Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Âm Duyên Kết

Chương 88: – Bắt ma

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tiểu Lượng giận đùng đùng ra khỏi cửa không bao lâu thì bắt gặp An nhi đến tìm.

"Lại là ngươi?" Tiểu Lượng bĩu môi.

"Ta tìm ngươi có việc." An nhi vân vê tay áo. "Này. . . lời đồn ấy, ngươi có nghe qua chưa?"

Tiểu Lượng định trả lời nhưng mà thấy mắt An nhi loạn chuyển vì bất an, không biết tại sao cậu lại cảm thấy buồn cười. Làm cơn giận trước đó tự nhiên vơi đi không ít.

"Lời đồn nào?"

"Thì là, chuyện Kỷ gia có ma ấy."

"Ma? Ma gì?"

An nhi tuy sợ ma nhưng mà vẫn đem sự tình nói hết. "Các ngươi không phải là pháp sư sao? Ngươi nói sư phụ ngươi đi bắt ma được không?"

Không cần ngươi nói ta cũng đã nói với người rồi. Nhưng bị cự tuyệt

, Tiểu Lượng nghĩ.

"Những chuyện như thế này còn cần sư phụ ta xuất mã? Một con ma thôi mà."

"... Mà... ủa, ngươi không phải là nha hoàn Bùi gia sao? Chuyện Kỷ gia ngươi cần gì quan tâm?"

An nhi xấu hổ, ấp úng nói: "Ai quan tâm chuyện Kỷ gia chứ. . . ta chỉ lo thiếu phu nhân của chúng ta thôi. . ."

"Ý ngươi là... ngươi lo lắng con ma đó ám thiếu phu nhân của ngươi?"

"Bậy bậy bậy! Miệng quạ đen! Ta chỉ là lo lắng thôi. . ."

"Ngươi cũng rất biết lo lắng. Ma quỷ Kỷ gia cớ gì lại làm phiền đến thiếu phu nhân nhà các ngươi?"

"Không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất! Ngươi cũng thiếu phu nhân chúng ta có c... cái gì mà hòe, hòe mộc. . ."

"Hòe mộc quỷ phù." Tiểu Lượng cau mày và cũng nghĩ tới chuyện này.

"Đúng đúng, chính là hòe mộc quỷ phù. Nó tà môn như vậy, nếu thật sự xảy ra chuyện gì thì không thể cứu vãn! Ngươi không biết, sau khi nghe xong những gì ngươi nói, ta không dám ra vào phòng thiếu phu nhân luôn."

Vậy mà Tiểu Lượng dường như không tập trung mà ngược lại lại thấy vui mừng.

An nhi thấy Tiểu Lượng không phản ứng thì kéo tay áo cậu lắc lắc. "Này, rốt cuộc ngươi có nghe ta nói không vậy?"

Tiểu Lượng hồi thần, phát hiện An nhi lại kéo áo mình thì đỏ mặt, cậu che dấu ngượng ngùng bằng cách phũi tay An nhi ra.

"Nghe nghe nghe, ngươi kéo áo ta muốn hỏng rồi đấy. Tóm lại là ngươi muốn như thế nào?"

"Ngươi cũng là pháp sư đấy thôi!"

"Thế này đi, ngươi đi theo ta, giúp ta nhìn xem thử được chứ?" An nhi nói.

"Hmm. . ."

"Ta xin ngươi đó! Chuyện gì ta có thể làm ta đều làm, ngươi cứ việc nói. Bây giờ ta cũng chỉ có thể tìm ngươi. Những người khác thì ta không dám."

"Khụ khụ. . . Thôi được rồi, ngươi đã thành tâm thành ý như vậy, ta sẽ đi theo ngươi một chuyến. Bất quá ta nói trước. Lần này là ngươi nợ ta, vậy nên sau này ngươi phải nghe ta phân phó." Tiểu Lượng nói.

