Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Âm Duyên Kết

Chương 101: – Nỗi nhớ (Thượng)

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trong ánh nến leo lét, cảm xúc Kỷ Tây Vũ biến ảo ở khoảnh khắc khi nàng gặp được Diệp Kết Mạn. Nàng đã rất ngạc nhiên. Rồi sau đó, ngực nàng nhói đau khi thấy đối phương nhìn mình mà lẳng lặng rơi lệ.

"A!" Hắc y thiếu nữ bất khả tư nghị tới nhìn Kỷ Tây Vũ, "Ngươi là ai?" Đoạn, nàng khó hiểu mà thì thào, "Tại sao lại là nữ?"

Kỷ Tây Vũ hồi thần, nàng mím môi nhìn Diệp Kết Mạn rồi đảo mắt qua nhìn hắc y thiếu nữ, và cuối cùng là nhìn linh môi bà bà.

"Linh môi?" Kỷ Tây Vũ nói sau một chốc trầm tư.

Linh môi bà bà cũng không nói gì mà chỉ cau mày. Bà vẫn chưa hiểu được chuyện.

"Ta là Kỷ Tây Vũ, " Kỷ Tây Vũ bình tĩnh nói, nàng đoán được nguyên nhân Diệp Kết Mạn đến tìm linh môi nên giải thích. "Là Ngũ tiểu thư Kỷ gia qua đời không lâu kia."

"Kỷ tiểu thư?" Linh môi bà bà nói. Giọng bà khàn khàn, mặt mày nhăn chặt nhanh.

Hắc y thiếu nữ thì kinh hãi, và thỉnh thoảng đánh giá Kỷ Tây Vũ với sự tò mò.

"Có lẽ thời điểm âm hôn có sai sót. Ta chết cách Bùi phủ không xa, khi còn chưa hiểu được chuyện gì thì đã bị một sức mạnh vô hình đưa tới Bùi phủ." Khóe mắt Kỷ Tây Vũ luôn luôn để ý tới Diệp Kết Mạn, với một sự mềm mại chưa bao giờ dành cho bất kì ai. "Giống như lần này."

"Bà bà. . ."

Hắc y thiếu nữ tiến đến bên cạnh linh môi bà bà, nàng không thốt nên lời với tình cảnh trước mắt, và nàng vẫn luôn nhìn Kỷ Tây Vũ.

"Chúng ta sơ suất thật?" Nàng nói.

"Làm sao có thể?" Linh môi bà bà nhìn Kỷ Tây Vũ mà thần sắc biến ảo hàng vạn hàng nghìn.

"Lẽ nào Bùi gia đã nhầm lẫn?" Linh môi bà bà nói.

"Lời này giải thích thế nào?"

"Là thế này. Âm hôn cũng như một hôn sự bình thường, nó chỉ khác là dành cho người đã khuất. Có nghĩa là nó vẫn phải cần vật đính ước của song phương. Cơ thể, tóc, da đều là của cha mẹ ban tặng, bởi vậy khi đại hôn, chúng ta đã lấy tóc của Bùi thiếu gia và Bùi thiếu phu nhân làm ký kết." Hắc y nữ tử nhìn Kỷ Tây Vũ mà giải thích. "Tình huống bây giờ phát sinh rất có thể là vì ai đó đã lấy tóc tỷ thay cho tóc Bùi thiếu gia. Bởi vì âm hôn bình thường sẽ không có tổn hại đến dương khí của bất kì ai. Bởi vì người chết như đèn cạn dầu, Quỷ Sai sẽ dẫn họ đi ngay sau đó. Bùi thiếu gia đã tạ thế nhiều ngày trước khi đại hôn cho nên chắc chắn hắn đã đầu thai kiếp khác rồi. Còn tình trạng của tỷ... thật kỳ lạ. . ."

"Ta không nhớ rõ lắm."

