Khi ta lén lút quay lại lần nữa, mùi thuốc trong phòng Vương công công đã nhạt đi nhiều. Hắn ta bị đánh vào mông, ta lại không tiện bắt hắn cởi quần ra mà xem xét, chỉ có thể mon men lại gần hỏi hắn có muốn ăn gì không.
Vương công công là một thái giám thích đọc sách, mười lần thì chín lần hắn đang lật sách mà đọc. Hơn nữa, nơi đây của hắn lại thanh tịnh, người thường chẳng bao giờ đến, nên ta lẻn đến hoàn toàn không ai phát hiện.
Hắn ho khan vài tiếng, nghe có vẻ nhẹ hơn mấy ngày trước.
"Ngươi có việc muốn cầu xin ta?"
Vương công công tự nhận hắn và ta không quá thân thiết, thậm chí còn hơi ghét ta. Nhưng ta mặt dày, không sợ hắn đuổi ta, chỉ cần hắn không g.i.ế.c ta, học tiếng chó sủa cũng chẳng thành vấn đề.
- Edit by Thiên Thanh -
Ăn cắp truyện đăng wattpad là vô đạo đức, vô học.
Ta l.i.ế.m môi nịnh nọt nói: "Công công nói gì vậy, nô tì đây là chân thành đến hầu hạ công công, đâu phải có việc cầu xin người đâu?"
Ta nói thành khẩn, nhưng với sự tinh tường của Vương công công, hắn sẽ không tin ta.
Hắn mân mê chiếc nhẫn ngọc bích, nhìn ta với vẻ cao ngạo. Ta bị hắn nhìn mà rùng mình, mồ hôi hột toát ra.
Rồi Vương công công đã làm một chuyện đặc biệt vô nhân tính. Hắn bảo ta đi làm đậu phụ cho hắn ăn.
Một mình ta cặm cụi đi tìm cối xay, kéo cối xay như một con lừa. Xay nửa ngày, làm cho Vương công công một đĩa đậu phụ hấp. Vương công công nhìn đĩa đậu phụ, dùng thìa múc một miếng bỏ vào miệng.
Đậu phụ nhạt nhẽo vô vị, nhưng Vương công công lại ăn rất ngon lành.
"Hồi nhỏ ta không có cơm ăn, đói đến đau bụng, có một người bán đậu phụ tốt bụng đã cho ta một miếng đậu phụ thừa."
"Ta nâng miếng đậu phụ lên ăn, khi đó cảm thấy đậu phụ quả thật là món ngon nhất đời này. Sau này vào cung, thành thái giám, ăn bao nhiêu món ngon cũng không thể trở lại cảm giác ban đầu nữa. Thôi vậy, nói với ngươi nhiều hơn ngươi cũng sẽ không hiểu. Tạ Du, ta biết trong lòng ngươi nghĩ gì, nhưng ta vẫn phải dội cho ngươi một gáo nước lạnh. Với địa vị hiện giờ của ngươi, muốn lật đổ hắn khó như lên trời!"
Ta quỳ trên đất, run rẩy lắng nghe lời hắn nói. Đợi hắn nói xong, ta lấy hết can đảm đáp lại: "Sao công công biết khó như lên trời? Kiến lung cây tuy buồn cười, nhưng ai nói không thể thành công chứ?"
Vương công công đặt bát xuống bàn, phát ra tiếng động nhẹ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ty-ty-lanh-lung-vo-tam/chuong-7.html.]
"Không biết lượng sức!"
Hắn khịt mũi khinh thường, nói ra câu đó. Nhưng thái độ đã nới lỏng hơn nhiều. Ta biết hắn không tin ta, nhưng không sao. Ta vẫn phải từng bước từng bước chậm rãi giành được sự công nhận của hắn.
Vì lãnh cung ít việc, ta lại đút lót từ trên xuống dưới, về sớm hay về muộn cũng không ai quản ta. Bởi vậy, ban ngày lo xong việc của các nương nương ở lãnh cung, chỉ cần rảnh rỗi ta liền chạy đến chỗ Vương công công.
Hắn cũng từ chỗ ban đầu lạnh lùng, ghét bỏ, về sau thường xuyên sai khiến ta chạy việc vặt cho hắn. Kỳ thực ta vẫn khá thắc mắc, theo lý mà nói, một thái giám có địa vị như hắn thì không thiếu người hầu hạ.
Sau này ta mới biết, hắn bị đánh một trận, người khác tưởng hắn không còn được sủng ái nên đều bỏ chạy hết rồi. Vương công công cũng không giận.
"Từ xưa trong cung chính là nơi nâng cao đạp thấp, lòng người ấy mà, khó mà làm ấm lên được!"
Lời này của hắn dường như là đang ám chỉ ta. Nhưng ta cúi mày rủ mắt đứng bên cạnh, ngoan ngoãn như một hình nộm.
Thế nhưng chỉ vài ngày sau, Vương công công và Tạ Dao lại trở thành người thân cận bên cạnh Hoàng thượng. Cung Huy Phù được khôi phục ân sủng, Vương công công cũng được Hoàng thượng khen ngợi. Tố Tâm Trai có không ít thái giám, cung nữ chen chúc đến bái kiến nịnh nọt.
Vương công công nhận quà mừng rồi đuổi hết mọi người đi. Hắn lười biếng nằm trên giường nhìn ta.
"Tạ Du, tỷ tỷ ngươi được sủng ái tột bậc, ngươi có thể đi ôm đùi nàng ấy rồi đó."
Ta cúi đầu, không dám nhìn sắc mặt hắn.
"Bẩm công công, Tạ Dao là Tạ Dao, Tạ Du là Tạ Du, từ trước đến nay, con đường mà hai chúng ta muốn đi chưa bao giờ có điểm chung."
"Ồ?"
Vương công công lại bắt đầu mân mê chiếc nhẫn kia.
"Hai tỷ muội các ngươi cùng một nhà, sao lại không cùng một con đường?"
"Nô tì muốn là kiến lung cây, còn tỷ tỷ muốn là sủng ái vinh quang, đương nhiên không phải cùng một con đường."
--------------------------------------------------