Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tỷ Tỷ Lạnh Lùng Vô Tâm

Chương 9

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đến Đông Cung chưa được lâu, Thái tử liền gọi ta đến.

"Ngươi nói bức họa này là do ngươi bắt chước theo sao?"

Bức họa hắn cầm trong tay chính là mấy con gà rừng xám xịt do Hoàng thượng vẽ, ngay cả lời đề từ của Đại học sĩ năm xưa cũng được ta bắt chước theo y hệt. Bao gồm cả ấn chương do Hoàng thượng đích thân đóng.

Nhưng ta không phô bày toàn bộ tài năng của mình, chỉ khéo léo làm chút tiểu xảo trên lông gà, khiến người tinh ý liếc mắt một cái là nhìn ra được sự khác biệt, song lại không khỏi kinh ngạc trước tài năng vẽ bắt chước của người vẽ.

Ta chỉ cần đi ngang qua thư phòng của phụ thân là sẽ nhìn bức họa này vài lần. Không có lý do gì khác, đơn giản là vì nó quá xấu. Lúc ta chín tuổi còn vẽ đẹp hơn bức gà rừng này!

Lúc này, ta cúi mày rủ mắt quỳ trước mặt Thái tử, bộ dạng như sắp khóc. "Điện hạ tha mạng! Nô tì không cố ý mạo phạm Hoàng thượng, Điện hạ tha mạng!"

Ta dùng hết tuyệt kỹ cả đời để biến mình thành một con chim cút, Thái tử quả nhiên cho rằng ta là một nữ tử yếu đuối.

"Nha đầu, ngươi sợ gì chứ? Bản cung sẽ ăn thịt ngươi hay sao?"

Thái tử thay đổi vẻ ngông cuồng thường ngày, đích thân cúi người đỡ ta dậy. Trên khuôn mặt hơi khắc nghiệt giờ đây tràn đầy sự ôn hòa.

"Nghe nói ngươi còn biết vẽ ngân phiếu?"

Ta sợ đến run rẩy, trong tay hắn ta yếu ớt như một con cừu non chờ bị làm thịt, không dám nhìn hắn. Giọng nói nhỏ như tiếng muỗi. "Điện hạ thứ tội, đó đều là hồi nhỏ nô tì buồn chán vẽ chơi thôi."

Thái tử nghe xong càng thêm hài lòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ty-ty-lanh-lung-vo-tam/chuong-9.html.]

Hắn biết ta là ai, nhưng hắn vẫn không sợ. Trong mắt Thái tử, thân là người ở địa vị cao, hắn đã quen với việc mọi người đều sợ hắn, kính trọng hắn. Một nữ tử con của tội thần như ta không nơi nương tựa, hắn bóp c.h.ế.t ta dễ như bóp c.h.ế.t một con kiến. Bởi vậy, hắn không chút đề phòng nào đối với ta.

Người có thể vào Đông Cung, mỗi ngày đều phải bị lục soát, ngay cả cây trâm cài sắc nhọn cũng không được phép đeo. Muốn g.i.ế.c Thái tử khó như lên trời.

Nhưng ta dựa vào ký ức đời trước, biết Thái tử cực kỳ thiếu tiền. Năm xưa Đại Hoàng tử suýt chút nữa đã vì chuyện Thái tử tham ô mà kéo hắn ta xuống ngựa. Đáng tiếc luôn thiếu chứng cứ quan trọng, khiến Thái tử không những không bị tổn hại gì, mà còn nhổ sạch những tai mắt mà Đại Hoàng tử cài cắm bên cạnh Thái tử.

Bởi vậy, ta biết Thái tử thiếu gì. Hắn ta không chỉ thiếu tiền, mà còn thiếu người giỏi vẽ bắt chước, đặc biệt là người có thể bắt chước theo nét bút của Hoàng thượng.

Chẳng mấy chốc, tin tức Thái tử nạp một cung nữ làm Lương Viện đã truyền ra ngoài.

Thái tử không say mê nữ sắc mấy, hắn thích quyền thế hơn. Nếu không phải Hoàng thượng sống quá thọ, ngôi vị hoàng đế này đã sớm là của hắn rồi. Mặt ta lộ vẻ thẹn thùng, nhưng trong lòng thực chất lại đầy căm hận.

Thái tử phi không vui không buồn, thản nhiên uống trà của ta, dặn dò ta sau này sớm sinh một nam một nữ cho Thái tử, cũng coi như là công lao của ta. Thái tử phi có hai con trai và một con gái, nên không mấy quan tâm đến các thiếp thất khác của Thái tử.

Mà Thái tử cũng không nạp một đống nữ nhân vào Đông Cung, tất cả nữ nhân đều là những người có lợi cho Thái tử.

- Edit by Thiên Thanh -

Ăn cắp truyện đăng wattpad là vô đạo đức, vô học.

Bởi vậy, về xuất thân của ta, một nữ tử con của tội thần, người ngoài đều cảm thấy tò mò. Chỉ có tỷ tỷ là tức giận. Tỷ ấy không chỉ tức giận vì ta thấp hơn tỷ ấy một bậc, mà còn tức giận vì ta đã dính dáng đến Thái tử.

Bởi vì nhà họ Tạ chỉ có tỷ ấy mới được phép trèo cao, còn ta thì không.

Hoàng thượng đã già, người càng lớn tuổi càng coi trọng tình thân. Ví như ngài biết con trai yêu quý được nâng niu trong lòng bàn tay đã nạp một Lương Viện, ngài còn có nhã hứng gọi ta đến. Chủ yếu là do tỷ tỷ đã rỉ tai, Hoàng thượng biết ta và Tạ Tài nhân là tỷ muội ruột thịt, hơi lo lắng ta mang lòng dạ bất chính.

Hoàng thượng gõ đầu ta một hồi, ta vội vàng quỳ xuống đất dập đầu tỏ ý đã hiểu. Từ sau khi Tiên Hoàng hậu qua đời, Hoàng thượng vẫn chưa tái giá, ngôi hậu cứ thế bỏ trống nhiều năm. Các hoàng tử đều đã trưởng thành, cũng có những suy nghĩ riêng, nhưng tinh thần ngài ấy vẫn sắc bén. Mọi người đều mong ngài chết, chỉ có ngài không muốn chết.

Thái tử giả vờ làm một đứa con hiếu thảo, đối xử với chu đáo vẹn toàn với lão cha già, lời lẽ ngọt ngào khôn xiết. Chẳng trách Hoàng thượng lại yêu thương hắn đến vậy, thêm vào đó, Thái tử trông khá giống Tiên Hoàng hậu, tình nghĩa vợ chồng son thuở thiếu thời, là thứ mà sau này bao nhiêu người cũng không thể sánh bằng.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tỷ Tỷ Lạnh Lùng Vô Tâm
Chương 9

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 9
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...