Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Âm Duyên Kết

Chương 72: - Hồn phách bị thương (Hạ)

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

An nhi vẫn còn đập cửa, và đồng thời cảm thấy Diệp Kết Mạn thật sự tức giận.

Trong phòng, Diệp Kết Mạn làm sao nghe lọt? Nàng bây giờ chỉ một lòng hướng về Kỷ Tây Vũ; nàng đang lấy tay áo lau nước cho đối phương. Kỷ Tây Vũ mặt ửng đỏ, mắt nhắm chặt, mi gian chịu đựng. Một thân áo trắng ướt sũng. Tóc ướt, vài sợi dán vào cằm. Vẻ tiều tụy áp bách vẻ lạnh lùng thường ngày. Diệp Kết Mạn cúi đầu nhìn Kỷ Tây Vũ bởi vì hết sức nắm chặt sàng đan mà tay hiển hiện rõ gân và xương thì càng lo hơn; nước mắt đong đầy hốc mắt - tựa như hạt mưa nằm trên lá sen, tích tụ đủ sẽ rơi xuống. Diệp Kết Mạn đau lòng, ôm tay đối phương, khẽ gọi: "Kỷ Tây Vũ... Kỷ Tây Vũ, tỉnh lại đi..."

Không biết có phải bởi vì nghe được Diệp Kết Mạn nức nở gọi hay không, lông mi Kỷ Tây Vũ run run, và một lát sau mới chậm rãi mở ra.

Diệp Kết Mạn: "Huân hương lô ta ném ra ngoài rồi, thấy khá hơn chưa?"

Kỷ Tây Vũ mệt mỏi nhìn Diệp Kết Mạn và nhẹ nhàng gật đầu.

Diệp Kết Mạn vén tóc ướt ra sau tai cho Kỷ Tây Vũ, giọng nói nghẹn ngào thêm: "Không, không khá chút nào cả... Đều là lỗi của ta... Lẽ ra biết An nhi đi xem hành pháp, nên lưu tâm. Mặc dù muội ấy vì tốt cho ta, nhưng ta không muốn tổn thương nàng..."

Một giọt nước mắt rơi xuống, nằm trên mặt Kỷ Tây Vũ. Con ngươi Kỷ Tây Vũ dao động, có vẻ như đã quên đi đau đớn mà thay vào đó là sự hoảng hốt. Diệp Kết Mạn đưa tay bưng kín miệng mình, quay đầu đi. Một bàn tay bỗng xoa khóe mắt Diệp Kết Mạn - vừa chạm vào thì đã có nước mắt lăn xuống tay Kỷ Tây Vũ - nó giống như một ngọn lửa.

Kỷ Tây Vũ: "Khóc cái gì, ta chết một lần rồi, còn sợ cái này?"

Diệp Kết Mạn cắn môi không nói, chỉ có không tiếng động mà khóc - nước mắt ướt đầy tay Kỷ Tây Vũ.

Kỷ Tây Vũ im lặng một lúc rồi chợt thở dài. "Trước kia sao lại không phát hiện nàng thích khóc thế này..." Kỷ Tây Vũ như đang độc thoại, thanh âm khó được ôn nhu - nàng nhìn Diệp Kết Mạn chăm chú, trong mắt không có độ sâu xa nào nữa. Song vào thời khắc này lại như một đầm nước yên tĩnh, ngay cả huyết sắc nồng đậm cũng chẳng còn đe dọa được ai.

Diệp Kết Mạn quay đầu lại nhìn Kỷ Tây Vũ. Đột nhiên như nghĩ tới điều gì, Diệp Kết Mạn đứng dậy, nhìn qua khắp phòng. Tuy rằng cửa sổ đã mở nhưng trong không khí vẫn có mùi, Diệp Kết Mạn nghe xong, sắc mặt thay đổi: "Có phải còn mùi hay không?"

Vừa dứt tiếng, Diệp Kết Mạn hoảng mang lấy mộc quỷ phù ra, nói: "Có cách rồi! Nàng vào đây đi, ta mang nàng ra khỏi đây!"

