Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Âm Duyên Kết

Chương 126: - Nghi thức (Thượng)

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trước rạng sáng là thời điểm tối nhất.

Ngọn nến bất tri bất giác đã gần cháy hết. Cái ánh sáng mỏng manh đó không chống đỡ được hắc ám này. Diệp Kết Mạn lặng im, ngồi đào đất mà không ngại bẩn. Tay nàng run run. Móng tay nàng nhét đầy đất, và ngón tay nàng rơm rớm máu. Diệp Kết Mạn cúi đầu, tầm nhìn chăm chăm vào quan tài. Nước mắt còn chưa khô.

Kỷ Tây Vũ ngồi xuống, không nói gì, chỉ nhẹ nhàng kéo đối phương lại và chậm rãi vuốt ve những ngón tay bị thương một cách yêu thương, luyến tiếc, đau lòng.

Cứ như vậy một hồi lâu, Diệp Kết Mạn thấp giọng nói: "Vũ. . . có phải, nàng rất thất vọng, về ta?"

Kỷ Tây Vũ lắc đầu, "Không bao giờ."

"Ta rất thất vọng về bản thân mình." Diệp Kết Mạn ngơ ngẩn nhìn quan tài. Nơi đó, người yêu của nàng tâm tâm niệm niệm đang nằm. Nhưng vừa rồi... vừa rồi, nàng không có thắng được nỗi sợ hãi! Nàng sợ, sợ mình không thể cho Kỷ Tây Vũ một hứa hẹn!

Kỷ Tây Vũ nắm chặt tay Diệp Kết Mạn, "Nàng hà khắc bản thân quá rồi."

Diệp Kết Mạn trầm mặc.

"Kỷ Tây Vũ..."

"Ta đây!"

"Nàng... không sợ sao?"

"Mặc dù, rất ít khi ta sợ cái gì, nhưng chuyện này... nếu nói không thì là nói dối."

Diệp Kết Mạn muốn quay đầu nhìn Kỷ Tây Vũ, nhưng vẫn còn sợ đối phương vì chuyện vừa rồi mà cương thân mình không dám quay đầu:

"Quả nhiên. . . Là ta vô dụng..."

"Mạn Mạn, ta hy vọng nàng hiểu được, chúng ta không phải là thánh nhân. Nàng phải biết rằng, tình yêu chưa bao giờ là tất cả. Vậy nên không phải cái gì cũng có cách vượt qua. Hỉ nộ ái ố, sợ hãi, đều là bình thường. Chuyện vừa rồi, nàng không cần quá mức để ý. Đừng quá cưỡng cầu chính mình."

"Ta. . ."

"Hai người có yêu nhau bao nhiêu thì cũng sẽ có phân tranh, có nghi ngờ, có lận đận... Ta và nàng nếu thật sự có tương lai, thì sau này chúng ta tránh không khỏi những điều đó." Giọng nói Kỷ Tây Vũ ôn nhu như gió đêm, nhè nhẹ xoa dịu con tim Diệp Kết Mạn. "Ta biết nàng hiểu những điều này. Nhưng cũng vì nàng quá bận tâm cảm thụ của ta, cho nên mới không thoát ra được. Haiz! Ta tổn thương nàng rất nhiều, mà nàng chẳng một câu oán hận, hiện giờ một chút xíu việc nhỏ này, ta như thế nào lại để trong lòng?"

Diệp Kết Mạn rưng rưng... Một lát sau, đầu nàng giật giật, như muốn quay đầu, nhưng có một bàn tay nhẹ nhàng giữ vai nàng.

"Mạn Mạn không cần phải vội chấp nhận ta bây giờ đâu." Kỷ Tây Vũ kề vào tai Diệp Kết Mạn, ngăn cản đối phương xoay người lại nhìn mình: "Từ từ thôi. Nếu là lâu, mặc dù bất an, nhưng ta nói rồi, ta tin nàng."

