Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Âm Duyên Kết

Chương 27: - Thủ Phạm

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Tới rồi, Thiếu phu nhân."

An nhi nhìn cái sân gần ngay trước mắt nhẹ nhàng thở ra, nàng đỡ Diệp Kết Mạn đi vào. Không bao lâu thì nhìn thấy bóng dáng một người mặc quần áo màu lam đứng ở trong sân, thân ảnh đó như nghe được tiếng bước chân nên đã quay đầu lại nhìn.

"Thư tỷ tỷ!". An nhi vui vẻ nói: "Em đã mang Thiếu phu nhân trở lại.".

Trở về trước để xử lý công việc trong viện, khi Thư nhi nhìn thấy hai người đã bước nhanh đi tới. Nghe An nhi nói, Thư nhi mỉm cười, dịu dàng nói: "Ừ, An nhi làm rất tốt. Ta đã chuẩn bị nước nóng ở trong, mau đỡ Thiếu phu nhân đi tắm đi, từ đường lạnh lẽo, chớ để Thiếu phu nhân cảm lạnh. Ta đi lấy chút thức ăn cho Thiếu phu nhân.".

An nhi gật đầu, đỡ Diệp Kết Mạn vào phòng.

Lúc đẩy cửa ra, hơi ấm trong phòng phả ra, hơi nước mờ nhạt trong phòng phiêu tán. Thùng gỗ đầy nước, trà nóng mới pha, quần áo để thay đều đã được chuẩn bị. An nhi buông tay Diệp Kết Mạn ra, nghĩ nghĩ một lát sau đó thăm dò hỏi:

"Thiếu phu nhân người mệt mỏi rồi, để em hầu hạ được không?".

Diệp Kết Mạn chưa quen, do dự một lát rồi lắc đầu: "Đừng lo lắng, ta tự làm được.".

An nhi cũng không bất ngờ, nàng cuối người đáp: "Vậy An nhi chờ ở ngoài, có việc thì Thiếu phu nhân cứ gọi em.".

"Được.".

Đợi cho An nhi đóng cửa, Diệp Kết Mạn mới bắt đầu cởi quần áo. Vừa bỏ đi áo ngoài, bỗng nhiên Diệp Kết Mạn chạm được bề mặt mềm nhẵn, nàng chậm rãi rút ra, đó là cái khăn được phát hiện trước cửa viện từ đường. Diệp Kết Mạn nhìn những chữ viết thanh tú, mặc dù nội dung ẩn chứa sự lạnh lẽo thấu xương nhưng vẫn không khó nhìn ra là bút pháp của nữ tử, góc khăn còn thêu một đôi bướm tinh xảo như bất cứ lúc nào cũng có thể bay đi. Diệp Kết Mạn bình tĩnh nhìn một lúc mới đi đến giá treo quần áo để cái khăn lên đó. Xong xuôi, Diệp Kết Mạn mới trở lại thùng gỗ, nàng cởi áo ra bước vào đó. Nước ấm nhẹ nhàng bọc lấy làm toàn thân Diệp Kết Mạn thoải mái, sự căng thẳng cũng dần tan đi, nàng nhắm mắt lại ngửa đầu tựa vào cạnh thùng nước, mi tâm có chút ủ rũ.

Chiếc khăn đó không thể nghi ngờ là người khác cố ý truyền cho Bùi Chi Bình. Không biết hận nàng bao nhiêu mà có thể làm ra loại chuyện đó. . . Thật đáng giận. Nghĩ đến cảnh hồi chạng vạng, Diệp Kết Mạn lạnh run trong lòng, nghĩ mà sợ: Suýt nữa. . . suýt nữa sợ là không thể vãn hồi rồi. Thế lực ngầm ở Bùi phủ này, một người bình thường như nàng không thể phản kháng sao? Ngay cả muốn an ổn mà sống cũng là điều xa vời. Hay, nàng thật sự phải dựa vào Kỷ Tây Vũ? Nếu không, chuyện thế này lại xảy ra. . . Đọc thành tiếng, Diệp Kết Mạn cắn chặt môi, mi gian nhíu chặt.