Kỷ Tây Vũ cũng không có ừ hử cái gì mà chỉ giương mắt lẳng lặng nhìn đối phương.

Diệp Kết Mạn thấy thế mà nóng nảy, nàng kéo tay Kỷ Tây Vũ, thúc giục nói: "Nhanh lên, Kỷ Tây Vũ, mau đi vào mộc quỷ phù!"

Bởi vì động tác lôi kéo này mà làm Diệp Kết Mạn nguyên bản lệ nóng doanh tròng thành lệ tuôn rơi rơi xuống quần áo Kỷ Tây Vũ, hòa cùng vũng nước - Diệp Kết Mạn bây giờ tóc tai tán loạn, quần áo cũng không có khô và thần sắc đều là bức thiết, bất an.

Tiếng đập cửa đột nhiên dừng lại, An nhi hỏi: "Thiếu phu nhân, người đang nói chuyện với ai?"

Diệp Kết Mạn biết mình nói lỡ - nàng cả kinh, nhưng vẫn bất chấp - nàng hạ giọng nói: "Kỷ Tây Vũ, đi vào mộc quỷ phù sẽ không có việc gì nữa..."

Kỷ Tây Vũ trầm mặc nhìn Diệp Kết Mạn một hồi rồi mới gật đầu. Và sau đó, Kỷ Tây Vũ hóa thành luồng khói nhẹ chui vào mộc quỷ phù trong tay Diệp Kết Mạn. Chỉ để lại vũng nước trên giường.

Diệp Kết Mạn cầm mộc quỷ phù nhanh hướng ngay cửa mà đi. Nhưng khi vừa tới cửa, mộc quỷ phù run lên kịch liệt và lập tức nóng bừng. Diệp Kết Mạn cả kinh cúi đầu nhìn. Các kí hiệu trên mộc quỷ phù đổi màu, nguyên bản là màu tối lại nhuỗm đỏ như máu. Thấy thế, Diệp Kết Mạn run lên, gần như đứng không vững! Nàng không biết chuyện gì đang xảy ra, cũng không biết vì sao mộc quỷ phù biến sắc, nhưng nàng biết đây là chuyện xấu - Diệp Kết Mạn sợ hãi mà lui lại mấy bước. Lui lại mấy bước, huyết sắc trên mộc quỷ phù mới tạm lui đi, và cũng không còn nóng như vừa rồi. Tiếp đó, Diệp Kết Mạn chưa kịp phản ứng, cái bóng trắng hiện ra lượn lờ vòng quanh Diệp Kết Mạn. Cổ họng Diệp Kết Mạn nghẹn lại, chỉ biết nhìn mà không thể thốt lên bất kì âm thanh nào. Và khi kịp tiếp được hồn phách Kỷ Tây Vũ ướt sũng rũ xuống ôm vào lòng - nước lại nhiễu xuống - Diệp Kết Mạn sợ tới mức suýt ôm không xong Kỷ Tây Vũ.

Đau đớn không thể kiềm được mà kêu lên, Kỷ Tây Vũ nắm cánh tay Diệp Kết Mạn. Mặt Diệp Kết Mạn trắng nhách, môi run run, nhất thời không thể mở miệng hỏi Kỷ Tây Vũ bị làm sao.

An nhi lo âu nhìn cửa phòng bị khóa mà chỉ có thể nghe thấy động tĩnh bên trong ngẫu nhiên truyền đến, nhưng không có biết chuyện gì xảy ra. Thư nhi lại không có ở đây, An nhi sắp khóc:

"Thiếu phu nhân, người nghe em giải thích đi mà, đừng..."

Lời còn chưa dứt, cửa phòng đã mở ra làm An nhi giật bắn mình. Khi nhìn thấy Diệp Kết Mạn sắc mặt khó coi, thần sắc An nhi thay đổi:

"Thiếu phu nhân, người làm sao vậy?"

