Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Âm Duyên Kết

Chương 125

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ngoài Diệp Kết Mạn dự kiến. Hôm sau, sau khi từ biệt Bùi lão gia và Bùi phu nhân, khi ra tới cửa, ngoại trừ xe ngựa đang chờ thì còn có một người đang ngồi trên lưng ngựa mà cười, với tâm tình có vẻ tốt.

- Tam thiếu gia hảo! - Thư nhi, An nhi thi lễ.

Diệp Kết Mạn [lộp bộp] trong lòng, miễn cưỡng mà cười:

- Tam ca... như thế nào. . .

- Vì là lần đầu muội trở về, mẹ nói, Bùi phủ mặc dù mắc đại kiếp nhưng lễ không thể ít, cho nên bà sai ta mang đi. - Bùi Nghiêu Viễn chỉ vào một chiếc xe ngựa khác - Thuận tiện đại biểu Bùi gia bái phỏng lệnh tôn, lệnh đường.

Diệp Kết Mạn cắn môi, tất nhiên là không có cách cự tuyệt, nàng chỉ có thể lên xe trước rồi quyết định sau.

=====

Trời dần tối, đoàn người ngủ lại ở khách điếm đặt sẵn. Diệp Kết Mạn vừa vén màn xe đã thấy Bùi Nghiêu Viễn chờ ở bên, cười và vươn tay đỡ nàng; Diệp Kết Mạn không được tự nhiên, nhưng lại không thể chối từ, đành đặt tay lên và vội đi xuống.

- Thành Bắc cách thành Tây không xa, tuy biết muội sốt ruột nhưng vì muội thân thể vốn không tốt, cho nên hành trình có thể chậm, được chứ?

- Đa tạ Tam ca.

Diệp Kết Mạn không có nghĩ nhiều như vậy; vì thế này nàng mới có thời gian- Bởi vậy, nàng thả lỏng và cùng mọi người đi vào khách điếm. Vì Bùi gia gặp điều tai tiếng, cho nên tất cả làm việc hơi lặng lẽ. Đoàn người ai cũng tự trở về phòng và dặn tiểu nhị mang đồ ăn lên phòng dùng bữa.

Giờ sắp vào hè, ngày dài, dày vò người.

Diệp Kết Mạn chợp mắt, chờ mãi mới đến nửa đêm. Nàng lẳng lặng, mò nam trang giấu trong hành lý và bắt đầu thay quần áo.

- Vũ... tam tỷ sẽ đến chứ?

Diệp Kết Mạn cứ lo lo thế nào, sợ có chuyện gì xảy ra. Thời gian thì cấp bách, không thể có sai lầm. Cho dù đã dặn kĩ người truyền tin và trả thù lao hậu hĩnh nhưng cũng không làm vơi đi lo lắng.

- Chắc là sẽ đến thôi.

Kỷ Tây Vũ tự tại hơn nhiều; thấy Diệp Kết Mạn thay nam trang, nàng cười nói:

- Hmm... mặc dù hơi mỏng manh, nhưng phong độ của người trí thức càng nồng đậm...

- Đừng có giễu cợt ta! - Diệp Kết Mạn quẫn bách kéo tay áo, mặt hồng hồng; nàng khẽ đẩy Kỷ Tây Vũ, - Còn không mau đi dò đường, coi coi có ai ở ngoài không kìa!

Kỷ Tây Vũ cười dài và đi ra ngoài; chốc lát đã trở về, hướng Diệp Kết Mạn vẫy tay, ý bảo ổn.

Bóng đêm yên tĩnh. Diệp Kết Mạn cúi đầu, bước nhanh ra ngoài. Ngoại trừ khi đi ngang qua đại đường gặp chưởng quầy thì có ngẩng đầu nhìn xung quanh. Không làm ai hoài nghi.

Xe ngựa đã đặt sẵn hôm qua đứng chờ ở gần khách điếm, thấy Diệp Kết Mạn đến thì lên tiếng hỏi:

- Diệp công tử?

Diệp Kết Mạn gật đầu. Và lên xe. Lúc này, nàng mới thoáng yên lòng.