An nhi vui mừng, liên tục gật đầu, rồi nóng vội muốn kéo Tiểu Lượng. Mà Tiểu Lượng thấy thế đã trừng mắt; An nhi vừa cười vừa xấu hổ thu hồi tay mình.

"Đi thôi đi thôi."

"Ngươi gấp cái gì, từ từ, ta phải đi lấy đồ."

~~~

Tiểu Lượng tuy là đồ đệ Thiên Chính pháp sư nhưng cũng không có bao nhiêu người nhận ra hắn - ở Kỷ phủ. Bởi vậy hai người đi cũng không lâu. Dọc theo đường đi, An nhi rất hồi hộp, tay nàng ướt đẫm mồ hôi vì sợ thật sự tìm ra thứ ấy trong phòng thiếu phu nhân của nàng. Còn Tiểu Lượng, mặc dù nhìn cậu không có biểu tình gì nhưng sâu trong mắt cậu vẫn là một chút khẩn trương. Cậu đi theo Thiên Chính pháp sư đã vài năm, song vài năm đó chẳng ai thèm nhờ đi bắt ma bắt quỷ gì cả. Thấy sư phụ không chịu xuất mã, cậu rất giận, vừa lúc An nhi đến tìm, cậu quyết định tự mình làm.

Dù ch

ư

a ăn th

t heo nhưng cũng biết heo chạy như thế nào. Không có gì phải sợ cả!

Tiểu Lượng tự cổ động mình.

Không lâu sau, An nhi dừng bước. "Phía trước." Nàng nói. Song Tiểu Lượng thì lại thấy lộ trình quá nhanh. "Nhanh vậy?" Cậu nói thầm.

An nhi không có nghe thấy lời ấy, nàng hãy còn cau mày. "Chuyện này ta còn chưa có nói với thiếu phu nhân và Thư tỷ tỷ. Chúng ta không thể để cho bọn họ biết ngươi là đồ đệ Thiên Chính pháp sư được. Ta phải làm sao mới dẫn ngươi vào được bây giờ. . ."

An nhi còn chưa nghĩ ra cách thì có một bóng dáng đã xuất hiện tại cửa viện.

"An nhi, muội đi đâu nãy giờ?"

An nhi giật mình. Ngẩng đầu trông thấy là Thư nhi, nàng run bắn người. An nhi cố gắng trấn định, song trán đã đầy mồ hôi và nàng cũng chỉ có ấp úng mãi.

Thư nhi thì nhìn thấy Tiểu Lượng. "Hắn là ai vậy?" Nàng hỏi.

"Ta là. . ."

"Thư tỷ tỷ, hắn là đại phu Kỷ phủ mời tới bắt mạch cho thiếu phu nhân."

"Đại phu?"

"Đúng đúng, là đại phu. Đừng thấy hắn còn trẻ mà chê. Nghe nói y thuật hắn cũng khá."

An nhi kéo áo Tiểu Lượng ở sau lưng trong sự khẩn trương. Và Tiểu Lượng cũng hiểu ý. Dù không tình nguyện nhưng vẫn là gật đầu hùa theo. Thư nhi thì đánh giá Tiểu Lượng. Và trong lúc An nhi còn lo lắng không biết mình có giấu được Thư nhi hay không thì Thư nhi đã gật đầu.

"Được rồi, vào đi." Thư nhi nói.

An nhi thở phào một hơi, rồi nói với Tiểu Lượng: "Đi. Ta dẫn ngươi đi xem thiếu phu nhân của chúng ta."

Thư nhi cau mày nhìn hai người. Một lát sau, nàng cũng bước chân đi theo.

"Đây là phòng của thiếu phu nhân. Phiền toái đại phu. . . nhờ đại phu xem giúp."

Tiểu Lượng cúi đầu liếc nhìn An nhi, thấy nàng mồ hôi đầu đầy thì không khỏi thấy buồn cười.