"An nhi, thành thật nói cho ta biết, " Diệp Kết Mạn nghiêm giọng, nhìn An nhi một cách đe dọa, "trừ huân hương lô ra, em còn bỏ bùa ở đâu nữa!?!"

"Em..." An nhi bị dọa thật rồi, không dám giấu diếm. "Em, em chỉ đốt thêm..một, một lá bùa ở đây-y. Người nọ nói, nói là như vậy có thể ...phòng ngừa t-th-thứ đó đào, tẩu..."

Dứt lời, An nhi nhìn thấy khóe môi Diệp Kết Mạn có máu bởi vì cắn quá. Nàng không hiểu tại sao thiếu phu nhân lại như vậy... An nhi sợ hãi mà khóc thành tiếng: "Thiếu phu nhânn..."

"Còn gì nữa?" Diệp Kết Mạn chịu đựng cơn đau trong tim, thầm hận bản thân rối loạn, không hỏi rõ ràng làm hại Kỷ Tây Vũ...

An nhi lắc đầu, nức nở nói: "Không còn... không còn ạhh... Em chỉ xin được hai lá. Xin lỗi... hức, em xin lỗi thiếu phu nhân, hức, người nói cho An nhi biết chuyện gì đã xảy ra được không? Người như vậy... hức, An nhi sợ. . .hức..."

Diệp Kết Mạn biết thật sự dọa An nhi thì nhíu mày - nàng không có thời gian giải thích: "Em ở đây đợi ta."

Diệp Kết Mạn đóng cửa rồi chạy tới giường. "Kỷ Tây Vũ..." Diệp Kết Mạn nhìn Kỷ Tây Vũ dựa ở giường, cúi đầu, hơi thở mong manh. Bây giờ đối phương trong suốt hơn, trên mặt thì nước lấp lánh - tuy dáng vẻ hiện tại của Kỷ Tây Vũ cũng rất đẹp nhưng Diệp Kết Mạn chỉ thấy sợ hãi - nàng kéo mộc quỷ phù trong ngực xuống.

"Kỷ Tây Vũ, thử lại lần nữa được không?"

Kỷ Tây Vũ đang cúi thấp đầu, lập rồi từ từ ngẩng đầu lên nhìn Diệp Kết Mạn mắt đỏ lựng, môi khô và rướm máu ngồi trước mặt mình - khoảnh khắc này, Kỷ Tây Vũ lại có tâm muốn trìu mến đối phương - song do không còn sức nói chuyện nữa vì hiện tại nàng đau đến chết lặng và hồn phách như dần tiêu tán rồi. Sau đó, Kỷ Tây Vũ gật đầu trong ánh mắt lo lắng, chờ mong của Diệp Kết Mạn, một lần nữa hóa thành làn khói bay vào mộc quỷ phù.

Diệp Kết Mạn cắn môi, chống giường đứng dậy, nghiêng ngả chạy lại cửa sổ. Nàng bắt gặp bụi cỏ ngoài phòng, thấy bốn bề vắng lặng, vung tay lên ném mộc quỷ phù ra ngoài. Mộc quỷ phù đánh một vòng cung trên không trung rồi rơi vào bụi cỏ, không thấy bóng dáng. Xong, Diệp Kết Mạn đặt tay lên bệ cửa sổ, muốn đi ra ngoài theo mà tự nhiên sức lực rút đi đâu hết, tay chân nàng nhũn ra - và bây giờ động tác trèo cửa sổ đơn giản này đối với nàng mà nói thật sự quá khó khăn.

Rốt cục, Diệp Kết Mạn cũng nhấc chân lên nổi và sẽ bước lên bệ cửa sổ thì ngoài cửa đột nhiên truyền đến thanh âm làm nàng chấn động.

"An nhi, có chuyện gì vậy? Làm gì mà khóc thế này? Thiếu phu nhân đâu?"

