Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Âm Duyên Kết

Chương 59: - Ngầm cảnh cáo

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Không ngờ thân thể Kỷ tứ thiếu gia kém như vậy." Khi thân ảnh Kỷ Việt biến mất, An nhi nhịn không được nhỏ giọng cảm khái và tiếc hận. "Thật sự đáng tiếc cho dung mạo như ngọc ấy."

"Shh, không nên nói lung tung." Thư nhi kéo An nhi, lắc đầu nói nhỏ. "Đừng thấy Kỷ tứ thiếu gia ốm yếu, người ta tài trí xuất chúng đó. Địa vị ở Kỷ gia cũng không thấp. Chớ để trông mặt mà bắt hình dong."

Nghe Thư nhi nói, An nhi kinh ngạc: "Thật vậy?"

Bên này, Diệp Kết Mạn thu hồi tầm mắt, cúi đầu nghe Thư nhi nói, trong mắt như có điều suy nghĩ. Nàng đã từng nghe Kỷ Tây Vũ đề cập qua Kỷ Việt, bởi vậy cũng không nghi ngờ lời Thư nhi nói và cũng không vì như thế mà coi thường Kỷ Việt. Trái lại, nàng cứ luôn cảm thấy vừa rồi Kỷ Việt dù cố ý hay vô tình đều muốn thử nàng, rồi lại đúng lúc dừng lại, không đến mức giống Kỷ Thế Nam áp bức nàng. Mà Chỉ có Diệp Kết Mạn là rõ, ngay tại cuộc nói chuyện ngắn ngủn đó, ngay từ đầu nàng đã hồi hộp - ý muốn ứng đối mọi mặt - nhưng đối phương lại chỉ dò xét rồi tra kiếm vào vỏ làm cho nàng cảm thấy uổng công. Có phải bởi vì Kỷ Việt nhìn thấu nàng phòng bị, cho nên mới không lựa chọn hỏi tiếp?

"Dĩ nhiên là thật, " bên kia, Thư nhi đáp. "Kỷ tứ thiếu gia đúng là không có sức khỏe, nhưng cũng bởi vì điểm này, hắn đọc đủ thi thư, thành thục đủ binh pháp, có thể nói là học thức uyên bác. Hơn nữa cũng là một người cơ trí ổn trọng, bắt đầu giúp Kỷ lão gia xử lý một vài chuyện trong thương nghiệp từ rất sớm. Và cũng bởi vì sức khỏe, Kỷ tứ thiếu gia không phải mệt nhọc vì nghi thức xã giao."

"Thì ra là như vậy, không ngờ Kỷ tứ thiếu gia lợi hại thế." An nhi bừng tỉnh nói. Khi quay đầu lại thấy vẻ mặt Diệp Kết Mạn trầm ngâm, An nhi mê hoặc hỏi: "Thiếu phu nhân, người đang nghĩ gì đó?"

Diệp Kết Mạn lúc này mới ngẩng đầu nhìn hai nha hoàn - nhìn Thư nhi nhiều hơn - ôn nhu nói: "Không có gì." Dừng một chút, Diệp Kết Mạn nói tiếp, "Chúng ta đến đình ngồi một chút đi."

Nói xong, Diệp Kết Mạn xoay người đi đến lưu ly đình.

Tuy rằng đã tối nhưng phụ cận lưu ly đình rất sáng, do cách đó không xa là một cái hồ lấp lánh ánh nước và ở trên, có núi giả sinh động. Mà đình nằm ở giữa hai thứ đó dị thường tinh xảo. Viền đình còn được điêu khắc văn lộ phong lan lịch sự tao nhã. Cùng một bộ ghế đá. Trụ đình cũng là ngọc lưu ly chế thành, trong suốt dưới ánh trăng, trên mặt có khắc nhiều loại hoa dây leo. Chạm vào thì mát lạnh.

"Nghe nói lưu ly đình này rất tốn kém, là tổ tiên Kỷ gia xây nên vì để làm vui một người." An nhi vào đình bắt đầu tò mò sờ trụ đình, khoe khoang hiểu biết đã thăm dò từ người khác. "Nàng cực kỳ yêu thích ngọc lưu ly, có một giấc mơ là được ở trong căn phòng làm bằng ngọc. Dĩ nhiên giấc mơ xa xỉ này không thể thành. Vị tổ tiên Kỷ gia mới đổi lại, ở Kỷ phủ xây cho nàng lưu ly đình này. Mặc dù là không lớn, nhưng cũng là vô giá."

Thư nhi nghe An nhi cảm khái xong, nhịn không được mà cười, vui đùa nói: "Nha đầu này, bàng môn tả đạo gì đó hỏi thăm nhanh nhỉ."