"Được." Tiểu Lượng gật đầu cố ý nói.

An nhi chỉ cảm thấy cực kì hồi hộp. Nàng hít thật sâu. Rồi nàng đẩy cửa phòng.

Tiểu Lượng đi theo An nhi vào phòng. Vừa bước vào, cái không khí âm lãnh xộc tới làm cậu thay đổi sắc mặt. Cậu dừng bước và hồ nghi nhìn khắp phòng.

Phòng này... hình như hơi lạnh,

cậu nghĩ.

"Thiếu phu nhân. Em... mang đại phu đến. Người thế nào rồi ạ?" An nhi nói.

Cùng lúc đó, Diệp Kết Mạn nghe tiếng mở cửa nên quay ra nhìn, bởi vì ngược nắng nàng phải híp mắt mà nhìn, và An nhi đã đi vào. An nhi hôm nay sao thế nhỉ, có vẻ như muội ấy đang run, nàng nghĩ. Rồi nàng sẽ nói gì đó, nhưng lại nhìn thấy một người xa lạ đứng sau An nhi.

"Đại phu?" Diệp Kết Mạn kinh ngạc nói.

"Vâng, " An nhi gật đầu. "Kỷ phủ lo lắng cho thiếu phu nhân nên gọi đại phu đến."

"Ra là vậy."

Khi hai người tới gần, Diệp Kết Mạn mới nhìn rõ được. Nàng kinh ngạc đánh giá cậu thiếu niên này.

"Không biết, vị đại phu này xưng hô như thế nào?" Diệp Kết Mạn hỏi.

"Tôi họ ngô."

"Ngô đại phu thật vẫn còn rất trẻ."

Diệp Kết Mạn nhớ ba đại phu trẻ nổi danh hồi trước Kỷ Tây Vũ nói, hình như không ai họ Ngô? Mà vị này lại có vẻ còn nhỏ...

"Thiếu phu nhân, người đừng nhìn Ngô đại phu trẻ như thế, kỳ thật đại phu đã hơn hai mươi rồi. Gia thế đã ba đời hành y."

Nghe An nhi nói thế, Tiểu Lượng – thiếu niên mười lăm tuổi trừng mắt nhìn đối phương. An nhi rụt cổ, không dám nhìn lại Tiểu Lượng.

"Khụ khụ. . . Tại hạ hiểu. Nhiều người cũng hay hiểu lầm tại hạ còn nhỏ, hy vọng Bùi thiếu phu nhân bỏ qua."

"Ồ, không đâu." Diệp Kết Mạn mỉm cười đáp. Nàng không nghĩ nhiều.

"Đừng nói là nàng tin đây là đại phu thật." Kỷ Tây Vũ đứng lên, đi tới giường, khoanh tay đánh giá Tiểu Lượng.

Diệp Kết Mạn nghe Kỷ Tây Vũ nói mà ngẩn người.

"Không ngờ nha hoàn của nàng đúng là quan tâm đến nàng thật. Nhanh như vậy đã tìm được đồ đệ Thiên Chính pháp sư."

Lời này giống như sét đánh ngang tai Diệp Kết Mạn làm sắc mặt nàng liền nhợt nhạt.

Đ

đ

Thiên Chính pháp s

ư??

?

"Thiếu phu nhân?" Thư nhi chú ý tới sắc mặt Diệp Kết Mạn thì nghĩ Diệp Kết Mạn không khoẻ thật. "Người thế nào?"

Diệp Kết Mạn bất an nhìn qua Thư nhi. Mà sau lưng Thư nhi chính là Kỷ Tây Vũ.

"Hãy giả bệnh. Cho hắn bắt mạch. An nhi biết đây là đại phu giả, sẽ không tùy tiện lấy cơ thể nàng ra đùa. Sau đó bọn họ tự nhiên sẽ đi tìm đại phu khác đến." Kỷ Tây Vũ bình tĩnh nói.

Nghe vậy, Diệp Kết Mạn trấn định lại mình, rồi nàng ôm ngực tỏ vẻ đau đớn. "Thỉnh thoảng ta hơi khó thở, và đầu rất đau. Vừa lúc có đại phu ở đây, vậy xin làm phiền đại phu. . ." Sau đó, Diệp Kết Mạn nhắm mắt lại.

