Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Âm Duyên Kết

Chương 109: – Lời giải

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Diệp Kết Mạn mở cửa, Thư nhi và An nhi đi vào.

"Có chuyện gì vậy?" Diệp Kết Mạn nóng lòng hỏi.

"Chúng em vừa từ phủ nha trở về, " Thư nhi nói. Nàng bình tĩnh hơn An nhi rất nhiều, song ngữ tốc hơi nhanh, cho thấy nàng cũng có chút chấn động. Thư nhi nhìn Diệp Kết Mạn, "Dường như tối qua Phan Nham tới phủ nha nên sáng nay truyền ra tin tức. Mọi người đoán rằng hắn đã nói gì đó với tri phủ cho nên, " Thư nhi dừng lại để bình phục tâm tình, "cho nên sáng nay Kỷ Thế Nam cũng tới tri phủ."

"Thiếu phu nhân, thời điểm phu nhân trở về người có ở đó, người có biết nguyên nhân không?" An nhi khó hiểu nói. "Phan Tổng đốc đi phủ nha nhất định là vì lời phu nhân nói đả động, nhưng tại sao lại có Kỷ lão gia trong đó?"

Việc này ngay cả Thư nhi cũng không biết nên chỉ thấy nàng cau mày suy nghĩ.

"Ta cũng không rõ, " Diệp Kết Mạn nói. "Phu nhân đi Phan gia làm gì, bà không có nói. Các em cũng biết thân phận của ta không tiện hỏi nhiều."

"Cũng phải." An nhi gật đầu, bất quá rất nhanh đã cười, "Ha, nhưng mà nhìn phu nhân, xem ra đã tiếp nhận thiếu phu nhân rồi, sáng nay còn đưa nhiều thuốc bổ đến và dặn dò thiếu phu nhân điều dưỡng cho tốt đấy."

Diệp Kết Mạn còn đang suy nghĩ chuyện Phan Nham nên chỉ gật đầu đã biết.

"Thư nhi, hiện giờ tình thế khẩn trương, nếu phủ nha có động tĩnh gì thì nhớ nói lại cho ta." Diệp Kết Mạn nói.

Thư nhi gật đầu, "Thiếu phu nhân yên tâm, em sẽ lưu ý."

Không biết Kỷ gia bên kia thế nào? Diệp Kết Mạn nghĩ. Nàng thoáng nhìn sang Kỷ Tây Vũ. Thấy tin tức lần này tựa hồ cũng không ảnh hưởng gì đến đối phương vì đối phương hãy còn trong chỗ tối mà nhìn nàng với nụ cười thản nhiên. Và Diệp Kết Mạn chợt nhận ra, từ khi nàng trở về từ Kỷ phủ, Kỷ Tây Vũ hay cười hơn, cho dù không cười thì sự lạnh lùng cũng không còn như hồi mới gặp.

"Hy vọng Bùi gia có thể vượt qua kiếp nạn này."

Thời gian như bạch câu, nhoáng cái đã qua ba ngày.

Ba ngày này, Bùi gia vẫn luôn chú ý động tĩnh ở phủ nha, như đó là cây rơm cuối cùng của họ. Ngày ấy, Kỷ Thế Nam ở phủ nha hai canh giờ mới đi ra, rồi bên trong lại lâm vào yên tĩnh. Nhưng thật ra nha môn có cử quan sai đến thành Tây điều tra chuyện Kỷ Tây Vũ chết đuối, và họ có hỏi qua một vài người của Bùi gia lúc ấy đến bờ sông xem náo nhiệt. Song họ không ngờ lại hỏi ra một chuyện không liên hệ khác.

Nói ra điều này là một tiểu nha hoàn. Thời điểm phủ nha hỏi vừa lúc nàng ở gần đó, bộ dáng muốn nói lại thôi. Tiểu nha hoàn che dấu không tốt nên rất nhanh đã bị hỏi.