An nhi nghe vậy thè lưỡi, thôi không sờ trụ đình lưu ly nữa mà chạy đến bên cạnh Diệp Kết Mạn và Thư nhi, sẳng giọng: "Lưu ly đình nổi danh ở Tô Châu lắm đó, ai mà không muốn đến Kỷ phủ được thưởng một lần tòa đình vô giá này? Lần này khó được có cơ hội, mà cũng đã được mãn nguyện, khi trở về có thể nói lại với chúng tỷ muội."

Thư nhi lắc đầu mà cười, nhìn lưu ly đình tỏa sáng dưới ánh trăng nhàn nhạt có vẻ bình tĩnh hơn nhiều.

"Thiếu phu nhân, người cảm thấy thế nào?"

Diệp Kết Mạn nghe An nhi hỏi, nhìn sao trên trời phản chiếu trong đình, mỉm cười gật đầu: "Có thể nói là tuyệt vời. Rất đẹp."

"Nghe nói trước kia Kỷ tiểu thư thường đến đây đánh đàn." An nhi giống như nhớ tới cái gì, nhìn xung quanh, "Cảnh tượng đó chắc chắn rất đẹp."

Nghe An nhi vô tình đề cập, Diệp Kết Mạn nao nao, trong đầu lập tức hiện lên hình ảnh Kỷ Tây Vũ ngồi trong đình đánh đàn, nhất thời trong lòng nhảy loạn.

Không biết người nọ khi còn sống ở trong đình cúi đầu đánh đàn, váy xòe bộ dáng như tiên thì không biết hấp dẫn bao nhiêu.

Ba người tùy ý hàn huyên một lát, gió đêm dần thổi có hơi lạnh. Thư nhi nhìn sắc trời, nói: "Thiếu phu nhân, không còn sớm nữa, chúng ta trở về nha."

Diệp Kết Mạn thấy cũng đã tối, nghĩ có lẽ Kỷ Tây Vũ biết không chừng sẽ nhanh trở lại, trong lòng lại vang lên điều nghe được vừa rồi từ đám nha hoàn, cũng không có tâm tư tiếp tục thưởng cảnh đêm nữa, đồng ý. Ba người theo đường cũ trở về. Diệp Kết Mạn nâng váy, mới bước xuống bậc thang ở lưu ly đình thì chợt thấy trước mặt có một trận kình phong thổi tới. Trong bóng đêm, nàng chỉ kịp nhìn thấy một cái bóng đen bén nhọn nhanh chóng lướt qua thái dương. Tóc bên tai bị thổi lên vì lẽ đó. Mủi tên nhọn dễ dàng cắt đứt tóc nàng trong nháy mắt lại biến mất trong bóng tối. Có vài giọt máu vẩy ra. Hết thảy phát sinh quá nhanh, Diệp Kết Mạn ngay cả tiếng kêu sợ hãi còn nghẹn trong cổ họng không kịp hô, chỉ có trái tim kịch liệt đập bình bịch, mà tai nàng hậu tri hậu giác truyền đến cảm giác đau. Cùng lúc đó, cũng trong nháy mắt, ở phía sau vang lên tiếng kinh hô của Thư nhi và An nhi.

Cái khoảnh khắc ngắn ngủi đó vậy mà tựa như một đời - thời gian lặng yên - sinh tử ở khoảng cách sít sao như thế làm cho Diệp Kết Mạn cứng ngắc tại đó. Mồ hôi lạnh đã tẩm ướt lưng áo. Sau một lúc lâu, Diệp Kết Mạn phục hồi tinh thần lại, ngơ ngác đưa tay sờ tai phải của mình, và lần này thật sự thấy đau. Tay nàng run run chạm đến mạt ướt át, Diệp Kết Mạn cúi đầu nhìn tay theo ánh trăng; khi nhìn thấy máu đỏ thì đồng tử kịch liệt co rụt.

"Thiếu phu nhân! Người không sao chứ?" An nhi hiển nhiên bị kinh hách, giọng nói cũng lạc đi, bất chấp lễ tiết chạy đến kéo Diệp Kết Mạn.

"Ta không sao." Diệp Kết Mạn buông tay, nhìn hai nha hoàn đang lo lắng trấn an lắc đầu. Nhưng sắc mặt nàng dưới ánh trăng lại thành không còn một giọt máu.

An nhi thấy tóc mai Diệp Kết Mạn có máu, biến sắc, cơ hồ muốn khóc và sẽ lau: "Thiếu phu nhân người đổ máu rồi! Có nặng lắm không?"

Diệp Kết Mạn hơi sửng sốt, lập tức cản tay An nhi, lấy cái khăn trong lòng ra, thấp giọng nói: "Đừng đụng, hơi bẩn, lau đi là được rồi."