Quả nhiên, An nhi biến sắc ngay. Còn Tiểu Lượng, một thiếu niên chỉ mới mười lăm tuổi, gặp một nữ tử có hô hấp mỏng manh, dáng vẻ lúc nào cũng là tùy thời sẽ bất tỉnh... Cậu trừng mắt nhìn An nhi.

Cho ngươi bảo là đại phu!! Giờ phải làm sao hả??! Đại phu thật lại không có. Ta nào biết bắt mạch xem bệnh là gì? Vạn nhất sơ suất thì sao???

An nhi cũng không biết làm gì, cũng không nhìn Tiểu Lượng, nàng hiện đang rất hoang mang.

"Ngô đại phu, làm phiền." Thư nhi thúc giục.

Tiểu Lượng không còn cách nào chỉ phải tiến lên, tùy tiện bắt mạch cho Diệp Kết Mạn, mà ngay cả mạch còn chưa tìm được đã rút tay về và lắc đầu.

". . . Thật hổ thẹn. Bùi thiếu phu nhân bệnh tình phức tạp, tại hạ tài sơ học thiển, các vị nên mời đại phu giỏi khác đến đi thôi."

Vậy mà hô hấp Diệp Kết Mạn hỗn loạn hơn. Và trông nàng có vẻ đang rất khó chịu.

Thấy thế, An nhi liên tục gật đầu. "Đúng, đúng. Chúng ta nên mời đại phu khác giỏi hơn! Thiếu phu nhân, người hãy đợi, em đi mời đại phu khác đến ngay, chứ không phải lang băm này!"

Không đợi Diệp Kết Mạn trả lời, An nhi đã chạy đi.

Bị bỏ lại, Tiểu Lượng chỉ kịp nhìn bóng dáng An nhi, cậu tức giận đến muốn phun hỏa nhưng phải nhịn xuống.

"Thật không phải. Tại hạ. . . tại hạ đi trước." Tiểu Lượng xấu hổ nói.

"Em sẽ tiễn Ngô đại phu." Thư nhi vừa nói vừa giúp Diệp Kết Mạn vỗ ngực. Thấy sắc mặt Diệp Kết Mạn khá lên một ít thì nàng thấp giọng hỏi: "Thiếu phu nhân?"

"Không cần không cần." Tiểu Lượng không ngừng xua tay, "Cô cứ chăm sóc thiếu phu nhân đi, tự tôi đi là được."

"Thư nhi. . . Ta không sao. Em tiễn Ngô đại phu trước đi. Tiện thể lát nữa lấy trà đến cho ta." Diệp Kết Mạn nhẹ giọng phân phó.

"Vâng. Thiếu phu nhân."

Thư nhi đứng dậy, không đợi Tiểu Lượng cự tuyệt đã làm tư thế mời người. Tiểu Lượng bất đắc dĩ đành phải nói tạ ơn rồi đi ra.

Tất cả đi ra ngoài hết, Diệp Kết Mạn mới khôi phục lại bình thường. Song sắc mặt nàng vẫn còn tái nhợt. Và tay nàng vẫn còn run – vì sợ cái danh chiến Thiên Chính pháp sư.

"Nàng nói đó là đồ đệ Thiên Chính pháp sư?"

Kỷ Tây Vũ gật đầu. "Ta đã thấy hắn vài lần, sẽ không sai. Mà, Kỷ gia sẽ mời một đại phu không có danh tiếng gì đến sao?"

"Khó trách. . ."

Diệp Kết Mạn nhớ lại cảnh tượng cậu thiếu niên kia vừa vào cửa đã nhìn khắp phòng, giống như đang tìm gì đó. Tự nhiên Diệt Kết Mạn toát mồ hôi lạnh ở sau lưng.

