Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

A MÃN

Chương 3

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Minh Tự theo võ, tuy ngoài mặt không qua lại chặt chẽ với Minh Nghiêu, nhưng họ dù sao cũng là huynh đệ ruột.

Nếu nội đấu biến thành minh đoạt, thì Thẩm Minh Tự chắc chắn sẽ đứng về phía Minh Nghiêu.

Ta không phân rõ được lợi hại trong đó, chỉ biết rằng hai người này, bất kể là ai, ta cũng không thể lựa chọn.

Hoàng đế vẫn chưa lên tiếng, chỉ đang cân nhắc.

Thái hậu vừa định mở miệng, hoàng đế đã nhìn sang Minh Nghiêu, ánh mắt đầy chất vấn:

“Từ khi nào con thích A Mãn? Con không biết hoàng đệ của con tâm duyệt A Mãn sao?”

“Thần nhi từ nhỏ đã thích A Mãn, nàng thường mang rất nhiều hoa quế đường ngoài cung cho thần nhi.”

Trong mắt Minh Nghiêu toàn là dịu dàng lẫn mật ý.

Ta trợn to mắt, không nhịn được phản bác:

“Không phải huynh chê hoa quế đường đó quá ngọt sao? Huynh nói huynh không thích ngọt mà.”

Nghe vậy, khóe môi Thẩm Minh Nghiêu khẽ cong, nụ cười càng lúc càng sâu.

Chàng nhịn thẹn thùng, nhưng hai má lại đỏ bừng một mảng.

Chàng nói: “Gạt nàng đấy, thật ra ta rất thích.”

“Thế còn kẹo hồ lô, kẹo đường, với bánh từ bột nếp thì sao?”

Ta truy hỏi.

Thuở bé ta đối xử với Minh Nghiêu đúng là rất tốt, lúc đó ta vào cung mua gì cũng mua rất nhiều phần, ai trong cung cũng từng uống hoa quế đường ta mua.

“Trừ kẹo đường ra, những thứ khác đều thích.”

Gương mặt băng sơn ngàn năm của Minh Nghiêu như tan chảy, trên mặt chàng còn treo nụ cười.

Thật sự là như vậy sao?

Nhưng vì sao thuở nhỏ chàng lúc nào cũng lạnh băng nhìn ta, ánh mắt giống như đang cảnh cáo ta, đừng đến gần chàng.

“Đã như vậy, hoàng đế sao không thành toàn cho các nàng?”

Thái hậu vốn đối đãi bình đẳng với các hoàng tử, chẳng qua là nghĩ lúc nhỏ đã sơ suất với Minh Nghiêu.

Lời này vừa ra, thái t.ử hoảng rồi.

Hắn mặt mày tái mét nhìn ta:

“A Mãn, người nàng thật sự thích là ca ta sao? Chỉ có ta mới là người đứng ra vào lúc nàng cần nhất! Sao nàng có thể?”

“Thái t.ử điện hạ nói vậy sai rồi, đã hỏi thật lòng, thì không nên dùng lời ép người.”

Minh Nghiêu bình thản nhìn Thừa Dẫn, chàng nhíu mày, lại nói:

“Thái t.ử chí ái Chi Vi, vậy làm sao có thể chia lòng cho A Mãn? Hay là thái t.ử điện hạ, thực ra chẳng yêu ai cả, chỉ muốn thu cả hai vào phủ?”

Lời của Thẩm Minh Nghiêu nói thật trần trụi, nhưng mọi người có mặt đều nghe rất rõ.

Thái t.ử lập tức nổi giận đùng đùng, hắn nâng cao giọng hét:

“To gan! Cô luyến ái A Mãn, thiên hạ ai chẳng biết! Sao cô có thể không yêu A Mãn được?”

Nếu không phải ta sớm biết rõ bộ mặt thật của thái tử, e là ta lại bị hắn lừa thêm lần nữa.

Viền mắt ta nóng lên, nếu không phải hoàng thượng và thái hậu đang ở đây, ta nhất định đã vạch trần bộ mặt thật của thái tử.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/a-man-rpvg/3.html.]