Đang trầm tư thì bờ vai chợt lạnh, Diệp Kết Mạn cả kinh mở mắt ra. Một đôi đồng tử u hồng tối tăm đập vào tầm mắt, bên tai vang lên một tiếng cười khẽ, Kỷ Tây Vũ không biết xuất hiện từ khi nào ghé vào cạnh thùng gỗ nhìn nàng. Như không thấy Diệp Kết Mạn kinh hoảng, Kỷ Tây Vũ chọc chọc cánh hoa trên mặt nước, cười nói:

"Nghĩ gì mà nhập tâm như thế?".

"Ngươi. . . tại sao ngươi luôn xuất hiện mà không báo trước vậy.". Diệp Kết Mạn thấp giọng oán giận, toàn thân rụt vàotrong nước, thần sắc ảo não.

"Quỷ không phải người, đi đường tự nhiên không có động tĩnh.".

Kỷ Tây Vũ bĩu môi, búng mặt nước. Vài giọt nước văng trúng Diệp Kết Mạn, Diệp Kết Mạn run rẩy cả người, nổi giận hất tay Kỷ Tây Vũ ra.

"Này, đừng làm rộn!".

Kỷ Tây Vũ vô vị nhún vai, thấy hai má Diệp Kết Mạn phiếm hồng, không được tự nhiên thì càng muốn cố ý trêu tức nói: "Đều là nữ tử, ngươi đỏ mặt cái gì? Dễ dàng thẹn thùng như vậy, chẳng lẽ ngươi không có bạn thân khuê phòng sao?".

Nghe vậy, Diệp Kết Mạn nghi hoặc: "Liên quan gì đến bạn thân khuê phòng?".

Kỷ Tây Vũ nhíu mày: "Nữ tử có chút thân mật cũng là chuyện thường ? Tay trong tay, tắm chung, đi dạo phố tán gẫu, không phải nữ tử đều yêu thích sao?".

". . . Thật không?". Diệp Kết Mạn hơi đỏ mặt, thấy Kỷ Tây Vũ đang nhìn mình thì dừng một chút, mới thấp giọng giải thích, "Cha ta là tiên sinh trường tư thục, bình thường rất nghiêm khắc, câu cửa miệng đều là quân tử chi giao thanh đạm như thủy, mỗi khi ta rảnh ta đều đọc sách viết chữ, thật chưa bao giờ từng. . . từng như thế với ai.".

Nghe Diệp Kết Mạn giải thích, Kỷ Tây Vũ chép miệng thành tiếng. Diệp Kết Mạn càng quẫn bách hơn, đang muốn mở miệng thì đã thấy Kỷ Tây Vũ bỗng nhiên khom người, khuôn mặt tinh xảo dán lại khiến cho nàng đành phải ngửa ra sau. Lúc này Kỷ Tây Vũ nhoẻn miệng, đôi mắt đỏ và cái mặt trắng bệch  lại mang theo một tia tà mị, Diệp Kết Mạn sửng sốt, liền nghe Kỷ Tây Vũ nhàn nhạt mở miệng:

"Dù sao ta và ngươi cũng từng ngủ chung, vừa rồi ở từ đường cũng ôm qua rồi, nếu ngươi nguyện ý, không chê ta là ma thì hãy xem ta như bạn thân chốn khuê phòng, như thế nào?".

Diệp Kết Mạn không đoán được Kỷ Tây Vũ sẽ nói vậy, không biết đáp sao, thần sắc vừa ngạc nhiên lại vừa bối rối ngượng ngùng.

Kỷ Tây Vũ nhìn Diệp Kết Mạn bỗng nhiên cười khúc khích ra tiếng, sau đó cúi lưng cười lớn hơn.

"Ngươi. . .". Cuối cùng Diệp Kết Mạn cũng nhìn ra Kỷ Tây Vũ là cố ý trêu cợt mình, nàng giận tái đi nhưng đáy mắt lại ngượng ngùng, cưỡng chế trái tim đập nhanh, Diệp Kết Mạn phát cáu, "Quá đáng! Ngươi không nói thật được sao?".