"Xem ra, hoàng phù là An nhi lấy từ cậu ta." Kỷ Tây Vũ trầm ngâm nói. "Ta từng tiếp xúc với Thiên Chính pháp sư, ta hiểu tính ông ta. Ông ta sẽ không dùng hoàng phù lung tung như thế. Vả lại, nếu ta đoán không sai, chắc chắn Kỷ Thế Nam đã thông báo ông ta không cần làm gì, để tránh hoài nghi. An nhi hẳn là vì lời đồn, lại không thể mời được Thiên Chính pháp sư, vừa lúc lo cho nàng, vậy nên mới phải nhờ đồ đệ ông ta đến xem thử."

"Chúng ta nên làm gì đây?" Mặc dù là đồ đệ nhưng Diệp Kết Mạn vẫn không bớt lo. "Tuy hắn đi rồi nhưng khó nói sẽ lại đến nữa."

Kỷ Tây Vũ không nói lời nào, mà chỉ cúi mắt nhìn Diệp Kết Mạn đang lo sốt vó. Diệp Kết Mạn cũng không chú ý Kỷ Tây Vũ nhìn mình, vì lòng nàng giờ là bách chuyển thiên hồi, một lòng muốn nghĩ ra một kế sách hoàn hảo. Rồi một bàn tay lạnh bỗng phủ lên mu bàn tay Diệp Kết Mạn.

"Đừng có vò nữa, kẻo đứt hết bây giờ." Kỷ Tây Vũ nói.

Diệp Kết Mạn ngẩng đầu lên, nhìn Kỷ Tây Vũ. Không biết khi nào Kỷ Tây Vũ đã ngồi đây và nhìn mình. Diệp Kết Mạn thấy chua xót. Nàng trầm mặc. Một lát sau, nàng rũ mắt xuống.

"Xin lỗi. . ." Diệp Kết Mạn nói.

"Ta không muốn nghe lời xin lỗi." Kỷ Tây Vũ nhếch môi cười. "Cơ mà nàng đã xin lỗi rồi, vậy thì có thể nói cho ta biết, nàng sẽ lấy gì để tạ lỗi?"

"Nàng!" Diệp Kết Mạn nén giận mà liếc Kỷ Tây Vũ. Song vì vậy mà tâm tình nặng nề khá hơn một chút.

"Nàng có cách ứng phó phải không?"

"Thằng nhóc đó không tra xét được gì, ta cũng không có cách gì khác."

Nghe vậy, sắc mặt Diệp Kết Mạn buồn bã đi. Song Kỷ Tây Vũ lại nói tiếp.

"Cũng không phải chuyện lớn. Để hắn tra cũng được. Vừa lúc để giải tỏa cảnh giác hai nha hoàn của nàng."

"Thư nhi. . ."

"An nhi đơn thuần, bé con đó có thể dấu diếm được Thư nhi? Chính là do Thư nhi không nói, để mặc An nhi hành động. Bằng không một đứa con nít không biết gì vào được tới đây?"

"Vậy nếu cậu nhóc đó tra ra được gì. . ."

"Yên tâm đi. Tiểu tử chưa dứt sữa, ta còn không thèm nhìn nữa là."

Kỷ Tây Vũ cười nói làm cho Diệp Kết Mạn an tâm không ít. Song không đợi nàng hỏi thêm thì cửa lại bị mở ra – một cách đầy bạo lực. Diệp Kết Mạn giật mình, quay đầu lại nhìn.

Đó là Kỷ Bá.

Hắn đứng ở cửa, ngữ khí hơi lạnh nói: "Bùi thiếu phu nhân, lão gia chúng tôi cho mời, cảm phiền ngài đi cùng tôi một chuyến ."

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1: – Hôm nay không thích hợp đi ra ngoài
Chương 2
Chương 2: – Hôn lễ kỳ lạ, động trời nhất
Chương 3
Chương 4
Chương 4: Quỷ dị
Chương 5
Chương 6
Chương 7: Con người còn đáng sợ hơn cả ma quỷ
Chương 7
Chương 8: Thị uy phủ đầu
Chương 8
Chương 9: Bị chiếm tiện nghi