Người tới, là Bùi Nghiêu Viễn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1: – Hôm nay không thích hợp đi ra ngoài
Chương 2
Chương 2: – Hôn lễ kỳ lạ, động trời nhất
Chương 3
Chương 4
Chương 4: Quỷ dị
Chương 5
Chương 6
Chương 7: Con người còn đáng sợ hơn cả ma quỷ
Chương 7
Chương 8: Thị uy phủ đầu
Chương 8
Chương 9: Bị chiếm tiện nghi
Chương 9
Chương 10: Không đáng yêu
Chương 10
Chương 11: Ma nữ xảo quyệt
Chương 11
Chương 12: Gặp nạn
Chương 12
Chương 13: - Miễn cưỡng tiếp nhận ân huệ
Chương 13
Chương 14: - Buồn bực cũng phải làm
Chương 14
Chương 15: - Ma nhập (thượng)
Chương 15
Chương 16: - Ma nhập (hạ)
Chương 16
Chương 17: - Đừng bám theo ta nữa
Chương 17
Chương 18: - Dụ dỗ hợp tác
Chương 18
Chương 19: - Xung khắc như nước với lửa
Chương 19
Chương 20: - Ngủ chung một giường
Chương 20
Chương 21: - Quỷ Phù bằng gỗ Hòe
Chương 21
Chương 22: Mới bắt đầu đã có tai họa ập đến
Chương 22
Chương 23
Chương 23: - Hiểm họa trước mắt
Chương 24: Anh hùng cứu mỹ nhân
Chương 24
Chương 25: Viện binh
Chương 25
Chương 26: Mưu kế ngấm ngầm
Chương 26
Chương 27: - Thủ Phạm
Chương 27
Chương 28: – Đồng tâm (Thượng)
Chương 28
Chương 29
Chương 29: - Đồng Tâm (Hạ)
Chương 30: – Đàn bà ghen ghét nhau
Chương 30
Chương 31: – Hành trình đến Kỷ phủ
Chương 31
Chương 32: – Nửa đêm ma quỷ thường lui tới (Thượng)
Chương 32
Chương 33: – Nửa đêm ma quỷ thường lui tới (Hạ)
Chương 33
Chương 34: - Không khí mờ ám
Chương 34
Chương 35: - Tình trong chớp mắt
Chương 35
Chương 36: - Kỷ gia, sâu ba nghìn trượng
Chương 36
Chương 37: - Linh đường
Chương 37
Chương 38: - Hôn
Chương 38
Chương 39: - Đêm xuân trêu ngươi (Thượng)
Chương 39
Chương 40: - Đêm xuân trêu ngươi (Hạ)
Chương 40
Chương 41: - Quyết tâm
Chương 41
Chương 42: Trái tim luân hãm
Chương 42
Chương 43: - Lung Lạc
Chương 43
Chương 44: Khuê phòng
Chương 44
Chương 45
Chương 45
Chương 45
Chương 45
Chương 45
Chương 45
Chương 45
Chương 46: Tác hại của tín nhiệm
Chương 46
Chương 47
Chương 48: - Manh mối (Hạ)
Chương 48
Chương 49: – Bí mật của ban đỏ (Thượng)
Chương 49
Chương 50: - Bí mật của ban đỏ (Hạ)
Chương 50
Chương 51
Chương 51: – Sương mù dày đặc
Chương 52: - Bút tích
Chương 52
Chương 53
Chương 53
Chương 54: – Chân tướng cái chết
Chương 54
Chương 55
Chương 55
Chương 56
Chương 56
Chương 57: - Manh mối của địa bá
Chương 57
Chương 58: - Kỷ gia bí văn
Chương 58
Chương 59: - Ngầm cảnh cáo
Chương 59
Chương 60: - Tờ giấy đáng ngờ
Chương 60
Chương 61: - Tai hoạ ngầm
Chương 61
Chương 62: - Bí mật (Thượng)
Chương 62
Chương 63: - Bí mật (Hạ)
Chương 63
Chương 64: - Đa nghi
Chương 64
Chương 65: - Mặt trái của âm hôn
Chương 65
Chương 66: - Cái chết của Bùi Nghiêu Húc
Chương 66
Chương 67: - Đêm ma mị (Thượng)
Chương 67