"Kỳ thật chuyện này không có liên quan gì đến Kỷ tiểu thư. . ." Tiểu nha hoàn do dự nói. "Khi đó sắc trời đã tối, tôi đã làm xong việc, vừa vặn Dư đại tẩu sai đi lấy đồ. Khi đi ngang qua Lục Hà thì xa xa chợt nghe đến tiếng động lớn. Tôi tò mò, vốn muốn đi qua nhìn xem rồi đi, nhưng không ngờ người đã chết rồi. Đó là Kỷ tiểu thư. Chốc lát sau đó thì truyền đến tiếng quát mắng, hẳn là quan sai đến, nên khi tôi đang muốn rời đi thì vô tình thấy Uông tỷ tỷ." Uông tỷ tỷ đó chính là Uông Tư Thiến. "Tôi đi tới muốn chào hỏi, nhưng lại phát hiện nàng dường như không tập trung, không phát hiện ra tôi, mà trái lại nàng chỉ mãi nhìn thi thể Kỷ tiểu thư. Không lâu sau đó, đội hôn của Tứ thiếu phu nhân cũng tới, lúc đó hơi hỗn loạn một chút, quan sai vẫn luôn di tản mọi người ở bờ sông nên lực chú ý của mọi người đều bị dẫn đi qua đội hôn. Dù là ban đêm nhưng tôi vẫn nhìn rõ, và khi tôi vừa quay lại thì thấy Uông tỷ tỷ không biết khi nào đã ngồi xuống gần thi thể, cầm dao cắt lấy tóc Kỷ tiểu thư và giấu đi, sau đó nàng đứng lên và rời khỏi đám người hỗn loạn."

Quan sai không ngờ lại tra ra được chuyện này, họ nghe xong đều không nói nên lời vì quá khó hiểu.

"Loại sự tình này, một tiểu nha hoàn như tôi dĩ nhiên không dám hỏi Uông tỷ tỷ, mặc dù cảm thấy quỷ dị, không biết nàng ấy lấy tóc người chết làm chi?" Tiểu nha hoàn nói.

Nhưng vấn đề này người khác sẽ không có đáp án, huống chi Uông Tư Thiến đã chết? Quan sai cũng sẽ nghe xong thì thôi, vì nó không có liên quan gì đến cái chết của Kỷ Tây Vũ cả. Nhưng khi chuyện này truyền đến tai Diệp Kết Mạn thì nó lại giúp cho nàng bớt suy nghĩ sâu xa, và cũng là chấn động. Khi Diệp Kết Mạn nhìn Kỷ Tây Vũ, cũng vừa lúc thấy đối phương như có điều suy nghĩ nhìn lại nàng.

"Đúng là nàng ta." Kỷ Tây Vũ nói. "Nàng ta hẳn là rất yêu Bùi Nghiêu Húc, ngay cả âm thân cũng không được."

"Có lẽ thế , " Diệp Kết Mạn không khỏi dở khóc dở cười. Nàng lắc đầu và thở dài, "Nàng ta cũng là đáng thương, người Bùi Nghiêu Húc ái mộ lại là nam tử."

"Nói không chừng chính là vì thế nàng ta mới lấy tóc của ta." Kỷ Tây Vũ bật cười, "Ha ha, nếu là như vậy chúng ta nên cám ơn nàng ta, nếu biết sớm như thế ta sẽ cho nàng ta chết thoải mái một chút."

Nghe vậy, Diệp Kết Mạn liếc Kỷ Tây Vũ. Kỷ Tây Vũ lại chỉ cười mà không nói, và kéo Diệp Kết Mạn đến ôm.

"Được rồi mà, đừng giận, ta không đề cập tới việc này là được."

Diệp Kết Mạn dĩ nhiên không phải giận thật, nàng thuận thế tiến sát vào lòng Kỷ Tây Vũ và nói:

"Phủ nha có lẽ đã điều tra lại chuyện của nàng, hẳn là vì cái uy của Phan gia có tác dụng. Bọn họ sẽ hoài nghi Kỷ phủ sao?"

"Uh." Kỷ Tây Vũ nhẹ nhàng vuốt tóc Diệp Kết Mạn, và lơ đãng nói. "Bùi phu nhân đến Phan gia hẳn là nói việc này cho Phan Nham, trước đó không phải Kỷ Thế Nam vội vàng gấu nhẹm đi sao, hai người bọn họ một khi liên kết lại sẽ khó tránh khỏi hoài nghi về việc này. Theo ta thấy, bọn họ hẳn là nghĩ son án phải trực tiếp tìm sơ hở từ Kỷ Thế Nam, vậy nên bọn họ sẽ bắt đầu từ cái chết của ta trước."

"Như thế không thể tốt hơn." Diệp Kết Mạn thấp giọng nói. "Oan khuất của nàng coi như có cơ hội sáng tỏ."

Kỷ Tây Vũ ngược lại chỉ bình tĩnh, và cúi mắt nhìn Diệp Kết Mạn. Huyết nhãn một mảnh mềm mại.

Cùng lúc đó, Kỷ phủ không có yên ả như vậy.