Kỷ Tây Vũ nhíu mày. Có một khoảng thời gian ngắn nàng không có ý thức, cả người như rơi vào hỗn mang, nàng cũng không chắc là có người nào đã thừa lúc đó lấy tóc mình hay không. Nhưng rất nhanh, mắt nàng nhoáng lên, trong đầu nàng hiện ra một người.

"Bất quá cũng không phải không có khả năng." Kỷ Tây Vũ nói.

"Nghi lễ khẳng định không có sai sót. Chỉ có nguyên do này có khả năng xảy ra mà thôi."

Hắc y thiếu nữ hứng thú mà đánh giá Kỷ Tây Vũ và Diệp Kết Mạn.

"Nói vậy, giờ âm kém dương sai, hai người âm thân thật? Hmm, quả thực. . ."

Thú vị nha!

"Mà khoan, tỷ ở dương gian lâu như vậy mà không gặp Quỷ Sai sao?" Hắc y thiếu nữ nói.

Lệ khí của nàng cũng không phải là nặng bình thường nha! Ngay cả mắt cũng đã chuyển thành màu đỏ rồi, muốn giấu cũng khó.

Nghe đến Quỷ Sai, đồng tử Diệp Kết Mạn co rút. Nhưng Kỷ Tây Vũ thì bình tĩnh mà lắc đầu.

"Hẳn là có liên quan đến âm hôn." Linh môi bà bà chậm rãi nói. "Nàng vừa mới chết đã chiếm lấy vị trí của Bùi thiếu gia, Quỷ Sai nhất thời không phát hiện được cũng là có thể. Chỉ là. . ." Linh môi bà bà nhìn Kỷ Tây Vũ. "Người cô đầy mùi máu. Nếu Quỷ Sai bắt được sẽ rất tệ."

Kỷ Tây Vũ nhếch môi, nếu nàng để ý đến những thứ này nàng sẽ không lựa chọn báo thù.

"Dù thế nào, " Linh môi bà bà nhìn Diệp Kết Mạn, "vẫn là đã quấy rầy đến Bùi thiếu phu nhân. Ta sẽ giúp cô hủy bỏ ký kết này."

Diệp Kết Mạn nghe mà khẽ run; nàng nhìn Kỷ Tây Vũ. Kỷ Tây Vũ cũng thâm thúy mà nhìn nàng. Có một dòng không khí vi diệu lẳng lặng chảy khi hai người nhìn nhau. Kỷ Tây Vũ không nói gì, không ai nhìn thấu được nàng.

"Nếu không còn ký kết, " Diệp Kết Mạn nhìn linh môi bà bà, khẽ giọng nói. "Thì sẽ như thế nào?"

"Hết thảy trở về như ban đầu, không còn phiền nhiễu." Linh môi bà bà nhìn Diệp Kết Mạn nói. "Tuy rằng ta chưa bao giờ gặp tình huống giống thế này, nhưng nhìn thể trạng của cô thì thật sự không ổn. Vì cô đã nhiễm phải âm khí."

Nếu chỉ là âm hôn thì chắc chắn cũng không đến mức tệ như thế này.... Bà cau mày nghĩ. Linh môi bà bà không biết chuyện riêng của hai người nên bà không thể nào đoán ra được, nhưng ít nhiều gì bà có cảm thấy hai người là lạ.

"Về Quỷ Sai. . ."

"Đó cũng chỉ là suy đoán của ta. Nhưng dù có thế nào thì Quỷ Sai vẫn sẽ tìm tới." Giọng linh môi bà bà khàn khàn nói. "Trốn không thoát đâu."

"Có điều, nếu giải ký kết, " hắc y thiếu nữ xen vào, "bọn họ sẽ không nhìn thấy nhau nữa?" Nàng nhìn linh môi bà bà trưng cầu ý kiến.

"Tất nhiên." Linh môi bà bà nói. "Âm dương khác biệt. Bùi thiếu phu nhân là người bình thường, tất nhiên nhìn không thấy ma quỷ."