Một đường không ngừng nghỉ; khi tới thành Nam đã là chạng vạng ngày hôm sau. Diệp Kết Mạn không dám trì hoãn, nàng muốn tới nơi trước khi trời tối.

- Nơi đây hoang vắng, mà trời gần tối rồi, Diệp công tử vẫn muốn đi tiếp ạ? - Xa phu thấy đã hoàng hôn nên quay đầu lại hỏi Diệp Kết Mạn ngồi trong xe.

- Ừ, không sao. Hôm nay là ngày giỗ, tôi cần phải tới kịp.

- Diệp công tử thật trọng nghĩa khí!

Xa phu không nghi ngờ gì mà ngược lại còn khâm phục: Diệp công tử nhìn ốm ốm yếu yếu vậy mà can đảm quá! Đây là nghĩa địa, một người lao động thô kệch như hắn còn thấy sợ... Bất quá thù lao hậu hĩnh, đủ một nhà già trẻ ăn mặc không lo đến mấy tháng, cho nên hắn mới nhẫn nại chấp nhận chuyến đi này.

- Không biết Diệp công tử muốn vấn an ai?

Nơi đây là một nơi phong thuỷ, người chôn ở đây nếu không phú thì quý, vị Diệp công tử này quần áo mộc mạc, cư xử ôn hòa, không giống chúng thiếu gia kiêu căng mà giống giới thư sinh.

Diệp Kết Mạn trầm mặc một lát mới đáp:

- Một người bạn thân.

- Nói vậy, các cậu quan hệ nhất định tốt lắm?

- Ừ.

- Diệp công tử tuổi còn trẻ, bạn của cậu là bằng tuổi cậu sao? Đáng tiếc thật...

Diệp Kết Mạn nhìn Kỷ Tây Vũ ngồi đối diện; đối phương cũng đang nhìn nàng; Diệp Kết Mạn do dự, thấp giọng đáp :

- Không hề gì. Dù là như thế, quan hệ của chúng tôi, vẫn không thay đổi.

Nghe vậy, Kỷ Tây Vũ nhếch môi cười.

Màn đêm buông xuống, xe ngựa đã đi tới hoang giao dã ngoại. Vào giờ Hợi, bọn họ mới tới nơi. Nay là đầu tháng ba, trên trời có một tầng ánh trăng mỏng manh. Vừa xuống xe ngựa, không khí hoang vắng của nghĩa địa ập đến... Xa phu dè dặt nhìn Diệp Kết Mạn:

- Diệp công tử... khi nào cậu quay lại?

- À không. Lát nữa tôi còn có một vị bằng hữu sẽ giá xe đến. - Rồi nàng đưa ngân lượng cho xa phu.

Nhìn xe ngựa lẫn vào trong màn đêm, Diệp Kết Mạn hít một hơi và nhấc chân hướng nghĩa địa mà đi. Có một bàn vươn tới dắt nàng nàng:

- Đừng sợ.

- Uhm!

Lạ là Diệp Kết Mạn đích xác không có sợ bao nhiêu mà lại khẩn trương phần nhiều. Cái xẻng tự nhiên nặng trịch! Cái bất an mà nàng cảm thấy đa phần là lo lắng chuyện này có thuận lợi hay không mà thôi. Chắc là vì như thế mà nàng không có tâm tư nghĩ những chuyện khác. Có thể thấy, tình yêu quả là thần kỳ, làm con người ta dũng cảm. Đêm tân hôn kia, khi mới gặp Kỷ Tây Vũ rõ ràng sợ suýt chết ngất, thế nhưng hiện tại nửa đêm nửa hôm đứng ở nghĩa địa mà không hề sợ sệt...

Kỷ Tây Vũ rất quen thuộc mộ địa nhà mình, nàng dẫn Diệp Kết Mạn đi trước. Đêm đen nhìn không thấy đường đi, Kỷ Tây Vũ lo lắng Diệp Kết Mạn mà chậm bước. Nơi đây rất yên tĩnh, không nghe được âm thanh gì, chỉ có tiếng hít thở và tiếng bước chân chậm rãi của Diệp Kết Mạn.