"Vừa rồi làm em sợ muốn chết, rốt cuộc sao lại thế này?" An nhi sợ hãi nhìn vết thương của Diệp Kết Mạn, xác định chỉ là chảy máu ngoài da mới bình tĩnh được một chút, nghiêng đầu nhìn Thư nhi.

Thư nhi bắt đầu nhìn quanh bốn phía ngay khi màn đó vừa phát sinh, thấy hắc ám lại khôi phục như trước, giống như chuyện vừa rồi chỉ là một ảo giác. Đang nhíu mày trầm tư, Thư nhi thấy An nhi nhìn mình, Thư nhi trấn an vỗ vai An nhi, bình tĩnh đáp: "Là một mũi tên."

Diệp Kết Mạn lưỡng lự, bỗng nhấc chân quay lại phía sau.

Thư nhi thấy thế, hiểu được dụng ý của Diệp Kết Mạn, hướng An nhi nói: "Mau giúp Thiếu phu nhân tìm mũi tên đó xem."

Trăng đầu tháng cũng không tính là sáng, chỉ có một cái vòng khiếm khuyết treo trên bầu trời đêm. Ba người tìm một lát, mãi mới tìm được mũi tên nằm dưới đất.

Diệp Kết Mạn lấy mũi tên từ tay An nhi và nhìn kỹ. Mũi tên bình thường, không có gì khác lạ, cũng không có dấu hiệu gì. Diệp Kết Mạn cầm mũi tên, một lát sau mới nói: "Trở về thôi. Chuyện vừa rồi, coi như cái gì cũng không biết, đừng để lộ."

An nhi nghe vậy nghi hoặc giật môi, không rõ vì sao Thiếu phu nhân phải làm như vậy.

Thư nhi biết An nhi khó hiểu, kéo tay An nhi, thấp giọng giải thích: "Mũi tên đó hung hiểm, có thể thấy thân thủ đối phương không kém. Nếu chúng thật sự muốn lấy mạng Thiếu phu nhân, Thiếu phu nhân trói gà không chặt làm sao trốn kịp? Sở dĩ hiện giờ chỉ gây sát thương nhỏ, hiển nhiên là muốn cảnh cáo Thiếu phu nhân. Nếu nói ra, ngược lại đối với Thiếu phu nhân sẽ bất lợi."

An nhi cái hiểu cái không gật đầu, rồi lại khó hiểu hỏi: "Nhưng... chúng muốn cảnh cáo Thiếu phu nhân cái gì?"

Lúc này đây, Thư nhi cũng không trả lời An nhi, mà là cau mày nhìn Diệp Kết Mạn, nghiêm nghị nói: "Thiếu phu nhân, lai giả bất thiện, người không thể như vậy nữa."

Nghe vậy, Diệp Kết Mạn chỉ mím môi, biết Thư nhi có cùng suy nghĩ với nàng : đối phương chắc chắn nhằm vào nàng với việc Kỷ gia. Diệp Kết Mạn cũng không nhiều lời, chỉ thấp giọng nói: "Trở về thôi."

"Thiếu phu nhân!" Thư nhi tiến lên từng bước, "Em thật sự rất sợ người bị liên lụy. Vì sao người chấp nhất như thế chứ?"

"Thư nhi, em không hiểu, " Diệp Kết Mạn ngẩng đầu, nhìn Thư nhi, gằn từng chữ. "Chúng dùng cách này cảnh cáo ta là bởi vì chột dạ, sợ bị ta tra ra cái gì. Nếu như thế, ta càng không thể không truy theo hung thủ hại chết Kỷ Tây Vũ không minh bạch."

Khuôn mặt bình tĩnh của Thư nhi nổi lên gợn sóng, ngữ khí cũng có chút lo âu: "Rốt cuộc người và Kỷ tiểu thư có quan hệ như thế nào, đáng giá để người vì nàng như thế?"

Diệp Kết Mạn nghe Thư nhi hỏi, nhất thời không đáp, chỉ là trầm mặc đứng đó. Nàng cúi mắt, máu chảy từ tai dọc theo má cực chậm chạp bết với tóc làm nổi lên khuôn mặt tái nhợt. Rất chật vật.

Thấy không khí đột nhiên cứng ngắc, An nhi quay đầu nhìn nhìn hai người, ho nhẹ một tiếng, đứng ra hoà giải: "Thôi mà thôi mà, trở về rồi nói sau đi, Thiếu phu nhân phải được bôi thuốc." Nói xong, An nhi quay đầu âm thầm kéo Thư nhi, thấp giọng khuyên nhủ, "Thư tỷ tỷ, mặc kệ thế nào, trước hết nghe Thiếu phu nhân đã."