"... Thôi... Không có gì đáng ngại. Không cần phiền toái." Diệp Kết Mạn nói.

"Tỷ chắc chứ?" Hắc y thiếu nữ kinh ngạc. "Tỷ tới đây không phải là vì điều này sao?"

Diệp Kết Mạn lắc đầu, "Ta chỉ là muốn biết rõ sự tình."

"Nhưng tỷ. . ."

"Ta không sao cả." Diệp Kết Mạn kiên quyết nói.

Linh môi bà bà khẽ kinh nghi nhìn Diệp Kết Mạn.

"Bùi thiếu phu nhân không muốn, ta sẽ không miễn cưỡng. Mặc dù khó hiểu, nhưng người và ma chung quy hữu hạn, Kỷ tiểu thư sẽ có ngày phải về cầu Nại Hà. Đến lúc đó, kiếp trước chỉ là bụi, tất cả đều tan biến."

"Cháu biết." Giọng Diệp Kết Mạn rất nhẹ.

"Tốt. Tùy các ngươi." Linh môi bà bà cũng chẳng quan tâm, bà hãy còn xoay người sang chỗ khác và sửa lại cái bàn.

Diệp Kết Mạn hít sâu, nhìn Kỷ Tây Vũ, một ánh mắt cất giấu thiên ngôn vạn ngữ, ôn nhu, sáng trong. Nàng thật không ngờ người nàng ngày nhớ đêm mong lại xuất hiện dưới tình huống này.

"Nàng..." Lòng dạ bối rối, môi giật giật, mất một lúc mới thốt lên được một chữ. Mà cũng chỉ một chữ duy nhất.

"Không ngờ nhanh như vậy lại gặp mặt." Kỷ Tây Vũ nói. Thần sắc như thường. Mấy ngày không gặp, sắc mặt Diệp Kết Mạn quả nhiên tốt hơn, nàng cũng yên tâm.

Diệp Kết Mạn không biết Kỷ Tây Vũ nghĩ gì mà chỉ cảm thấy đối phương bình tĩnh đến mức lãnh đạm, giống như sự chia ly giữa hai người chưa từng tồn tại, trong khi mỗi một khắc nàng không thể gặp Kỷ Tây Vũ giống như nhiều chiếc xe ngựa cán qua nàng, nhưng những đau đớn và khổ sở này nàng chỉ có thể nuốt vào bụng, không thể nói ra. Nghĩ như thế, niềm vui sướng khi được gặp lại được thay thế bằng những nhát dao sắc bén cứa vào tim. Sự gượng cười cũng không còn. Diệp Kết Mạn vô lực chống đỡ. Nàng thầm nắm chặt tay. Đoạn, nàng trầm mặc.

"Xin lỗi. Kéo nàng tới đây... ta sẽ nghĩ cách đưa nàng về lại Kỷ phủ." Diệp kết mạn miễn cưỡng bình tĩnh nói.

Kỷ Tây Vũ nhìn Diệp Kết Mạn không chớp mắt. Không khí cô đọng.

"Ừ." Kỷ Tây Vũ nói.

Diệp Kết Mạn không nói gì, nàng chậm rãi lấy mộc quỷ phù, thứ mà một khắc cũng không rời khỏi người nàng.

Kỷ Tây Vũ rũ mắt, dấu đi gợn sóng trong mắt. Khuôn mặt tinh xảo như điêu khắc chẳng mảy may động dung.

Nàng cất bước nhưng chợt nhớ tới điều gì.

"Nàng ra ngoài chờ ta, ta có lời muốn nói riêng với linh môi." Kỷ Tây Vũ nói.

Mặc dù chỉ là một lời bình thường nhưng riêng Diệp Kết Mạn nghe mà chua sót. Nàng không hỏi vì sao, ngay cả đầu cũng không nâng, nàng bước chân đi ra ngoài. Đau đớn thế nào cũng chỉ có mình nàng biết.