- Tới rồi. - Kỷ Tây Vũ dừng bước, nhìn ngôi mộ phía trước người.

Diệp Kết Mạn không nhìn được trong đêm như Kỷ Tây Vũ, nàng lấy ngọn đèn trong bao ra và ngồi xuống... Rốt cục có ánh sáng mỏng manh chiếu sáng sáng được nơi này chút ít, và <

Kỷ Tây Vũ chi mộ>

ập vào mắt. Diệp Kết Mạn nhìn tấm bia mà thất thần. Một lát sau, nàng đứng dậy, nhìn quanh một vòng, thấp giọng nói:

- Làm sao bây giờ? Tam tỷ hình như chưa tới...

- Chờ một chút thôi.

Diệp Kết Mạn đi sang bên cạnh ngôi mộ, giơ xẻng, tính động thủ, nhưng mà nàng vừa giơ xẻng, không biết gió ở đâu tới thổi tắt đèn, trước mắt tối thui, Diệp Kết Mạn giật mình, và sau lưng có cảm giác mát nhè nhẹ...

- Kỷ Tây Vũ. . .

Diệp Kết Mạn hoảng hốt vì không thấy Kỷ Tây Vũ; nàng sờ soạng xung quanh, nhưng chỉ có tiếng của nàng trong bóng tối. Nơi Kỷ Tây Vũ đứng đã trống không...

- Kỷ Tây Vũ?!

Diệp Kết Mạn bắt đầu khủng hoảng. Nàng mò mẫm mà đi... Bỗng, có gì đó kéo chân nàng làm vấp té.

- Agh!

Đầu gối truyền đến cơn đau nhức làm Diệp Kết Mạn kêu lên một tiếng. Cảm giác lạnh lạnh ở mắt cá chân lại xuất hiện, và dần dần vươn lên trên... Mặt Diệp Kết Mạn trắng không còn một giọt máu; nàng theo bản năng lui về phía sau, giọng nói cũng lạc đi:

- Kỷ Tây Vũ, nàng ở đâu???

Có một bàn tay đột nhiên đè vai nàng... Diệp Kết Mạn sẽ thét lên...

- Là ta!

- Kỷ Tây Vũ. . . - Diệp Kết Mạn nức nở. Ngay sau đó, ngọn đèn lại sáng lên. Kỷ Tây Vũ đứng dậy, sắc mặt nghiêm nghị, nhìn chằm chằm hư không trước mặt.

- Cút!

Kỷ Tây Vũ huyết nhãn đỏ đậm lên... Sau một lúc, thần sắc Kỷ Tây Vũ rốt cục khôi phục lại, và trấn an nói:

- Không sao rồi.

Diệp Kết Mạn nuốt nước bọt, nhiều ít cũng đoán được chuyện gì xảy ra. Nơi này là nghĩa địa, cô hồn dã quỷ đương nhiên nhiều, nàng nửa đêm xông tới khó tránh khỏi bị quấn lấy. Nhưng bây giờ nàng không có thời gian để sợ hãi! Diệp Kết Mạn hít một hơi thật sâu, áp chế nỗi lòng, nhặt lên cái xẻng và bắt đầu...

- Mạn Mạn. . . - Kỷ Tây Vũ nhìn đầu gối rớm máu và đưa tay cản, - Xử lý vết thương trước đi.

Diệp Kết Mạn lại đẩy tay Kỷ Tây Vũ ra, cũng không ngẩng đầu lên:

- Tiểu thương thôi, từ từ tính.

Thấy thế, Kỷ Tây Vũ thở dài, không nói gì nữa, chỉ ở một bên cầm ngọn đèn coi chừng.

Kỷ Tây Vũ hạ táng không lâu nên đất vẫn còn mới, làm Diệp Kết Mạn bớt việc. Bất quá, Diệp Kết Mạn là yếu ớt, nàng vẫn bị mệt đến mồ hôi đầm đìa, nhưng mà nàng không nề hà gì, cứ cắm đầu cắm cổ mà đào. Kỷ Tây Vũ tuy có tâm hỗ trợ nhưng bận tâm tình hình xung quanh nên cũng không dám không tập trung.