Diệp Kết Mạn chớp mắt, nguyên bản nước mắt rưng rưng rốt cục lặng im rơi xuống: "Ta yêu nàng!" Diệp Kết Mạn bưng mặt, cúi đầu, nước mắt không ngừng theo kẽ tay tràn ra.

"Sao lại khóc?" Kỷ Tây Vũ ngẩng đầu, cười hỏi. Song, đáy mắt có thủy quang khó thấy. Nàng sờ đầu Diệp Kết Mạn và ôm vai Diệp Kết Mạn, đem Diệp Kết Mạn vào lòng: "Ta biết. Ta cũng yêu nàng."

Ngọn đèn cháy hết.

Tắt cái bụp.

Bóng tối bao trùm lấy hai người. Mà hai người cũng không nhúc nhích, mà chỉ lặng lẽ ôm nhau.

Không biết qua bao lâu, tiếng vó ngựa truyền đến. Và mặt trời cũng dần lên phía chân trời.

"Đến rồi." Kỷ Tây Vũ ngẩng đầu híp mắt nhìn chỗ xa.

Một chiếc xe ngựa phi nhanh mà đến. Một nữ tử ngồi ở phía trước, với tay áo tung bay và thần sắc căng thẳng. Đó là Kỷ Tiểu Nhiễm.

Diệp Kết Mạn rốt cục vui mừng, muốn đứng dậy, nhưng mà ngồi lâu lắm tê chân, hơn nữa bị mất sức nên loạng choạng ngã vào Kỷ Tây Vũ.

"Cẩn thận!"

Xe tới gần, Kỷ Tiểu Nhiễm kéo dây cương, nhảy xuống xe, bước nhanh tới Diệp Kết Mạn. Kỷ Tiểu Nhiễm đảo mắt nhìn mộ phần, rồi lại nhìn xuống Diệp Kết Mạn:

"Trong thư là thật sao?"

Diệp Kết Mạn gật đầu.

"Thần kỳ như thế?" Kỷ Tiểu Nhiễm không dám tin mà nhíu mày.

"Mặc kệ thành công hay không, ta và Kỷ Tây Vũ đều muốn thử một lần!" Diệp Kết Mạn cùng Kỷ Tây Vũ nhìn nhau với sự kiên định.

Kỷ Tiểu Nhiễm trầm mặc một lát, và gật đầu: "Ta hiểu rồi." Nàng cúi đầu nhìn quan tài: "Trời sắp sáng rồi, chúng ta bắt đầu thôi."

Diệp Kết Mạn triệu hồi Kỷ Tây Vũ về mộc quỷ phù, rồi cùng Kỷ Tiểu Nhiễm nhảy xuống mộ. Và hai người bắt đầu cùng nhau đẩy nắp quan tài.

"Như vậy không được, " Kỷ Tiểu Nhiễm thấy quan tài không chút sứt mẻ, đi nhặt cái xẻng, cắm vào kẽ hở, rồi hết sức mà bật lên.

Rầm! rầm! rầm!... nắp quan tài bật ra và lật sang một bên...

Vì là quan tài tốt nhất, hơn nữa thời gian chưa lâu, xác Kỷ Tây Vũ chưa hư thối. khoảnh khắc khi nhìn được khuôn mặt đó, Diệp Kết Mạn run rẩy, gần như đứng không vững; tim vọt lên cổ họng...

"Chúng ta phải nắm bắt thời gian." Kỷ Tiểu Nhiễm thấy Diệp Kết Mạn có chút sợ sệt nên lên tiếng nhắc nhở. Rồi hai người hợp lực đem thi thể Kỷ Tây Vũ dời ra, và lại mất nhiều công sức mới nâng được lên xe ngựa.

Hừng Đông, nắng sớm bắt đầu chiếu sáng toàn bộ khu nghĩa địa...

Mà lúc này, khách điếm đại loạn.

"Làm sao bây giờ, thiếu phu nhân rốt cuộc đi đâu!?" An nhi vừa lo vừa nức nở nói. "Tìm nhiều lần rồi mà vẫn không thấy người đâu cả!"

Bùi Nghiêu Viễn cau mày: "Có hỏi chưởng quầy khách điếm chưa?"