Cười một hồi, Kỷ Tây Vũ mới ngẩng đầu lên nhìn Diệp Kết Mạn. Trên mặt vẫn còn ý cười, nhưng đáy mắt đã lạnh như băng, nửa thật nửa giả nói: "Nói thật, sẽ bị ăn đến không còn xương cốt. Nếu ngươi muốn sống sót ở Bùi phủ thì nghe ta một câu, trừ bản thân ra, ai cũng đừng tin.". Dừng một chút, Kỷ Tây Vũ tiến gần mắt Diệp Kết Mạn, gằn từng tiếng bổ sung nói, "Kể cả ta.".

Diệp Kết Mạn chấn động, không kịp phản ứng, Kỷ Tây Vũ đã khôi phục bình tĩnh, nhẹ nhàng lau nước trên mặt Diệp Kết Mạn rồi cười cười, thúc giục nói:

"Ngươi mau đứng lên đi, nước lạnh rồi, muốn sinh bệnh à, chậm trễ chuyện Kỷ phủ.".

Nói xong, Kỷ Tây Vũ xoay người đi đến bàn châm chén trà, mặt nghiêng trắng toát lãnh đạm dưới nến trông có vẻ ấm áp.

Khi Thư nhi bưng cơm tới thì Diệp Kết Mạn đã chỉn chu, ngồi uống trà. Mặc dù không hiểu trà đạo nhưng nước trà vào miệng mang theo mùi thơm không tiêu tan, ngọt tận đầu lưỡi, hương vị không tệ.

"Thiếu phu nhân chịu khổ rồi.". Thư nhi bày đồ ăn, sau đó dò hỏi, "Nếu người cảm thấy không thoải mái, nhất định phải nói cho em biết.".

"Cám ơn Thư nhi.". Diệp Kết Mạn chỉ cười, "Ta sẽ.".

Thư nhi gật đầu, bỗng nhiên có chút do dự. Diệp Kết Mạn cũng nhìn thấu, lên tiếng nói: "Sao vậy? Em có chuyện muốn nói sao?".

Nghe vậy, Thư nhi nhìn Diệp Kết Mạn, do dự một mát, sau đó thì mở miệng: "Em vừa nghe người hầu nói, ngày mai Kỷ thiếu gia sẽ khởi hành quay về Kỷ phủ trước.".

"Nhanh như vậy?". Diệp Kết Mạn không dự đoán được sự tình đột nhiên thay đổi, nhịn không được nhìn về phía Kỷ Tây Vũ. Thấy đối phương trầm ngâm, bỗng nhiên hiểu ra: Chuyện khởi hành trước ít nhiều gì cũng liên quan đến Bùi phu nhân, rõ ràng là thừa dịp nàng suy yếu ngăn cản nàng đây mà. Nhưng trước đó Thư nhi không đồng ý nàng đến Kỷ phủ mà bây giờ lại nói việc này cho nàng biết, thật kinh ngạc.

Quả nhiên Thư nhi trầm mặc, sau đó mới nói: "Em nghĩ Phu nhân không muốn Thiếu phu nhân đi theo. Sau khi Phu nhân phạt Thiếu phu nhân đến từ đường hối lỗi thì đã nghĩ biện pháp làm cho Kỷ thiếu gia đổi ý. An nhi nói là Tam thiếu gia đến từ đường đáp ứng giúp Thiếu phu nhân biện hộ trước Phu nhân?"

"Ừ.".

Thư nhi nhíu mày: "Thiếu phu nhân đã hối lỗi trong từ đường, Phu nhân hẳn là sẽ không truy cứu. Mấu chốt là chuyện đến Kỷ phủ, sợ sẽ khó. Thiếu phu nhân. . . không đi không được sao?".

Khóe mắt  Diệp Kết Mạn xoẹt qua thần sắc kiên định của Kỷ Tây Vũ, nhớ lại trước đó đối phương đã cứu mình trong tay Bùi Chi Bình ở từ đường thì lưỡng lự, Diệp Kết Mạn gật đầu, nhẹ giọng nói: "Không đi không được.".