Diệp Kết Mạn đã rời đi, Kỷ Tây Vũ mới nhìn linh môi đưa lưng về mình nãy giờ.

"Bà nhìn ra rồi."

"Ta không biết Kỷ tiểu thư đang nói gì." Linh môi bà bà xoay người lại, lãnh đạm nói.

"Quan hệ của chúng ta, ta biết bà đã nhìn ra." Kỷ Tây Vũ nhìn thẳng đối phương. Vừa rồi khi bà ta thấy ánh mắt Diệp Kết Mạn nhìn mình thì phản ứng của bà hết sức kỳ quái. Và khi bà ta nói âm dương khác biệt, dường như bà ta có chút thống khổ. Kỷ Tây Vũ tinh tế, nàng tự hiểu được chuyện.

Nhưng hắc y thiếu nữ thì nghe không hiểu gì.

"Ta không có hứng thú với quan hệ của các ngươi." Linh môi bà bà hờ hững nói.

"Không sao, " Kỷ Tây Vũ xác định hơn, nhưng nàng sẽ không nói ra. "Ta chỉ là muốn hỏi thêm, có cách gì để tiêu trừ ảnh hưởng của ta đối với nàng hay không."

"Rất đơn giản. Cô cách xa nàng ra là được."

Kỷ Tây Vũ nhếch môi cười, "thế thì, có cách nào phức tạp hơn không?" Đoạn, nàng nói thêm, "nếu ta làm được ta sẽ không tới hỏi."

"Người ma ở chung là nghịch thiên đạo."

"Thiên đạo? Ta không tin. Tóm lại là có cách, không phải sao?"

Linh môi bà bà trầm mặc, nhìn Kỷ Tây Vũ trân trân. Sau một lúc lâu, bà bật cười.

"Đúng. Có cách. Nhưng không phải là một cách hay."

Kỷ Tây Vũ cũng bật cười.

Linh môi biết đối phương đã quyết định, bà xoay người lại cạnh ngăn tủ lấy ra một cái hộp và một bình sứ. Người già làm việc thì run rẩy, chậm chạp là chuyện bình thường. Bà không nhiều lười vô nghĩa, mở hộp, lấy hoàng phù.

Một tờ giấy màu vàng được vẽ chữ cổ bằng mực đỏ, đã phai màu đi không ít.

"Người và ma tiếp xúc sở dĩ con người phải chịu thương tổn là bởi vì âm khí của cõi âm xâm nhập. Ta xác thực có cách tạm thời ức chế âm khí của cô. Nhưng cô phải biết rằng, ma quỷ vốn là âm khí mà thành hình, và cô bây giờ tội lỗi quá nặng, sức mạnh này sẽ ức chế âm khí trên người cô. Tư vị này chính là bị ăn sống nuốt tươi, rất đau đớn." Linh môi bà bà nhìn Kỷ Tây Vũ nói. "Ta hỏi lại một lần nữa. Cô xác định?"

Kỷ Tây Vũ thần sắc lạnh nhạt và gật đầu.

Linh môi bà bà thấy thế cũng không nhiều lời, bà xoay người đốt hoàng phù cho vào bát. Sau đó bà cầm bình sứ đổ chất lỏng bên trong nó vào bát. Lửa gặp nước sinh ra phản ứng, ngọn lửa nguyên bản mỏng manh chợt phừng lên, rồi vài khắc sau, tro thành hình, nằm trong chất lỏng sền sệt.

Kỷ Tây Vũ tiếp nhận cái bát đó, cũng không thèm nhìn trong đó có cái gì mà đổ hết vào họng...