“Hoàng đế bệ hạ, thái t.ử điện hạ đã có Chi Vi, lòng ta hẹp hòi, không muốn chia sẻ trượng phu với người khác, cho nên hôn sự giữa ta và thái t.ử xin hủy bỏ.”

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Đúng lúc ta còn muốn thoái thác hôn sự với Minh Nghiêu, hoàng đế đã trực tiếp quyết định.

“Đã vậy, trẫm tứ hôn thái t.ử và Chi Vi, đại hoàng t.ử Minh Nghiêu và A Mãn. Lễ thành hôn của A Mãn theo tiêu chuẩn công chúa, thành hôn trước năm mới!”

“Phụ hoàng!”

Thái t.ử còn muốn nói nữa, nhưng bị ánh mắt như d.a.o của hoàng đế uy h.i.ế.p đến im bặt.

Lời thiên t.ử như núi, chuyện này xem như đã định.

Ta yếu ớt nhìn sang Thẩm Minh Nghiêu, vừa nhìn, liền thấy gương mặt vốn lạnh như băng của chàng, bỗng có một nụ cười nhạt hiện lên.

Trong lòng ta dâng lên một cảm giác kỳ lạ.

Hẳn là ta vẫn đang nằm mơ, nếu không sao ta có thể thấy được nụ cười trên gương mặt một người lạnh lẽo như Thẩm Minh Nghiêu chứ?

4

Trước khi thành hôn, thái t.ử đã hết lần này đến lần khác hẹn ta, nhưng ta đều khéo léo từ chối.

Thế mà trong buổi yến tiệc đầu năm mới trong cung hôm nay, ta lại chạm mặt hắn.

Vừa thấy ta, hắn liền kéo ta đến một chỗ không có ai.

Hắn uy h.i.ế.p ta:

“Nàng tưởng Thẩm Minh Nghiêu cưới nàng là vì yêu nàng, là sẽ một đời một đôi với nàng sao? Tất cả đều là hắn lừa nàng.”

Ta ngơ ngác nhìn hắn.

Ta nghĩ, vì sao thái t.ử mà ta từng xem là người tao nhã như lan như ngọc trong lòng, giờ lại trở thành thế này?

Vì sao chúng ta phải nói với nhau những lời cay độc như vậy?

“Thẩm Minh Nghiêu lừa ta, thế còn huynh chưa từng lừa ta sao?”

Ta nhìn chằm chằm hắn.

“‘Hoàng hậu tương lai không thể là một đứa ngốc, lừa nàng chút thôi, vào Đông cung cũng đã coi như nâng đỡ nàng rồi’, những lời này, không phải huynh nói sao?”

“Nàng nghe mấy lời vớ vẩn đó ở đâu?”

Sắc mặt Thừa Dẫn tối sầm, hắn có chút chột dạ nhưng lại không thừa nhận.

Nhưng chuyện đó không còn quan trọng nữa.

Quan trọng là ta sẽ không bị hắn lừa thêm lần nào nữa.

Ta biết rõ người này đã không xứng với sự yêu thích của ta nữa.

“Thái t.ử điện hạ, đừng giả vờ nữa. Những lời đó ta nghe tận tai.”

Nụ cười của ta rất nhạt, nhạt đến mức như đang giễu cợt hắn.

Thừa Dẫn nghiến chặt quai hàm, dáng vẻ như không muốn thừa nhận.

Rất nhanh, hắn bắt đầu mất kiểm soát:

“Nàng tưởng Thẩm Minh Nghiêu là người tốt sao?”

“Hắn cưới nàng vì tư tâm, chẳng khác ta được bao nhiêu? A Mãn, lấy ta đi, ta có thể khiến nàng trở thành hoàng hậu, người đứng trên vạn người dưới một người trong thiên hạ.”

“Ta có thể cho nàng địa vị mà Thẩm Minh Nghiêu không thể cho. Ta có thể bỏ Tống Chi Vi, chỉ chọn mình nàng.”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
A MÃN
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...