Bất tri bất giác, thời gian đã qua nửa đêm. Và trời ngày càng lạnh lẽo. Tay Diệp Kết Mạn sắp không nhấc nổi nữa; lưng nàng đẫm mồ hôi rồi.

Rốt cục, một lúc lâu sau, [bụp, bụp], Diệp Kết Mạn vui vẻ:

- Được rồi!

Diệp Kết Mạn thở ra một hơi, và ngẩng đầu nhìn Kỷ Tây Vũ. Nhưng khi nhìn thấy đối phương...

Cảm giác Diệp Kết Mạn khác thường, Kỷ Tây Vũ nhíu mày, có dự cảm bất hảo.

- Vũ...

Kỷ Tây Vũ huyết nhãn không biết khi nào đã khuếch tán, gần như phủ đầy hốc mắt, trong ngọn đèn lúc sáng lúc tối làm nó biến hoá kỳ lạ và đáng sợ. Đồng tử Diệp Kết Mạn vô thức co lại...

Thoáng nhìn thấy sự sợ hãi của Diệp Kết Mạn, Kỷ Tây Vũ bỗng run tay...

Tắt đèn.

Lần này không có gió. Chỉ còn hắc ám. Diệp Kết Mạn như nghĩ tới điều gì mà vội bước ra từng bước:

- Không. . .

Tóc xoẹt qua chạm vào tay, nhưng không kịp cầm lại mà chỉ còn không khí lạnh lẽo... Trong bóng tối, giọng nói Kỷ Tây Vũ nghe không ra cảm xúc:

- Ta. . . vừa rồi, rất đáng sợ?

Diệp Kết Mạn nghẹn ngào mà lắc đầu:

- Không có!

- Nàng không cần giải thích. Không trách được nàng. Nơi này âm khí rất thịnh, ta không áp được lệ khí... - Kỷ Tây Vũ nhẹ giọng nói.

Sự bi thương trong lời nói của đối phương ùn ùn kéo đến làm Diệp Kết Mạn thở không nổi; hốc mắt nàng đỏ lên rất nhanh, và từng giọt từng giọt nước mắt bắt đầu rơi xuống... Diệp Kết Mạn xót xa mà cắn môi, cả người không ức chế được mà bắt đầu phát run.

Một đôi tay nhợt nhạt vươn tới, chần chừ chạm vào mặt nàng, muốn lau đi nước mắt ấy.

Diệp Kết Mạn đột nhiên mất đi khí lực mà mềm oặt ngồi xuống đất. Tiếng khóc bị đè nén bật ra, không dừng lại được.

Tiếng khóc vô cùng bi thương ở nơi nghĩa địa vắng vẻ.

Đây là lần đầu tiên Diệp Kết Mạn khóc thê thảm như vậy. Nàng không biết giải thích sự khổ sở trong lòng thình lình đang có như thế nào. Nó như là tất cả dồn nén trong lòng bấy lâu nay vỡ òa ra vậy. Nhất địa tàn hài... Nàng thất vọng về bản thân; trơ mắt nhìn mình rớt xuống vực thẳm của sự thật tàn khốc, huyết nhục mơ hồ.

Rõ ràng điều ước đã gần trong gang tấc...

Cái ôm quen thuộc bao bọc lấy Diệp Kết Mạn; trong tầm mắt nàng mơ hồ hiện lên bóng trắng - chỉ là không thấy mặt. Kỷ Tây Vũ không nói gì, chỉ lẳng lặng nghe Diệp Kết Mạn nức nở nghẹn ngào khóc, với nỗi niềm bi thương khôn tả chôn giấu trong lòng.

- Trở về thôi. - Kỷ Tây Vũ nói.

Diệp Kết Mạn run rẩy và nắm lấy cánh tay của đối phương:

- Không!

- Biết đâu... kết quả so với tưởng tượng của chúng ta khó đối mặt hơn...

- Ta không hối hận!

Diệp Kết Mạn đẩy Kỷ Tây Vũ ra, sờ soạng lấy cái xẻng và đứng lên, và lại tiếp tục đào đất.