"Dạ có rồi! Ông ta nói tối qua không thấy có nữ tử nào ra vào."

"Có phải đã xảy ra chuyện gì hay không?" An nhi lo lắng. "Thiếu phu nhân tay trói gà không chặt, nếu bị bắt cóc thật thì phải làm sao đây?"

"Đừng có tự dọa mình! Tối hôm qua chúng ta ở phòng kế bên, không có nghe động tĩnh gì hết!" Thư nhi bình tĩnh hơn nhiều. Nàng vỗ vai An nhi, và nhìn phía Bùi Nghiêu Viễn: "Tam thiếu gia, nô tỳ mới đi tìm, phát hiện hành lí thiếu phu nhân không có."

"Ý ngươi là, tự nàng rời đi?"

"Rất có thể như vậy." Thư nhi cúi đầu, trầm ngâm.

"Nếu đúng là như thế... Một nữ tử như nàng, quả thực làm người ta lo lắng. Các ngươi hầu hạ nàng không ngắn, có biết nàng có khả năng đi đâu không?"

"Này. . ." An nhi gãi đầu, nhìn phía Thư nhi.

Thư nhi mím môi, không nói được một lời.

"Thư nhi, An nhi, " Bùi Nghiêu Viễn nhăn mi: "Đây là chuyện lớn không thể giấu diếm. Các ngươi nếu biết cái gì thì hãy nói."

"Hôm qua... thiếu phu nhân cùng An nhi có đi ra ngoài... Lúc...lúc trở về, thiếu phu nhân nhìn có vẻ tâm sự nặng nề, nô tỳ nghĩ, không biết thiếu phu nhân có thể đi đến đó không. . ."

"An nhi, hôm qua Thiếu phu nhân đi đâu?"

"Dạ... hôm qua nô tỳ cùng thiếu phu nhân đi tìm linh môi."

"Linh môi?" Bùi Nghiêu Viễn kinh ngạc: "Đi tìm linh môi làm chi?"

"Nô tỳ không biết. . . Nô tỳ chỉ đợi ở ngoài, một mình thiếu phu nhân vào phòng nói chuyện cùng linh môi..."

"Mặc kệ thế nào, hai ngươi đi theo ta đến đó xem thử."

"Tiểu Hổ! Ngươi mang lễ vật Bùi phủ đến Diệp gia ở thành Bắc trước, chúng ta sẽ đi theo sau. Nếu thiếu phu nhân trở về bên đó thì ngươi mau phái người đến cho ta biết."

"Dạ, thiếu gia!"

=====

[Hiya—!] Xe ngựa phi nhanh làm thùng xe lắc lư, nhưng không ai bận tâm. Diệp Kết Mạn lo lắng thi thể va chạm, một đường ôm thật chặc. Vì là quan tài hảo hạng, thi thể Kỷ Tây Vũ được bảo tồn rất hoàn hảo. Tuy nhiên, sắc mặt nhìn có vẻ trắng xanh hơn hồi còn ở linh đường. Sợ trời nóng, thi thể sẽ mau hư, hai người không dám trì hoãn giờ khắc nào mà phi thẳng đến linh môi. Rốt cục, bọn họ đến được thành Nam trước chính ngọ.

Cửa lớn mở ra, Nhạc Hàm Nhi thò đầu ra nhìn mọi nơi, xác nhận không có ai mới đưa mắt: "Mau, mau vào!" Nhạc Hàm Nhi còn rất giật mình khi nhìn thấy Kỷ Tiểu Nhiễm. Rồi lại đảo mắt nhìn qua thi thể Kỷ Tây Vũ:

"A? Tỷ là Kỷ tam tiểu thư?"

"Ta đã không còn là tiểu thư Kỷ gia." Kỷ Tiểu Nhiễm cũng không ngẩng đầu lên: "Gọi ta là Kỷ Tiểu Nhiễm là được."

"Thật giống nhau a!" Nhạc Hàm Nhi cảm khái: hai người này đẹp hơi quá mức một chút... "Oh, Bà bà đang chờ đó ạ!"