Việc quan phủ làm đã nhấc lên sóng to gió lớn cho Kỷ gia, làm đám hạ nhân đều âm thầm nghị luận. Cũng vì những chuyện ma quái đã xảy ra gần đây, cộng thêm việc Tam tiểu thư trở về, cho nên tất cả đều thập phần tò mò về cái chết của Ngũ tiểu thư.

Nhất định chuyện không phải đơn giản!

Bọn họ nghĩ. Tuy rằng chủ có tâm ngăn cản nhưng chúng khẩu khó phòng, thành ra hiệu quả không lớn.

Xoảng!

Cái chén vỡ tan.

"Ngươi nói cái gì?! Kỷ Tiểu Nhiễm đến phủ nha? Sao không ai ngăn nó lại?!" Kỷ Xuyên gào lên.

"Bẩm đại thiếu gia, người cũng biết tính tình Tam tiểu thư, chúng tiểu nhân làm sao ngăn được?" Gã sai vặt báo tin khẩn thiết nói. "Tiểu nhân thấy Tam tiểu thư chỉ mới vừa lên xe ngựa. . ."

"Cha ta đâu?"

"Lão gia mới vừa đi ạ... cũng chưa về..."

Kỷ Xuyên cau mày, ánh mắt tàn nhẫn. "Dung nó nhất thời nó càng làm càn, trong mắt nó còn có cái nhà này sao!"

Rồi Kỷ Xuyên nhìn gã sai vặt, gằn giọng nói:

"Ngươi lập tức đi tìm Hắc Hổ ngăn người lại cho ta!"

"Làm sạch sẽ một chút." Hắn bổ sung, nói.

Gã sai vặt cả kinh, "Đ-đại thiếu gia. . . n-n-người c-có muốn thương lượng cùng Tứ thiếu gia trước không?"

"Tứ đệ đêm qua nhiễm phong hàn, còn đang nghỉ ngơi, chớ quấy rầy nó." Nhắc đến Kỷ Việt, sắc mặt Kỷ Xuyên mới hơi hòa hoãn, nhưng rất nhanh lại nghiêm mặt. "Ta cũng không phải muốn mạng của nàng, ngươi hoảng cái gì!? Hắc Hổ không phải lần đầu làm việc, ta yên tâm. Ngươi hãy nhớ cho kỹ, ngươi cần phải nghĩ cách không thể để cho Kỹ Tiểu Nhiễm bước vào phủ nha nửa bước! Việc còn lại thì chờ cha trở lại mới quyết định. Tốt nhất là làm cho nàng nằm vài ngày, cho bớt việc."

"Vâng!"

Chát!

Một chiếc xe ngựa hoa lệ chạy nhanh trên đường, nếu nhìn kỹ cũng không khó phát hiện bên thùng xe có khắc chữ

Kỷ

. Ngựa là ngựa tốt, đi vừa nhanh lại vừa ổn, một đường hướng thẳng phủ nha.

Tới chỗ rẽ, chợt có tiếng tranh chấp truyền đến, một đám người vây quanh làm tắc con phố. Mã phu phải vội kéo cương ghìm ngựa và dừng lại.

"Ta cho ngươi biết, cái nhà này ngươi không có tư cách dính vào!" Giữa phố xá ồn ào, tiếng nữ tử sắc bén vô cùng. "Muốn câu dẫn nam nhân của ta? Hồ ly tinh ngươi không biết xấu hổ à? Hôm nay ta sẽ rạch mặt ngươi, cho ngươi còn dám đi phá hoại gia can người khác hay không!"

Đám đông phát ra vài tiếng kinh hô, mã phu còn không kịp phản ứng thì một nữ tử tóc tai bù xù nghiêng ngả len lỏi trong đám người chạy đến. Rất nhanh, một bàn tay phía sau nàng vươn ra, không lưu tình nắm đầu nàng giật ngược lại. Nữ tử chấn kinh, trong tay không biết khi nào cầm cây trâm đâm vào tay đang nắm tóc mình,

a!!!

Một tiếng thét chói tai, cùng với tiếng chửi rủa, tay lập tức thả ra, nữ tử tóc tai bù xù với cước bộ không xong ngã nhào, thẳng tắp ập đến xe ngựa Kỷ gia.

Hí hí hí!

Con ngựa hí dài thảm thiết, vó ngựa giơ lên, làm mã phu hoảng sợ. Sợ ngựa giẫm chết người, mã phu liền kéo cương. Nhưng hiển nhiên không hiệu quả. Vó ngựa vẫn giẫm xuống, và ngựa phi thẳng vào đám người. Đám đông tránh không kịp, rất nhanh có vài người bị đụng phải mà văng ra.