Bên cạnh, có ánh sáng sấn tới, thoáng xua tan đi hắc ám trước mắt. Một góc quan tài lộ ra...

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1: – Hôm nay không thích hợp đi ra ngoài
Chương 2
Chương 2: – Hôn lễ kỳ lạ, động trời nhất
Chương 3
Chương 4
Chương 4: Quỷ dị
Chương 5
Chương 6
Chương 7: Con người còn đáng sợ hơn cả ma quỷ
Chương 7
Chương 8: Thị uy phủ đầu
Chương 8
Chương 9: Bị chiếm tiện nghi
Chương 9
Chương 10: Không đáng yêu
Chương 10
Chương 11: Ma nữ xảo quyệt
Chương 11
Chương 12: Gặp nạn
Chương 12
Chương 13: - Miễn cưỡng tiếp nhận ân huệ
Chương 13
Chương 14: - Buồn bực cũng phải làm
Chương 14
Chương 15: - Ma nhập (thượng)
Chương 15
Chương 16: - Ma nhập (hạ)
Chương 16
Chương 17: - Đừng bám theo ta nữa
Chương 17
Chương 18: - Dụ dỗ hợp tác
Chương 18
Chương 19: - Xung khắc như nước với lửa
Chương 19
Chương 20: - Ngủ chung một giường
Chương 20
Chương 21: - Quỷ Phù bằng gỗ Hòe
Chương 21
Chương 22: Mới bắt đầu đã có tai họa ập đến
Chương 22
Chương 23
Chương 23: - Hiểm họa trước mắt
Chương 24: Anh hùng cứu mỹ nhân
Chương 24
Chương 25: Viện binh
Chương 25
Chương 26: Mưu kế ngấm ngầm
Chương 26
Chương 27: - Thủ Phạm
Chương 27
Chương 28: – Đồng tâm (Thượng)
Chương 28
Chương 29
Chương 29: - Đồng Tâm (Hạ)
Chương 30: – Đàn bà ghen ghét nhau
Chương 30
Chương 31: – Hành trình đến Kỷ phủ
Chương 31
Chương 32: – Nửa đêm ma quỷ thường lui tới (Thượng)
Chương 32
Chương 33: – Nửa đêm ma quỷ thường lui tới (Hạ)
Chương 33
Chương 34: - Không khí mờ ám
Chương 34
Chương 35: - Tình trong chớp mắt
Chương 35
Chương 36: - Kỷ gia, sâu ba nghìn trượng
Chương 36
Chương 37: - Linh đường
Chương 37
Chương 38: - Hôn
Chương 38
Chương 39: - Đêm xuân trêu ngươi (Thượng)
Chương 39
Chương 40: - Đêm xuân trêu ngươi (Hạ)
Chương 40
Chương 41: - Quyết tâm
Chương 41
Chương 42: Trái tim luân hãm
Chương 42
Chương 43: - Lung Lạc
Chương 43
Chương 44: Khuê phòng
Chương 44
Chương 45
Chương 45
Chương 45
Chương 45
Chương 45
Chương 45
Chương 45
Chương 46: Tác hại của tín nhiệm
Chương 46
Chương 47
Chương 48: - Manh mối (Hạ)
Chương 48
Chương 49: – Bí mật của ban đỏ (Thượng)
Chương 49
Chương 50: - Bí mật của ban đỏ (Hạ)
Chương 50
Chương 51
Chương 51: – Sương mù dày đặc
Chương 52: - Bút tích
Chương 52
Chương 53
Chương 53
Chương 54: – Chân tướng cái chết
Chương 54
Chương 55
Chương 55
Chương 56
Chương 56
Chương 57: - Manh mối của địa bá
Chương 57
Chương 58: - Kỷ gia bí văn
Chương 58
Chương 59: - Ngầm cảnh cáo
Chương 59
Chương 60: - Tờ giấy đáng ngờ
Chương 60
Chương 61: - Tai hoạ ngầm
Chương 61
Chương 62: - Bí mật (Thượng)
Chương 62
Chương 63: - Bí mật (Hạ)
Chương 63
Chương 64: - Đa nghi
Chương 64
Chương 65: - Mặt trái của âm hôn
Chương 65