Diệp Kết Mạn cùng Kỷ Tiểu Nhiễm hợp lực nâng thi thể Kỷ Tây Vũ đi vào.

Cửa được đẩy ra. Linh môi ngồi nghiêm chỉnh, với đôi mắt nhắm nghiền, và mở ra khi nghe được động tĩnh.

"Tới rồi à."

Lần đầu tiên Kỷ Tiểu Nhiễm nhìn thấy bộ dáng quỷ dị của linh môi, tuy có chút kinh ngạc, nhưng vẫn còn trấn định hơn so với nhiều người khác rất nhiều. Hai người theo ý của linh môi mà đăt thi thể xuống đất.

Trong phòng mờ tối, không có cửa sổ, bốn góc mỗi phương hướng là một ngọn nến. Căn phòng cũng không lớn, thi thể nằm dưới đất gần muốn hết chỗ nên vài người đứng ở đây hơi chật.

"Bà bà..." Diệp Kết Mạn cung kính gọi.

"Cách chính ngọ còn có một khắc." Linh môi nhìn thi thể nói.

"Có nguy hiểm không bà?"

"Đương nhiên!"

"Bà có thể khởi tử hồi sinh thật sao?" Kỷ Tiểu Nhiễm nói, với sắc mặt cổ quái.

"Như thế nào? Kỷ tam tiểu thư không tin?"

"Hoang đường như vậy, sao ta có thể tin?"

"Tới đó cô sẽ biết." Linh môi dời tầm mắt sang bên cạnh Kỷ Tiểu Nhiễm: "Kỷ tiểu thư, chuẩn bị xong chưa? Vào lúc giữa trưa, tuy là lúc cô suy yếu nhất nhưng dương khí cô vẫn chưa tan, có thể thử một lần. Lúc đó, cô phải tĩnh tâm, cố gắng dung nhập vào thi thể. Bởi vì cô đã tách biệt với cơ thể đã một thời gian, cho nên quá trình này cô phải cố gắng. Hãy dựa vào ý chí, nhẫn nại với sự bài xích của nó."

"Nếu là người khác, ta có lẽ sẽ có chút không yên lòng, nhưng người có thể chịu được lệ khí ăn mòn như cô ngược lại khả năng thành công khá lớn."

Kỷ Tây Vũ gật đầu.

Kỷ Tiểu Nhiễm theo tầm mắt linh môi nhìn sang khoảng không bên cạnh, thần sắc vậy mà hơi động dung.

"Uống cái này." Linh môi xoay người, lấy cái bát, bên trong là gì đó mà vừa đen vừa đỏ vừa sệt sệt...

Kỷ Tây Vũ mắt cũng không chớp, tiếp nhận và uống cạn sạch.

"Hàm nhi, đốt đèn."

"Dạ!"

Nhạc Hàm Nhi nghe vậy, lấy ra hỏa chiết tử, đốt bốn ngọn đèn. Quỷ dị là, căn phòng dần sáng lên độ ấm vậy mà lại bắt đầu thấp đi.

"Hai người đi ra ngoài đi." Linh môi ngồi xuống, bắt đầu vọc xác Kỷ Tây Vũ: "Thời gian sắp đến. Đến lúc đó sẽ có chút động tĩnh, tuyệt không thể xông tới. Nếu không, hậu quả không thể đoán trước, biết không?"

Diệp Kết Mạn cắn môi, khẩn trương mà gật đầu.

Khi đang muốn cùng Kỷ Tiểu Nhiễm ra ngoài, Kỷ Tây Vũ bỗng gọi nàng và cúi người bên tai nói gì đó.