Chương 9
Chương 10: Không đáng yêu
Chương 10
Chương 11: Ma nữ xảo quyệt
Chương 11
Chương 12: Gặp nạn
Chương 12
Chương 13: - Miễn cưỡng tiếp nhận ân huệ
Chương 13
Chương 14: - Buồn bực cũng phải làm
Chương 14
Chương 15: - Ma nhập (thượng)
Chương 15
Chương 16: - Ma nhập (hạ)
Chương 16
Chương 17: - Đừng bám theo ta nữa
Chương 17
Chương 18: - Dụ dỗ hợp tác
Chương 18
Chương 19: - Xung khắc như nước với lửa
Chương 19
Chương 20: - Ngủ chung một giường
Chương 20
Chương 21: - Quỷ Phù bằng gỗ Hòe
Chương 21
Chương 22: Mới bắt đầu đã có tai họa ập đến
Chương 22
Chương 23
Chương 23: - Hiểm họa trước mắt
Chương 24: Anh hùng cứu mỹ nhân
Chương 24
Chương 25: Viện binh
Chương 25
Chương 26: Mưu kế ngấm ngầm
Chương 26
Chương 27: - Thủ Phạm
Chương 27
Chương 28: – Đồng tâm (Thượng)
Chương 28
Chương 29
Chương 29: - Đồng Tâm (Hạ)
Chương 30: – Đàn bà ghen ghét nhau
Chương 30
Chương 31: – Hành trình đến Kỷ phủ
Chương 31
Chương 32: – Nửa đêm ma quỷ thường lui tới (Thượng)
Chương 32
Chương 33: – Nửa đêm ma quỷ thường lui tới (Hạ)
Chương 33
Chương 34: - Không khí mờ ám
Chương 34
Chương 35: - Tình trong chớp mắt
Chương 35
Chương 36: - Kỷ gia, sâu ba nghìn trượng
Chương 36
Chương 37: - Linh đường
Chương 37
Chương 38: - Hôn
Chương 38
Chương 39: - Đêm xuân trêu ngươi (Thượng)
Chương 39
Chương 40: - Đêm xuân trêu ngươi (Hạ)
Chương 40
Chương 41: - Quyết tâm
Chương 41
Chương 42: Trái tim luân hãm
Chương 42
Chương 43: - Lung Lạc
Chương 43
Chương 44: Khuê phòng
Chương 44
Chương 45
Chương 45
Chương 45
Chương 45
Chương 45
Chương 45
Chương 45
Chương 46: Tác hại của tín nhiệm
Chương 46
Chương 47
Chương 48: - Manh mối (Hạ)
Chương 48
Chương 49: – Bí mật của ban đỏ (Thượng)
Chương 49
Chương 50: - Bí mật của ban đỏ (Hạ)
Chương 50
Chương 51
Chương 51: – Sương mù dày đặc
Chương 52: - Bút tích
Chương 52
Chương 53
Chương 53
Chương 54: – Chân tướng cái chết
Chương 54
Chương 55
Chương 55
Chương 56
Chương 56
Chương 57: - Manh mối của địa bá
Chương 57
Chương 58: - Kỷ gia bí văn
Chương 58
Chương 59: - Ngầm cảnh cáo
Chương 59
Chương 60: - Tờ giấy đáng ngờ
Chương 60
Chương 61: - Tai hoạ ngầm
Chương 61
Chương 62: - Bí mật (Thượng)
Chương 62
Chương 63: - Bí mật (Hạ)
Chương 63
Chương 64: - Đa nghi
Chương 64
Chương 65: - Mặt trái của âm hôn
Chương 65
Chương 66: - Cái chết của Bùi Nghiêu Húc
Chương 66
Chương 67: - Đêm ma mị (Thượng)
Chương 67
Chương 68: - Đêm ma mị (Hạ)
Chương 68
Chương 69: - Pháp sự nguy hiểm (Thượng)
Chương 69
Chương 70: - Pháp sự nguy hiểm (Hạ)
Chương 70
Chương 71: - Hồn phách bị thương (Thượng)