Đáy mắt Thư nhi thoáng dao động, nàng thở dài, không khuyên nữa, chỉ nói: "Thiếu phu nhân dùng bữa trước đi, nguội rồi. Việc này hãy nghĩ biện pháp sau. Thư nhi lui xuống trước.".

Diệp Kết Mạn đang định đáp lại thì nghe Kỷ Tây Vũ đột nhiên nói: "Từ từ, bảo nàng gọi An nhi đến.".

Nghe vậy, Diệp Kết Mạn nao nao, liền theo lời Kỷ Tây Vũ nói phân phó Thư nhi. Thư nhi tuy có chút kinh ngạc, nhưng vẫn đồng ý.

Đợi Thư nhi rời đi, Diệp Kết Mạn nhìn Kỷ Tây Vũ, dò hỏi: "Ngươi tìm An nhi là vì Mộc Quỷ Phù?".

Kỷ Tây Vũ gật đầu: "Ừ, thời gian cấp bách, phải nhanh hoàn thành."

"Bùi phu nhân cản trở ta đến Kỷ phủ, ngươi có ý kiến gì?" Diệp Kết Mạn hỏi. Không biết sao, nàng cũng không lo lắng lắm mình không đến được Kỷ gia, nàng luôn cảm thấy Kỷ Tây Vũ nhất định sẽ có biện pháp, giống như hết thảy sự tình đều trong khống chế của đối phương.

Nghe được Diệp Kết Mạn nói, Kỷ Tây Vũ ngẩng đầu, trầm ngâm nói: "Chuyện cho tới bây giờ, xem ra phải lợi dụng sự kiện kia.".

Thấy Diệp Kết Mạn nghi hoặc, Kỷ Tây Vũ nhìn sang giải thích: "Không phải ngươi luôn nghi hoặc việc mình rơi xuống nước sao? Kỳ thật ngươi đoán không sai, có người cố ý hại ngươi. Tối hôm đó ta đang thám thính công việc ở chỗ Kỷ Xuyên, khi trở về trùng hợp gặp ngươi. Vốn không tính để ngươi thấy nhưng không ngờ thấy được vật kia.". Dừng một chút, Kỷ Tây Vũ nhìn Diệp Kết Mạn thật sâu, nhẹ giọng nói, "Lúc ấy ngươi cảm thấy phía sau có người đẩy?".

Diệp Kết Mạn gật đầu.

Kỷ Tây Vũ tiếp tục nói: "Có một con chó vồ ngươi xuống. Ẩn nấp cách đó không xa còn có một người nữa, ta nghĩ đó là thủ phạm sai con chó đó công kích ngươi, nhưng sau lại vì cứu ngươi ta phải nhảy xuống nên chưa kịp thấy rõ là ai. Cho đến khi bảo đảm ngươi không nguy hiểm ta mới đi thăm dò.". Kỷ Tây Vũ dừng một chút, "Sở dĩ nha hoàn kia giấu ngươi là bởi vì chủ con chó đó là Bùi lão gia.".

"Bùi lão gia?". Diệp Kết Mạn giật mình.

Kỷ Tây Vũ gật đầu: "Nghe nói nó từng cứu mạng Bùi lão gia nên ông ta rất yêu thương nó. Bởi vậy con chó đó vồ ngươi xuống nước, mặc dù biết mà báo cho ngươi thì ngoài nhục nhã ra cũng chẳng có gì cả. Khó nghe mà nói, trong mắt những người đó ngươi còn kém một con chó.". Kỷ Tây Vũ trào phúng nói, thấy sắc mặt Diệp Kết Mạn nhợt nhạt đi, một lát sau mới thoáng dịu chút, "Chỉ là việc này dĩ nhiên không quan hệ gì với Bùi lão gia. Không đáng để ông ta làm vậy. Phía sau màn có người khác, dù sao bình thường có thể tiếp xúc con chó này nói nhiều cũng không nhiều, nói ít cũng không ít. Bất quá hiện giờ có thể lợi dụng được việc này một phen, trở thành lợi thế trong tay chúng ta."