"Ta biết rồi." Diệp Kết Mạn gật đầu: "Ta sẽ cẩn thận ứng đối." Rồi nàng nhìn Kỷ Tây Vũ, nhìn đối phương dần dần biến mất phía sau rèm.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1: – Hôm nay không thích hợp đi ra ngoài
Chương 2
Chương 2: – Hôn lễ kỳ lạ, động trời nhất
Chương 3
Chương 4
Chương 4: Quỷ dị
Chương 5
Chương 6
Chương 7: Con người còn đáng sợ hơn cả ma quỷ
Chương 7
Chương 8: Thị uy phủ đầu
Chương 8
Chương 9: Bị chiếm tiện nghi
Chương 9
Chương 10: Không đáng yêu
Chương 10
Chương 11: Ma nữ xảo quyệt
Chương 11
Chương 12: Gặp nạn
Chương 12
Chương 13: - Miễn cưỡng tiếp nhận ân huệ
Chương 13
Chương 14: - Buồn bực cũng phải làm
Chương 14
Chương 15: - Ma nhập (thượng)
Chương 15
Chương 16: - Ma nhập (hạ)
Chương 16
Chương 17: - Đừng bám theo ta nữa
Chương 17
Chương 18: - Dụ dỗ hợp tác
Chương 18
Chương 19: - Xung khắc như nước với lửa
Chương 19
Chương 20: - Ngủ chung một giường
Chương 20
Chương 21: - Quỷ Phù bằng gỗ Hòe
Chương 21
Chương 22: Mới bắt đầu đã có tai họa ập đến
Chương 22
Chương 23
Chương 23: - Hiểm họa trước mắt
Chương 24: Anh hùng cứu mỹ nhân
Chương 24
Chương 25: Viện binh
Chương 25
Chương 26: Mưu kế ngấm ngầm
Chương 26
Chương 27: - Thủ Phạm
Chương 27
Chương 28: – Đồng tâm (Thượng)
Chương 28
Chương 29
Chương 29: - Đồng Tâm (Hạ)
Chương 30: – Đàn bà ghen ghét nhau
Chương 30
Chương 31: – Hành trình đến Kỷ phủ
Chương 31
Chương 32: – Nửa đêm ma quỷ thường lui tới (Thượng)
Chương 32
Chương 33: – Nửa đêm ma quỷ thường lui tới (Hạ)
Chương 33
Chương 34: - Không khí mờ ám
Chương 34
Chương 35: - Tình trong chớp mắt
Chương 35
Chương 36: - Kỷ gia, sâu ba nghìn trượng
Chương 36
Chương 37: - Linh đường
Chương 37
Chương 38: - Hôn
Chương 38
Chương 39: - Đêm xuân trêu ngươi (Thượng)
Chương 39
Chương 40: - Đêm xuân trêu ngươi (Hạ)
Chương 40
Chương 41: - Quyết tâm
Chương 41
Chương 42: Trái tim luân hãm
Chương 42
Chương 43: - Lung Lạc
Chương 43
Chương 44: Khuê phòng
Chương 44
Chương 45
Chương 45
Chương 45
Chương 45
Chương 45
Chương 45
Chương 45
Chương 46: Tác hại của tín nhiệm
Chương 46
Chương 47
Chương 48: - Manh mối (Hạ)
Chương 48
Chương 49: – Bí mật của ban đỏ (Thượng)
Chương 49
Chương 50: - Bí mật của ban đỏ (Hạ)
Chương 50
Chương 51
Chương 51: – Sương mù dày đặc
Chương 52: - Bút tích
Chương 52
Chương 53
Chương 53
Chương 54: – Chân tướng cái chết
Chương 54
Chương 55
Chương 55
Chương 56
Chương 56
Chương 57: - Manh mối của địa bá
Chương 57
Chương 58: - Kỷ gia bí văn
Chương 58
Chương 59: - Ngầm cảnh cáo
Chương 59
Chương 60: - Tờ giấy đáng ngờ
Chương 60
Chương 61: - Tai hoạ ngầm
Chương 61
Chương 62: - Bí mật (Thượng)
Chương 62
Chương 63: - Bí mật (Hạ)
Chương 63
Chương 64: - Đa nghi
Chương 64
Chương 65: - Mặt trái của âm hôn
Chương 65
Chương 66: - Cái chết của Bùi Nghiêu Húc