Chương 71
Chương 72: - Hồn phách bị thương (Hạ)
Chương 72
Chương 73: - Quỷ phù biến mất (Thượng)
Chương 73
Chương 74: - Quỷ phù biến mất (Hạ)
Chương 74
Chương 75: - Ám ngữ
Chương 75
Chương 76: - Một người ái mộ
Chương 76
Chương 77: - Một ngày không gặp như cách ba thu
Chương 77
Chương 78: - Bại lộ
Chương 78
Chương 79: - Ác mộng và sự thật
Chương 79
Chương 80: - Trước bão, trời đẹp
Chương 80
Chương 81: – Thi thể biến mất
Chương 81
Chương 82: - Nơi nguy hiểm nhất là nơi an toàn nhất
Chương 82
Chương 83: - Chuyện ma quái (Thượng)
Chương 83
Chương 84: - Chuyện ma quái (Hạ)
Chương 84
Chương 85: - Giết người đền mạng
Chương 85
Chương 86: - Lời đồn
Chương 86
Chương 87: - Mê cục
Chương 87
Chương 88: – Bắt ma
Chương 88
Chương 89: – Lão hồ ly
Chương 89
Chương 90: – Hậu quả
Chương 90
Chương 91: - Viện binh
Chương 91
Chương 92: - Đêm trước lễ tang
Chương 92
Chương 93
Chương 93
Chương 94: - Kỷ tam tiểu thư
Chương 94
Chương 95: – Đại nạn
Chương 95
Chương 96: - Trữ Tâm chết
Chương 96
Chương 97: - Khó bề phân biệt
Chương 97
Chương 98: – Đêm không ngủ
Chương 98
Chương 99: - Linh môi (Thượng)
Chương 99
Chương 100: - Linh môi (Hạ)
Chương 100
Chương 101: – Nỗi nhớ (Thượng)
Chương 101
Chương 102: – Nỗi nhớ (Hạ)
Chương 102
Chương 103: - Sinh tử cục (Thượng)
Chương 103
Chương 104: - Sinh tử cục (Hạ)
Chương 104
Chương 105: - Báo ứng
Chương 105
Chương 106: - Đêm sương mù, người câu hồn
Chương 106
Chương 107: - Mưu kế
Chương 107
Chương 108: - Hồng nhan hoặc nhân tâm
Chương 108
Chương 109: – Lời giải
Chương 109
Chương 110: – Dụ rắn ra hang
Chương 110
Chương 111: - Giấu diếm
Chương 111
Chương 112: - Tỷ muội (Thượng)
Chương 112
Chương 113: - Tỷ muội (Hạ)
Chương 113
Chương 114: - Bí ẩn phơi bày
Chương 114
Chương 115: - Bạn
Chương 115
Chương 116: - Kỷ gia suy tàn (Thượng)
Chương 116
Chương 117: - Kỷ gia suy tàn (Trung)
Chương 117
Chương 118: - Tổn thương
Chương 118
Chương 119: - Sự dịu dàng lặng lẽ
Chương 119
Chương 120: - Điềm báo
Chương 120
Chương 121: - Phật châu
Chương 121
Chương 122: - Trấn trạch phù
Chương 122
Chương 123: -
Chương 123
Chương 124: - Mưu đồ
Chương 124
Chương 125
Chương 125: - Quật mộ
Chương 126: - Nghi thức (Thượng)
Chương 126
Chương 127: - Nghi thức (Hạ)
Chương 127
Chương 128: - Tình thâm không thọ
Chương 129: - Đại kết cục.

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Âm Duyên Kết
Chương 88: – Bắt ma

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 88: – Bắt ma
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...