Nói xong, Kỷ Tây Vũ thấp giọng nói bên tai Diệp Kết Mạn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1: – Hôm nay không thích hợp đi ra ngoài
Chương 2
Chương 2: – Hôn lễ kỳ lạ, động trời nhất
Chương 3
Chương 4
Chương 4: Quỷ dị
Chương 5
Chương 6
Chương 7: Con người còn đáng sợ hơn cả ma quỷ
Chương 7
Chương 8: Thị uy phủ đầu
Chương 8
Chương 9: Bị chiếm tiện nghi
Chương 9
Chương 10: Không đáng yêu
Chương 10
Chương 11: Ma nữ xảo quyệt
Chương 11
Chương 12: Gặp nạn
Chương 12
Chương 13: - Miễn cưỡng tiếp nhận ân huệ
Chương 13
Chương 14: - Buồn bực cũng phải làm
Chương 14
Chương 15: - Ma nhập (thượng)
Chương 15
Chương 16: - Ma nhập (hạ)
Chương 16
Chương 17: - Đừng bám theo ta nữa
Chương 17
Chương 18: - Dụ dỗ hợp tác
Chương 18
Chương 19: - Xung khắc như nước với lửa
Chương 19
Chương 20: - Ngủ chung một giường
Chương 20
Chương 21: - Quỷ Phù bằng gỗ Hòe
Chương 21
Chương 22: Mới bắt đầu đã có tai họa ập đến
Chương 22
Chương 23
Chương 23: - Hiểm họa trước mắt
Chương 24: Anh hùng cứu mỹ nhân
Chương 24
Chương 25: Viện binh
Chương 25
Chương 26: Mưu kế ngấm ngầm
Chương 26
Chương 27: - Thủ Phạm
Chương 27
Chương 28: – Đồng tâm (Thượng)
Chương 28
Chương 29
Chương 29: - Đồng Tâm (Hạ)
Chương 30: – Đàn bà ghen ghét nhau
Chương 30
Chương 31: – Hành trình đến Kỷ phủ
Chương 31
Chương 32: – Nửa đêm ma quỷ thường lui tới (Thượng)
Chương 32
Chương 33: – Nửa đêm ma quỷ thường lui tới (Hạ)
Chương 33
Chương 34: - Không khí mờ ám
Chương 34
Chương 35: - Tình trong chớp mắt
Chương 35
Chương 36: - Kỷ gia, sâu ba nghìn trượng
Chương 36
Chương 37: - Linh đường
Chương 37
Chương 38: - Hôn
Chương 38
Chương 39: - Đêm xuân trêu ngươi (Thượng)
Chương 39
Chương 40: - Đêm xuân trêu ngươi (Hạ)
Chương 40
Chương 41: - Quyết tâm
Chương 41
Chương 42: Trái tim luân hãm
Chương 42
Chương 43: - Lung Lạc
Chương 43
Chương 44: Khuê phòng
Chương 44
Chương 45
Chương 45
Chương 45
Chương 45
Chương 45
Chương 45
Chương 45
Chương 46: Tác hại của tín nhiệm
Chương 46
Chương 47
Chương 48: - Manh mối (Hạ)
Chương 48
Chương 49: – Bí mật của ban đỏ (Thượng)
Chương 49
Chương 50: - Bí mật của ban đỏ (Hạ)
Chương 50
Chương 51
Chương 51: – Sương mù dày đặc
Chương 52: - Bút tích
Chương 52
Chương 53
Chương 53
Chương 54: – Chân tướng cái chết
Chương 54
Chương 55
Chương 55
Chương 56
Chương 56
Chương 57: - Manh mối của địa bá
Chương 57
Chương 58: - Kỷ gia bí văn
Chương 58
Chương 59: - Ngầm cảnh cáo
Chương 59
Chương 60: - Tờ giấy đáng ngờ
Chương 60
Chương 61: - Tai hoạ ngầm
Chương 61
Chương 62: - Bí mật (Thượng)
Chương 62
Chương 63: - Bí mật (Hạ)
Chương 63
Chương 64: - Đa nghi
Chương 64
Chương 65: - Mặt trái của âm hôn
Chương 65
Chương 66: - Cái chết của Bùi Nghiêu Húc
Chương 66
Chương 67: - Đêm ma mị (Thượng)
