễ như trở bàn tay.
Kết quả không biết xảy ra chuyện gì, ta lại bị điều đến lãnh cung. Ta tức đến nỗi chỉ muốn đi tìm Phòng ma ma mà đánh một trận. May mà Phòng ma ma cũng coi như có nghĩa khí, nói viên ngọc châu đó là đồ bị tịch thu, bán chưa được tròn ngàn lạng bạc.
Bốn trăm lạng bạc đưa cho người đồng hương của bà ấy, một trăm lạng bà ấy dùng để trả nợ, còn lại hai trăm lạng, Phòng ma ma đều mang đến cho ta.
"Tạ cô nương, trong chuyện này có sơ suất, ta cũng không dám nói nhiều, số bạc còn lại ta trả lại cho ngươi, ngươi tự cầu phúc cho mình đi!"
Phòng ma ma đặt ngân phiếu xuống, như thể phía sau có chó đuổi theo, chạy một mạch không ngoảnh đầu lại.
Ta cất hai trăm lạng ngân phiếu đó đi, suy nghĩ một lát rồi quyết định đi tìm mẫu thân. Ta đưa cho mẫu thân một trăm lạng, bảo bà chia cho các di nương, còn sáu mươi lạng đưa cho ba muội muội. Bốn mươi lạng còn lại cộng thêm năm mươi lạng ta giấu riêng từ trước, thế nào cũng đủ để ta ẩn mình một thời gian.
Về phần tỷ tỷ.
Mẫu thân bảo ta đi cứu tỷ ấy. Dù sao tỷ ấy cũng là tỷ tỷ ruột của ta. Đời trước tỷ ấy có lạnh lùng đến mấy, nhưng đời này dù sao ta cũng chưa chết.
Thế là, ta nhân cơ hội lẻn đến chỗ tỷ ấy. Đến nơi nhìn xem, hóa ra tỷ tỷ đã sớm được người khác đón đi rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ty-ty-lanh-lung-vo-tam/chuong-5.html.]
Ta hỏi ma ma quản sự, bà ấy nói kể từ khi tỷ tỷ đến cọ bồn cầu, ngày nào cũng trưng ra vẻ ương ngạnh. Đánh cũng đánh rồi, bỏ đói cũng bỏ đói rồi, nhưng tỷ ấy vẫn thà c.h.ế.t không chịu khuất phục.
"Sao ta có thể để vật bẩn thỉu này làm ô uế thân thể và tâm hồn ta?"
Cũng là tỷ ấy gặp may mắn tột độ, khi nói lời này lại bị cung nữ của cung Huy Phù nghe thấy. Nữ tử đó trở về kể lại cho chủ tử nhà mình nghe như một câu chuyện cười.
Chủ tử của cung Huy Phù là Tĩnh Phi. Tĩnh Phi đã già yếu, nhan sắc tàn phai, Hoàng thượng đã sớm chẳng còn sủng ái bà ấy nữa. Thuở còn trẻ, Tĩnh Phi sinh công chúa mà tổn hại thân thể, thêm vào đó bà ấy vốn chẳng được coi là xinh đẹp. Chẳng qua, bà là cung nữ hầu hạ bên cạnh Hoàng thượng từ thời ngài ấy còn là hoàng tử, gia thế cũng bình thường. Mấy năm gần đây không còn vinh sủng nữa, bà đã vô cùng sốt ruột.
Sau khi cười xong, Tĩnh Phi dò hỏi một chút về xuất thân của tỷ tỷ, liền phát hiện ra một chi tiết bị mọi người bỏ qua. Đó là khi Hầu phủ bị tịch biên, tỷ tỷ đã bảo vệ bức họa của Hoàng thượng.
Người khác không biết tính cách của Hoàng thượng, nhưng là cung nữ hầu hạ ngài từ nhỏ, Tĩnh Phi hiểu Hoàng thượng hơn bất cứ ai. Bởi vậy, bà đã phái người đi đón tỷ tỷ.
"Giờ đây, Tạ Dao đã trở thành cung nữ của cung Huy Phù rồi. Sau này những người như chúng ta, khi gặp tỷ ấy có lẽ phải gọi một tiếng 'tỷ tỷ' đấy!"
Nghe lời của ma ma quản sự, trong lòng ta chẳng hề gợn sóng. Quả nhiên, số mệnh của mỗi người đều đã được định sẵn.
Vì tỷ tỷ đã định sẵn sẽ đến bên cạnh Hoàng thượng, ta có ngăn cản thế nào cũng vô ích. Ta chỉ có thể nghĩ cách để tự mình sống sót cho tốt đã.
Vào lãnh cung, tuy chẳng còn nhận được bổng lộc gì, nhưng ta ra vào cũng tự do hơn một chút.
Hàng ngày, ta chạy việc vặt cho các nương nương ở lãnh cung, mời thái y, dù đa phần chẳng mời được. Thỉnh thoảng cũng đưa đồ ra ngoài bán.
- Edit by Thiên Thanh -
Ăn cắp truyện đăng wattpad là vô đạo đức, vô học.
Các nương nương không phải ai cũng là kẻ điên, ngược lại, có vài vị thậm chí còn tài hoa xuất chúng.
Trước khi Vương công công lên làm Tổng quản thái giám, các nương nương ở lãnh cung thật sự đã bị không ít thái giám ức hiếp. Khi họ còn là phi tần, có lẽ đã vô tình đắc tội với thái giám nào đó. Đến khi họ sa cơ lỡ vận, đám thái giám lòng dạ hẹp hòi, hay thù vặt này liền bắt đầu trả thù. Có nương nương nửa đêm bị lôi đi, sau đó toàn thân bầm tím được khiêng về. Nhưng đâu có ai đứng ra bênh vực cho họ chứ?
Sau khi Vương công công lên nắm quyền, ông ta biết rõ những chuyện bẩn thỉu ở đây, đã đánh c.h.ế.t vài tên thái giám ngông cuồng nhất. Các nương nương ở lãnh cung cuối cùng cũng giữ được sự trong sạch. Tuy thái giám không còn là nam nhân, không thể gây ra tổn thương quá lớn cho các nương nương về thể xác, nhưng những vết thương về mặt tinh thần lại càng nặng nề. Bởi vậy mới có không ít phi tần hóa điên.
Hoàng thượng không thể nào nhớ tới những nữ tử bị ngài giáng vào lãnh cung, cũng sẽ không có ai đứng ra bênh vực họ. Bởi vậy, người mang đến hy vọng cho họ trong tuyệt vọng, lại chính là Vương công công, người vốn có tiếng tăm cực kỳ xấu.
Ta lắng nghe những phế phi kể về những công lao hiển hách của Vương công công, lại nhớ đến cái ngày ta phải học tiếng chó sủa.
--------------------------------------------------