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1: – Hôm nay không thích hợp đi ra ngoài
Chương 2
Chương 2: – Hôn lễ kỳ lạ, động trời nhất
Chương 3
Chương 4
Chương 4: Quỷ dị
Chương 5
Chương 6
Chương 7: Con người còn đáng sợ hơn cả ma quỷ
Chương 7
Chương 8: Thị uy phủ đầu
Chương 8
Chương 9: Bị chiếm tiện nghi
Chương 9
Chương 10: Không đáng yêu
Chương 10
Chương 11: Ma nữ xảo quyệt
Chương 11
Chương 12: Gặp nạn
Chương 12
Chương 13: - Miễn cưỡng tiếp nhận ân huệ
Chương 13
Chương 14: - Buồn bực cũng phải làm
Chương 14
Chương 15: - Ma nhập (thượng)
Chương 15
Chương 16: - Ma nhập (hạ)
Chương 16
Chương 17: - Đừng bám theo ta nữa
Chương 17
Chương 18: - Dụ dỗ hợp tác
Chương 18
Chương 19: - Xung khắc như nước với lửa
Chương 19
Chương 20: - Ngủ chung một giường
Chương 20
Chương 21: - Quỷ Phù bằng gỗ Hòe
Chương 21
Chương 22: Mới bắt đầu đã có tai họa ập đến
Chương 22
Chương 23
Chương 23: - Hiểm họa trước mắt
Chương 24: Anh hùng cứu mỹ nhân
Chương 24
Chương 25: Viện binh
Chương 25
Chương 26: Mưu kế ngấm ngầm
Chương 26
Chương 27: - Thủ Phạm
Chương 27
Chương 28: – Đồng tâm (Thượng)
Chương 28
Chương 29
Chương 29: - Đồng Tâm (Hạ)
Chương 30: – Đàn bà ghen ghét nhau
Chương 30
Chương 31: – Hành trình đến Kỷ phủ
Chương 31
Chương 32: – Nửa đêm ma quỷ thường lui tới (Thượng)
Chương 32
Chương 33: – Nửa đêm ma quỷ thường lui tới (Hạ)
Chương 33
Chương 34: - Không khí mờ ám
Chương 34
Chương 35: - Tình trong chớp mắt
Chương 35
Chương 36: - Kỷ gia, sâu ba nghìn trượng
Chương 36
Chương 37: - Linh đường
Chương 37
Chương 38: - Hôn
Chương 38
Chương 39: - Đêm xuân trêu ngươi (Thượng)
Chương 39
Chương 40: - Đêm xuân trêu ngươi (Hạ)
Chương 40
Chương 41: - Quyết tâm
Chương 41
Chương 42: Trái tim luân hãm
Chương 42
Chương 43: - Lung Lạc
Chương 43
Chương 44: Khuê phòng
Chương 44
Chương 45
Chương 45
Chương 45
Chương 45
Chương 45
Chương 45
Chương 45
Chương 46: Tác hại của tín nhiệm
Chương 46
Chương 47
Chương 48: - Manh mối (Hạ)
Chương 48
Chương 49: – Bí mật của ban đỏ (Thượng)
Chương 49
Chương 50: - Bí mật của ban đỏ (Hạ)
Chương 50
Chương 51
Chương 51: – Sương mù dày đặc
Chương 52: - Bút tích
Chương 52
Chương 53
Chương 53
Chương 54: – Chân tướng cái chết
Chương 54
Chương 55
Chương 55
Chương 56
Chương 56
Chương 57: - Manh mối của địa bá
Chương 57
Chương 58: - Kỷ gia bí văn
Chương 58
Chương 59: - Ngầm cảnh cáo
Chương 59
Chương 60: - Tờ giấy đáng ngờ
Chương 60
Chương 61: - Tai hoạ ngầm
Chương 61
Chương 62: - Bí mật (Thượng)
Chương 62
Chương 63: - Bí mật (Hạ)
Chương 63
Chương 64: - Đa nghi
Chương 64
Chương 65: - Mặt trái của âm hôn
Chương 65
Chương 66: - Cái chết của Bùi Nghiêu Húc
Chương 66