Chương 67
Chương 68: - Đêm ma mị (Hạ)
Chương 68
Chương 69: - Pháp sự nguy hiểm (Thượng)
Chương 69
Chương 70: - Pháp sự nguy hiểm (Hạ)
Chương 70
Chương 71: - Hồn phách bị thương (Thượng)
Chương 71
Chương 72: - Hồn phách bị thương (Hạ)
Chương 72
Chương 73: - Quỷ phù biến mất (Thượng)
Chương 73
Chương 74: - Quỷ phù biến mất (Hạ)
Chương 74
Chương 75: - Ám ngữ
Chương 75
Chương 76: - Một người ái mộ
Chương 76
Chương 77: - Một ngày không gặp như cách ba thu
Chương 77
Chương 78: - Bại lộ
Chương 78
Chương 79: - Ác mộng và sự thật
Chương 79
Chương 80: - Trước bão, trời đẹp
Chương 80
Chương 81: – Thi thể biến mất
Chương 81
Chương 82: - Nơi nguy hiểm nhất là nơi an toàn nhất
Chương 82
Chương 83: - Chuyện ma quái (Thượng)
Chương 83
Chương 84: - Chuyện ma quái (Hạ)
Chương 84
Chương 85: - Giết người đền mạng
Chương 85
Chương 86: - Lời đồn
Chương 86
Chương 87: - Mê cục
Chương 87
Chương 88: – Bắt ma
Chương 88
Chương 89: – Lão hồ ly
Chương 89
Chương 90: – Hậu quả
Chương 90
Chương 91: - Viện binh
Chương 91
Chương 92: - Đêm trước lễ tang
Chương 92
Chương 93
Chương 93
Chương 94: - Kỷ tam tiểu thư
Chương 94
Chương 95: – Đại nạn
Chương 95
Chương 96: - Trữ Tâm chết
Chương 96
Chương 97: - Khó bề phân biệt
Chương 97
Chương 98: – Đêm không ngủ
Chương 98
Chương 99: - Linh môi (Thượng)
Chương 99
Chương 100: - Linh môi (Hạ)
Chương 100
Chương 101: – Nỗi nhớ (Thượng)
Chương 101
Chương 102: – Nỗi nhớ (Hạ)
Chương 102
Chương 103: - Sinh tử cục (Thượng)
Chương 103
Chương 104: - Sinh tử cục (Hạ)
Chương 104
Chương 105: - Báo ứng
Chương 105
Chương 106: - Đêm sương mù, người câu hồn
Chương 106
Chương 107: - Mưu kế
Chương 107
Chương 108: - Hồng nhan hoặc nhân tâm
Chương 108
Chương 109: – Lời giải
Chương 109
Chương 110: – Dụ rắn ra hang
Chương 110
Chương 111: - Giấu diếm
Chương 111
Chương 112: - Tỷ muội (Thượng)
Chương 112
Chương 113: - Tỷ muội (Hạ)
Chương 113
Chương 114: - Bí ẩn phơi bày
Chương 114
Chương 115: - Bạn
Chương 115
Chương 116: - Kỷ gia suy tàn (Thượng)
Chương 116
Chương 117: - Kỷ gia suy tàn (Trung)
Chương 117
Chương 118: - Tổn thương
Chương 118
Chương 119: - Sự dịu dàng lặng lẽ
Chương 119
Chương 120: - Điềm báo
Chương 120
Chương 121: - Phật châu
Chương 121
Chương 122: - Trấn trạch phù
Chương 122
Chương 123: -
Chương 123
Chương 124: - Mưu đồ
Chương 124
Chương 125
Chương 125: - Quật mộ
Chương 126: - Nghi thức (Thượng)
Chương 126
Chương 127: - Nghi thức (Hạ)
Chương 127
Chương 128: - Tình thâm không thọ
Chương 129: - Đại kết cục.

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Âm Duyên Kết
Chương 27: - Thủ Phạm

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 27: - Thủ Phạm
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...