Nhất thời, một mảnh hỗn loạn.

Răng rắc!

Không biết có phải do xóc nảy, bánh xe ngựa đột nhiên bị gãy, kéo theo đó là cả chiếc xe ngựa xiêu vẹo nằm im tại chỗ. Tất cả trợn mắt há hốc mồm. Xe ngựa ầm ầm nằm dưới đất; con ngựa vì vậy mà bị kiềm chế, đứng không vững. Và con ngựa rốt cục cũng chịu im lặng một chút, và chỉ phải thở phì phì và khụy chân.

Trong xe là Kỷ Tiểu Nhiễm, và nha hoàn. Hai người vẫn chưa biết chuyện gì xảy ra. Nha hoàn đang muốn ra nhìn xem thì không ngờ bị con ngựa làm ngã vào thùng xe, thùng xe lập tức bị nghiêng và có xu thế bị lật. Và nhanh như chớp, nữ nhân tóc tai bù xù vốn nằm dưới đất đã chui vào xe qua cửa sổ. Nha hoàn chỉ thấy một cái bóng, sau đó là sau ót nhói đau, và cuối cùng là hôn mê.

Không cần động thủ, Kỷ Tiểu Nhiễm cũng ngã nhào theo xe mà ập vào trong ngực nữ tử tóc tai bù xù. Nữ tử tóc tai bù xù, có đôi mắt sắc bén, đưa tay định tiếp tục chụp tới song, tay còn chưa được tới gáy đối phương thì ngược lại cổ mình đã truyền đến đau đớn làm nàng cả kinh.

Rầm!

Cùng lúc đó, hai người ngã xuống thùng xe. Bởi vì vị trí mà nữ tử tóc tai bù xù vừa vặn bị Kỷ Tiểu Nhiễm đè, nhận hết va chạm.

"Đừng nhúc nhích." Kỷ Tiểu Nhiễm thấp giọng nói, và cầm chủy thủ để tại ngực nữ tử tóc tai bù xù. Kỷ Tiểu Nhiễm chậm rãi ngẩng đầu nhìn nữ tử tóc tai bù xù nằm dưới mình: môi nàng ta nhan sắc tiên diễm và chảy máu, khuôn mặt nàng ta có vẻ rất ngoan quật. Song, nếu đối phương hành động thiếu suy nghĩ, Kỷ Tiểu Nhiễm sẽ không chút lưu tình mà đâm nàng.

Nữ tử tóc tai bù xù khiếp sợ. Nàng cảm giác được cổ mình đau, có lẽ là vì bị căn khi đối phương đụng vào ngực nàng. Trước đó, nàng đã nhận được một nhiệm vụ rất đơn giản từ Hắc Hổ ca, nhiệm vụ đối phó một tiểu thư nơi khuê phòng trói gà không chặt. Với nhận định như thế, nàng mới cùng Dao tỷ phối hợp diễn màn vừa rồi: khi ngựa chạy tới, nàng cầm trâm đâm vào đầu gối con ngựa và sau đó là nhanh lăn ra khỏi đó. Không ngoài sở liệu, con ngựa bị đau mà điên cuồng, gây ra hỗn loạn. Nàng lăn đi, tiện thể đến gần bánh xe động tay làm cho xe ngựa sụp đổ. Hết thảy theo kế hoạch nhưng không ngờ cuối lại bị Tam tiểu thư này chế ngụ. Nói ra chắc cũng không ai tin...

"Nói, ai phái ngươi tới?" Kỷ Tiểu Nhiễm nói.

Nữ tử tóc tai bù xù nhếch môi, không đáp.

"Ngươi không nói cũng không sao, vừa lúc ta đang đi đến phủ nha, ngươi đi theo ta cũng được, có lời gì vào đó nói sau cũng tốt."

Nữ tử tóc tai bù xù thầm nghĩ:

Không tốt!

Được phái ra chấp hành nhiệm vụ chỉ có nàng và Dao tỷ, trong kế hoạch, khi nàng vừa xong sẽ liền cùng Dao tỷ trở về đường hội hợp. Lúc này, e là Dao tỷ đã rút về, không ngờ mình lại bị kẹt ở đây. Nếu, nếu thật bị đưa đến phủ nha...

"Tam tiểu thư!"