Chương 67: - Đêm ma mị (Thượng)
Chương 67
Chương 68: - Đêm ma mị (Hạ)
Chương 68
Chương 69: - Pháp sự nguy hiểm (Thượng)
Chương 69
Chương 70: - Pháp sự nguy hiểm (Hạ)
Chương 70
Chương 71: - Hồn phách bị thương (Thượng)
Chương 71
Chương 72: - Hồn phách bị thương (Hạ)
Chương 72
Chương 73: - Quỷ phù biến mất (Thượng)
Chương 73
Chương 74: - Quỷ phù biến mất (Hạ)
Chương 74
Chương 75: - Ám ngữ
Chương 75
Chương 76: - Một người ái mộ
Chương 76
Chương 77: - Một ngày không gặp như cách ba thu
Chương 77
Chương 78: - Bại lộ
Chương 78
Chương 79: - Ác mộng và sự thật
Chương 79
Chương 80: - Trước bão, trời đẹp
Chương 80
Chương 81: – Thi thể biến mất
Chương 81
Chương 82: - Nơi nguy hiểm nhất là nơi an toàn nhất
Chương 82
Chương 83: - Chuyện ma quái (Thượng)
Chương 83
Chương 84: - Chuyện ma quái (Hạ)
Chương 84
Chương 85: - Giết người đền mạng
Chương 85
Chương 86: - Lời đồn
Chương 86
Chương 87: - Mê cục
Chương 87
Chương 88: – Bắt ma
Chương 88
Chương 89: – Lão hồ ly
Chương 89
Chương 90: – Hậu quả
Chương 90
Chương 91: - Viện binh
Chương 91
Chương 92: - Đêm trước lễ tang
Chương 92
Chương 93
Chương 93
Chương 94: - Kỷ tam tiểu thư
Chương 94
Chương 95: – Đại nạn
Chương 95
Chương 96: - Trữ Tâm chết
Chương 96
Chương 97: - Khó bề phân biệt
Chương 97
Chương 98: – Đêm không ngủ
Chương 98
Chương 99: - Linh môi (Thượng)
Chương 99
Chương 100: - Linh môi (Hạ)
Chương 100
Chương 101: – Nỗi nhớ (Thượng)
Chương 101
Chương 102: – Nỗi nhớ (Hạ)
Chương 102
Chương 103: - Sinh tử cục (Thượng)
Chương 103
Chương 104: - Sinh tử cục (Hạ)
Chương 104
Chương 105: - Báo ứng
Chương 105
Chương 106: - Đêm sương mù, người câu hồn
Chương 106
Chương 107: - Mưu kế
Chương 107
Chương 108: - Hồng nhan hoặc nhân tâm
Chương 108
Chương 109: – Lời giải
Chương 109
Chương 110: – Dụ rắn ra hang
Chương 110
Chương 111: - Giấu diếm
Chương 111
Chương 112: - Tỷ muội (Thượng)
Chương 112
Chương 113: - Tỷ muội (Hạ)
Chương 113
Chương 114: - Bí ẩn phơi bày
Chương 114
Chương 115: - Bạn
Chương 115
Chương 116: - Kỷ gia suy tàn (Thượng)
Chương 116
Chương 117: - Kỷ gia suy tàn (Trung)
Chương 117
Chương 118: - Tổn thương
Chương 118
Chương 119: - Sự dịu dàng lặng lẽ
Chương 119
Chương 120: - Điềm báo
Chương 120
Chương 121: - Phật châu
Chương 121
Chương 122: - Trấn trạch phù
Chương 122
Chương 123: -
Chương 123
Chương 124: - Mưu đồ
Chương 124
Chương 125
Chương 125: - Quật mộ
Chương 126: - Nghi thức (Thượng)
Chương 126
Chương 127: - Nghi thức (Hạ)
Chương 127
Chương 128: - Tình thâm không thọ
Chương 129: - Đại kết cục.

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 101: – Nỗi nhớ (Thượng)
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...