Chương 66
Chương 67: - Đêm ma mị (Thượng)
Chương 67
Chương 68: - Đêm ma mị (Hạ)
Chương 68
Chương 69: - Pháp sự nguy hiểm (Thượng)
Chương 69
Chương 70: - Pháp sự nguy hiểm (Hạ)
Chương 70
Chương 71: - Hồn phách bị thương (Thượng)
Chương 71
Chương 72: - Hồn phách bị thương (Hạ)
Chương 72
Chương 73: - Quỷ phù biến mất (Thượng)
Chương 73
Chương 74: - Quỷ phù biến mất (Hạ)
Chương 74
Chương 75: - Ám ngữ
Chương 75
Chương 76: - Một người ái mộ
Chương 76
Chương 77: - Một ngày không gặp như cách ba thu
Chương 77
Chương 78: - Bại lộ
Chương 78
Chương 79: - Ác mộng và sự thật
Chương 79
Chương 80: - Trước bão, trời đẹp
Chương 80
Chương 81: – Thi thể biến mất
Chương 81
Chương 82: - Nơi nguy hiểm nhất là nơi an toàn nhất
Chương 82
Chương 83: - Chuyện ma quái (Thượng)
Chương 83
Chương 84: - Chuyện ma quái (Hạ)
Chương 84
Chương 85: - Giết người đền mạng
Chương 85
Chương 86: - Lời đồn
Chương 86
Chương 87: - Mê cục
Chương 87
Chương 88: – Bắt ma
Chương 88
Chương 89: – Lão hồ ly
Chương 89
Chương 90: – Hậu quả
Chương 90
Chương 91: - Viện binh
Chương 91
Chương 92: - Đêm trước lễ tang
Chương 92
Chương 93
Chương 93
Chương 94: - Kỷ tam tiểu thư
Chương 94
Chương 95: – Đại nạn
Chương 95
Chương 96: - Trữ Tâm chết
Chương 96
Chương 97: - Khó bề phân biệt
Chương 97
Chương 98: – Đêm không ngủ
Chương 98
Chương 99: - Linh môi (Thượng)
Chương 99
Chương 100: - Linh môi (Hạ)
Chương 100
Chương 101: – Nỗi nhớ (Thượng)
Chương 101
Chương 102: – Nỗi nhớ (Hạ)
Chương 102
Chương 103: - Sinh tử cục (Thượng)
Chương 103
Chương 104: - Sinh tử cục (Hạ)
Chương 104
Chương 105: - Báo ứng
Chương 105
Chương 106: - Đêm sương mù, người câu hồn
Chương 106
Chương 107: - Mưu kế
Chương 107
Chương 108: - Hồng nhan hoặc nhân tâm
Chương 108
Chương 109: – Lời giải
Chương 109
Chương 110: – Dụ rắn ra hang
Chương 110
Chương 111: - Giấu diếm
Chương 111
Chương 112: - Tỷ muội (Thượng)
Chương 112
Chương 113: - Tỷ muội (Hạ)
Chương 113
Chương 114: - Bí ẩn phơi bày
Chương 114
Chương 115: - Bạn
Chương 115
Chương 116: - Kỷ gia suy tàn (Thượng)
Chương 116
Chương 117: - Kỷ gia suy tàn (Trung)
Chương 117
Chương 118: - Tổn thương
Chương 118
Chương 119: - Sự dịu dàng lặng lẽ
Chương 119
Chương 120: - Điềm báo
Chương 120
Chương 121: - Phật châu
Chương 121
Chương 122: - Trấn trạch phù
Chương 122
Chương 123: -
Chương 123
Chương 124: - Mưu đồ
Chương 124
Chương 125
Chương 125: - Quật mộ
Chương 126: - Nghi thức (Thượng)
Chương 126
Chương 127: - Nghi thức (Hạ)
Chương 127
Chương 128: - Tình thâm không thọ
Chương 129: - Đại kết cục.

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Âm Duyên Kết
Chương 126: - Nghi thức (Thượng)

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 126: - Nghi thức (Thượng)
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...