Bên kia, mã phu đứng lên từ dưới đất, hắn bị kinh hách không ít, bất chấp con ngựa mà vén màn xe lên. Khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, mã phu kinh ngạc há to miệng, ngơ ngác nhìn Tam tiểu thư

đè

nữ tử tóc tai bù xù. Hắn không rõ xảy ra chuyện gì.

"Lấy thừng tới trói người giúp ta, cùng nhau tới quan phủ." Kỷ Tiểu Nhiễm không giải thích nhiều, chỉ trầm tĩnh phân phó. Tầm mắt của nàng thủy chung ở trên người nữ tử tóc tai bù xù, không chút nào lơi lỏng. Và tư thế này ở trong mắt nữ tử tóc tai bù xù chỉ làm nàng thấy đau đầu, và cơ hội đào thoát của nàng...

quá xa vời.

Tại sao không ai nhắc ta Kỷ tam tiểu thư này khó đối phó như vậy???

Nữ tử tóc tai bù xù phẫn nộ!

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1: – Hôm nay không thích hợp đi ra ngoài
Chương 2
Chương 2: – Hôn lễ kỳ lạ, động trời nhất
Chương 3
Chương 4
Chương 4: Quỷ dị
Chương 5
Chương 6
Chương 7: Con người còn đáng sợ hơn cả ma quỷ
Chương 7
Chương 8: Thị uy phủ đầu
Chương 8
Chương 9: Bị chiếm tiện nghi
Chương 9
Chương 10: Không đáng yêu
Chương 10
Chương 11: Ma nữ xảo quyệt
Chương 11
Chương 12: Gặp nạn
Chương 12
Chương 13: - Miễn cưỡng tiếp nhận ân huệ
Chương 13
Chương 14: - Buồn bực cũng phải làm
Chương 14
Chương 15: - Ma nhập (thượng)
Chương 15
Chương 16: - Ma nhập (hạ)
Chương 16
Chương 17: - Đừng bám theo ta nữa
Chương 17
Chương 18: - Dụ dỗ hợp tác
Chương 18
Chương 19: - Xung khắc như nước với lửa
Chương 19
Chương 20: - Ngủ chung một giường
Chương 20
Chương 21: - Quỷ Phù bằng gỗ Hòe
Chương 21
Chương 22: Mới bắt đầu đã có tai họa ập đến
Chương 22
Chương 23
Chương 23: - Hiểm họa trước mắt
Chương 24: Anh hùng cứu mỹ nhân
Chương 24
Chương 25: Viện binh
Chương 25
Chương 26: Mưu kế ngấm ngầm
Chương 26
Chương 27: - Thủ Phạm
Chương 27
Chương 28: – Đồng tâm (Thượng)
Chương 28
Chương 29
Chương 29: - Đồng Tâm (Hạ)
Chương 30: – Đàn bà ghen ghét nhau
Chương 30
Chương 31: – Hành trình đến Kỷ phủ
Chương 31
Chương 32: – Nửa đêm ma quỷ thường lui tới (Thượng)
Chương 32
Chương 33: – Nửa đêm ma quỷ thường lui tới (Hạ)
Chương 33
Chương 34: - Không khí mờ ám
Chương 34
Chương 35: - Tình trong chớp mắt
Chương 35
Chương 36: - Kỷ gia, sâu ba nghìn trượng
Chương 36
Chương 37: - Linh đường
Chương 37
Chương 38: - Hôn
Chương 38
Chương 39: - Đêm xuân trêu ngươi (Thượng)
Chương 39
Chương 40: - Đêm xuân trêu ngươi (Hạ)
Chương 40
Chương 41: - Quyết tâm
Chương 41
Chương 42: Trái tim luân hãm
Chương 42
Chương 43: - Lung Lạc
Chương 43
Chương 44: Khuê phòng
Chương 44
Chương 45
Chương 45
Chương 45
Chương 45
Chương 45
Chương 45
Chương 45
Chương 46: Tác hại của tín nhiệm
Chương 46
Chương 47
Chương 48: - Manh mối (Hạ)
Chương 48
Chương 49: – Bí mật của ban đỏ (Thượng)
Chương 49
Chương 50: - Bí mật của ban đỏ (Hạ)
Chương 50
Chương 51
Chương 51: – Sương mù dày đặc
Chương 52: - Bút tích
Chương 52
Chương 53
Chương 53
Chương 54: – Chân tướng cái chết
Chương 54
Chương 55
Chương 55
Chương 56
Chương 56
Chương 57: - Manh mối của địa bá
Chương 57