Chương 68: - Đêm ma mị (Hạ)
Chương 68
Chương 69: - Pháp sự nguy hiểm (Thượng)
Chương 69
Chương 70: - Pháp sự nguy hiểm (Hạ)
Chương 70
Chương 71: - Hồn phách bị thương (Thượng)
Chương 71
Chương 72: - Hồn phách bị thương (Hạ)
Chương 72
Chương 73: - Quỷ phù biến mất (Thượng)
Chương 73
Chương 74: - Quỷ phù biến mất (Hạ)
Chương 74
Chương 75: - Ám ngữ
Chương 75
Chương 76: - Một người ái mộ
Chương 76
Chương 77: - Một ngày không gặp như cách ba thu
Chương 77
Chương 78: - Bại lộ
Chương 78
Chương 79: - Ác mộng và sự thật
Chương 79
Chương 80: - Trước bão, trời đẹp
Chương 80
Chương 81: – Thi thể biến mất
Chương 81
Chương 82: - Nơi nguy hiểm nhất là nơi an toàn nhất
Chương 82
Chương 83: - Chuyện ma quái (Thượng)
Chương 83
Chương 84: - Chuyện ma quái (Hạ)
Chương 84
Chương 85: - Giết người đền mạng
Chương 85
Chương 86: - Lời đồn
Chương 86
Chương 87: - Mê cục
Chương 87
Chương 88: – Bắt ma
Chương 88
Chương 89: – Lão hồ ly
Chương 89
Chương 90: – Hậu quả
Chương 90
Chương 91: - Viện binh
Chương 91
Chương 92: - Đêm trước lễ tang
Chương 92
Chương 93
Chương 93
Chương 94: - Kỷ tam tiểu thư
Chương 94
Chương 95: – Đại nạn
Chương 95
Chương 96: - Trữ Tâm chết
Chương 96
Chương 97: - Khó bề phân biệt
Chương 97
Chương 98: – Đêm không ngủ
Chương 98
Chương 99: - Linh môi (Thượng)
Chương 99
Chương 100: - Linh môi (Hạ)
Chương 100
Chương 101: – Nỗi nhớ (Thượng)
Chương 101
Chương 102: – Nỗi nhớ (Hạ)
Chương 102
Chương 103: - Sinh tử cục (Thượng)
Chương 103
Chương 104: - Sinh tử cục (Hạ)
Chương 104
Chương 105: - Báo ứng
Chương 105
Chương 106: - Đêm sương mù, người câu hồn
Chương 106
Chương 107: - Mưu kế
Chương 107
Chương 108: - Hồng nhan hoặc nhân tâm
Chương 108
Chương 109: – Lời giải
Chương 109
Chương 110: – Dụ rắn ra hang
Chương 110
Chương 111: - Giấu diếm
Chương 111
Chương 112: - Tỷ muội (Thượng)
Chương 112
Chương 113: - Tỷ muội (Hạ)
Chương 113
Chương 114: - Bí ẩn phơi bày
Chương 114
Chương 115: - Bạn
Chương 115
Chương 116: - Kỷ gia suy tàn (Thượng)
Chương 116
Chương 117: - Kỷ gia suy tàn (Trung)
Chương 117
Chương 118: - Tổn thương
Chương 118
Chương 119: - Sự dịu dàng lặng lẽ
Chương 119
Chương 120: - Điềm báo
Chương 120
Chương 121: - Phật châu
Chương 121
Chương 122: - Trấn trạch phù
Chương 122
Chương 123: -
Chương 123
Chương 124: - Mưu đồ
Chương 124
Chương 125
Chương 125: - Quật mộ
Chương 126: - Nghi thức (Thượng)
Chương 126
Chương 127: - Nghi thức (Hạ)
Chương 127
Chương 128: - Tình thâm không thọ
Chương 129: - Đại kết cục.

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Âm Duyên Kết
Chương 72: - Hồn phách bị thương (Hạ)

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 72: - Hồn phách bị thương (Hạ)
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...