Chương 66: - Cái chết của Bùi Nghiêu Húc
Chương 66
Chương 67: - Đêm ma mị (Thượng)
Chương 67
Chương 68: - Đêm ma mị (Hạ)
Chương 68
Chương 69: - Pháp sự nguy hiểm (Thượng)
Chương 69
Chương 70: - Pháp sự nguy hiểm (Hạ)
Chương 70
Chương 71: - Hồn phách bị thương (Thượng)
Chương 71
Chương 72: - Hồn phách bị thương (Hạ)
Chương 72
Chương 73: - Quỷ phù biến mất (Thượng)
Chương 73
Chương 74: - Quỷ phù biến mất (Hạ)
Chương 74
Chương 75: - Ám ngữ
Chương 75
Chương 76: - Một người ái mộ
Chương 76
Chương 77: - Một ngày không gặp như cách ba thu
Chương 77
Chương 78: - Bại lộ
Chương 78
Chương 79: - Ác mộng và sự thật
Chương 79
Chương 80: - Trước bão, trời đẹp
Chương 80
Chương 81: – Thi thể biến mất
Chương 81
Chương 82: - Nơi nguy hiểm nhất là nơi an toàn nhất
Chương 82
Chương 83: - Chuyện ma quái (Thượng)
Chương 83
Chương 84: - Chuyện ma quái (Hạ)
Chương 84
Chương 85: - Giết người đền mạng
Chương 85
Chương 86: - Lời đồn
Chương 86
Chương 87: - Mê cục
Chương 87
Chương 88: – Bắt ma
Chương 88
Chương 89: – Lão hồ ly
Chương 89
Chương 90: – Hậu quả
Chương 90
Chương 91: - Viện binh
Chương 91
Chương 92: - Đêm trước lễ tang
Chương 92
Chương 93
Chương 93
Chương 94: - Kỷ tam tiểu thư
Chương 94
Chương 95: – Đại nạn
Chương 95
Chương 96: - Trữ Tâm chết
Chương 96
Chương 97: - Khó bề phân biệt
Chương 97
Chương 98: – Đêm không ngủ
Chương 98
Chương 99: - Linh môi (Thượng)
Chương 99
Chương 100: - Linh môi (Hạ)
Chương 100
Chương 101: – Nỗi nhớ (Thượng)
Chương 101
Chương 102: – Nỗi nhớ (Hạ)
Chương 102
Chương 103: - Sinh tử cục (Thượng)
Chương 103
Chương 104: - Sinh tử cục (Hạ)
Chương 104
Chương 105: - Báo ứng
Chương 105
Chương 106: - Đêm sương mù, người câu hồn
Chương 106
Chương 107: - Mưu kế
Chương 107
Chương 108: - Hồng nhan hoặc nhân tâm
Chương 108
Chương 109: – Lời giải
Chương 109
Chương 110: – Dụ rắn ra hang
Chương 110
Chương 111: - Giấu diếm
Chương 111
Chương 112: - Tỷ muội (Thượng)
Chương 112
Chương 113: - Tỷ muội (Hạ)
Chương 113
Chương 114: - Bí ẩn phơi bày
Chương 114
Chương 115: - Bạn
Chương 115
Chương 116: - Kỷ gia suy tàn (Thượng)
Chương 116
Chương 117: - Kỷ gia suy tàn (Trung)
Chương 117
Chương 118: - Tổn thương
Chương 118
Chương 119: - Sự dịu dàng lặng lẽ
Chương 119
Chương 120: - Điềm báo
Chương 120
Chương 121: - Phật châu
Chương 121
Chương 122: - Trấn trạch phù
Chương 122
Chương 123: -
Chương 123
Chương 124: - Mưu đồ
Chương 124
Chương 125
Chương 125: - Quật mộ
Chương 126: - Nghi thức (Thượng)
Chương 126
Chương 127: - Nghi thức (Hạ)
Chương 127
Chương 128: - Tình thâm không thọ
Chương 129: - Đại kết cục.

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 125
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...