Chương 58: - Kỷ gia bí văn
Chương 58
Chương 59: - Ngầm cảnh cáo
Chương 59
Chương 60: - Tờ giấy đáng ngờ
Chương 60
Chương 61: - Tai hoạ ngầm
Chương 61
Chương 62: - Bí mật (Thượng)
Chương 62
Chương 63: - Bí mật (Hạ)
Chương 63
Chương 64: - Đa nghi
Chương 64
Chương 65: - Mặt trái của âm hôn
Chương 65
Chương 66: - Cái chết của Bùi Nghiêu Húc
Chương 66
Chương 67: - Đêm ma mị (Thượng)
Chương 67
Chương 68: - Đêm ma mị (Hạ)
Chương 68
Chương 69: - Pháp sự nguy hiểm (Thượng)
Chương 69
Chương 70: - Pháp sự nguy hiểm (Hạ)
Chương 70
Chương 71: - Hồn phách bị thương (Thượng)
Chương 71
Chương 72: - Hồn phách bị thương (Hạ)
Chương 72
Chương 73: - Quỷ phù biến mất (Thượng)
Chương 73
Chương 74: - Quỷ phù biến mất (Hạ)
Chương 74
Chương 75: - Ám ngữ
Chương 75
Chương 76: - Một người ái mộ
Chương 76
Chương 77: - Một ngày không gặp như cách ba thu
Chương 77
Chương 78: - Bại lộ
Chương 78
Chương 79: - Ác mộng và sự thật
Chương 79
Chương 80: - Trước bão, trời đẹp
Chương 80
Chương 81: – Thi thể biến mất
Chương 81
Chương 82: - Nơi nguy hiểm nhất là nơi an toàn nhất
Chương 82
Chương 83: - Chuyện ma quái (Thượng)
Chương 83
Chương 84: - Chuyện ma quái (Hạ)
Chương 84
Chương 85: - Giết người đền mạng
Chương 85
Chương 86: - Lời đồn
Chương 86
Chương 87: - Mê cục
Chương 87
Chương 88: – Bắt ma
Chương 88
Chương 89: – Lão hồ ly
Chương 89
Chương 90: – Hậu quả
Chương 90
Chương 91: - Viện binh
Chương 91
Chương 92: - Đêm trước lễ tang
Chương 92
Chương 93
Chương 93
Chương 94: - Kỷ tam tiểu thư
Chương 94
Chương 95: – Đại nạn
Chương 95
Chương 96: - Trữ Tâm chết
Chương 96
Chương 97: - Khó bề phân biệt
Chương 97
Chương 98: – Đêm không ngủ
Chương 98
Chương 99: - Linh môi (Thượng)
Chương 99
Chương 100: - Linh môi (Hạ)
Chương 100
Chương 101: – Nỗi nhớ (Thượng)
Chương 101
Chương 102: – Nỗi nhớ (Hạ)
Chương 102
Chương 103: - Sinh tử cục (Thượng)
Chương 103
Chương 104: - Sinh tử cục (Hạ)
Chương 104
Chương 105: - Báo ứng
Chương 105
Chương 106: - Đêm sương mù, người câu hồn
Chương 106
Chương 107: - Mưu kế
Chương 107
Chương 108: - Hồng nhan hoặc nhân tâm
Chương 108
Chương 109: – Lời giải
Chương 109
Chương 110: – Dụ rắn ra hang
Chương 110
Chương 111: - Giấu diếm
Chương 111
Chương 112: - Tỷ muội (Thượng)
Chương 112
Chương 113: - Tỷ muội (Hạ)
Chương 113
Chương 114: - Bí ẩn phơi bày
Chương 114
Chương 115: - Bạn
Chương 115
Chương 116: - Kỷ gia suy tàn (Thượng)
Chương 116
Chương 117: - Kỷ gia suy tàn (Trung)
Chương 117
Chương 118: - Tổn thương
Chương 118
Chương 119: - Sự dịu dàng lặng lẽ
Chương 119
Chương 120: - Điềm báo
Chương 120
Chương 121: - Phật châu
Chương 121
Chương 122: - Trấn trạch phù
Chương 122
Chương 123: -
Chương 123
Chương 124: - Mưu đồ
Chương 124
Chương 125
Chương 125: - Quật mộ
Chương 126: - Nghi thức (Thượng)
Chương 126
Chương 127: - Nghi thức (Hạ)
Chương 127
Chương 128: - Tình thâm không thọ
Chương 129: - Đại kết cục.

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 109: – Lời giải
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...