Thư nhi nghe vậy nhìn Diệp Kết Mạn, trầm mặc một lát, thỏa hiệp thi lễ: "Thực xin lỗi, là Thư nhi quá phận."

"Ta biết Thư nhi vì tốt cho ta."

Diệp Kết Mạn khoát tay không truy cứu. Thấy Thư nhi lo lắng, Diệp Kết Mạn cảm thấy dường như nàng biết cái gì đó. Nhưng Diệp Kết Mạn biết Thư nhi không muốn lộ bí mật là vì không mong nàng dấn thân sâu thêm, Diệp Kết Mạn chỉ nhấc chân đi về.

Phía sau, Thư nhi nhìn bóng lưng Diệp Kết Mạn mà thở dài, lúc này mới lôi kéo An nhi vẻ mặt rối rắm theo sau.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1: – Hôm nay không thích hợp đi ra ngoài
Chương 2
Chương 2: – Hôn lễ kỳ lạ, động trời nhất
Chương 3
Chương 4
Chương 4: Quỷ dị
Chương 5
Chương 6
Chương 7: Con người còn đáng sợ hơn cả ma quỷ
Chương 7
Chương 8: Thị uy phủ đầu
Chương 8
Chương 9: Bị chiếm tiện nghi
Chương 9
Chương 10: Không đáng yêu
Chương 10
Chương 11: Ma nữ xảo quyệt
Chương 11
Chương 12: Gặp nạn
Chương 12
Chương 13: - Miễn cưỡng tiếp nhận ân huệ
Chương 13
Chương 14: - Buồn bực cũng phải làm
Chương 14
Chương 15: - Ma nhập (thượng)
Chương 15
Chương 16: - Ma nhập (hạ)
Chương 16
Chương 17: - Đừng bám theo ta nữa
Chương 17
Chương 18: - Dụ dỗ hợp tác
Chương 18
Chương 19: - Xung khắc như nước với lửa
Chương 19
Chương 20: - Ngủ chung một giường
Chương 20
Chương 21: - Quỷ Phù bằng gỗ Hòe
Chương 21
Chương 22: Mới bắt đầu đã có tai họa ập đến
Chương 22
Chương 23
Chương 23: - Hiểm họa trước mắt
Chương 24: Anh hùng cứu mỹ nhân
Chương 24
Chương 25: Viện binh
Chương 25
Chương 26: Mưu kế ngấm ngầm
Chương 26
Chương 27: - Thủ Phạm
Chương 27
Chương 28: – Đồng tâm (Thượng)
Chương 28
Chương 29
Chương 29: - Đồng Tâm (Hạ)
Chương 30: – Đàn bà ghen ghét nhau
Chương 30
Chương 31: – Hành trình đến Kỷ phủ
Chương 31
Chương 32: – Nửa đêm ma quỷ thường lui tới (Thượng)
Chương 32
Chương 33: – Nửa đêm ma quỷ thường lui tới (Hạ)
Chương 33
Chương 34: - Không khí mờ ám
Chương 34
Chương 35: - Tình trong chớp mắt
Chương 35
Chương 36: - Kỷ gia, sâu ba nghìn trượng
Chương 36
Chương 37: - Linh đường
Chương 37
Chương 38: - Hôn
Chương 38
Chương 39: - Đêm xuân trêu ngươi (Thượng)
Chương 39
Chương 40: - Đêm xuân trêu ngươi (Hạ)
Chương 40
Chương 41: - Quyết tâm
Chương 41
Chương 42: Trái tim luân hãm
Chương 42
Chương 43: - Lung Lạc
Chương 43
Chương 44: Khuê phòng
Chương 44
Chương 45
Chương 45
Chương 45
Chương 45
Chương 45
Chương 45
Chương 45
Chương 46: Tác hại của tín nhiệm
Chương 46
Chương 47
Chương 48: - Manh mối (Hạ)
Chương 48
Chương 49: – Bí mật của ban đỏ (Thượng)
Chương 49
Chương 50: - Bí mật của ban đỏ (Hạ)
Chương 50
Chương 51
Chương 51: – Sương mù dày đặc
Chương 52: - Bút tích
Chương 52
Chương 53
Chương 53
Chương 54: – Chân tướng cái chết
Chương 54
Chương 55
Chương 55
Chương 56
Chương 56
Chương 57: - Manh mối của địa bá
Chương 57
Chương 58: - Kỷ gia bí văn
Chương 58
Chương 59: - Ngầm cảnh cáo
Chương 59
Chương 60: - Tờ giấy đáng ngờ
Chương 60
Chương 61: - Tai hoạ ngầm
Chương 61
Chương 62: - Bí mật (Thượng)
Chương 62
Chương 63: - Bí mật (Hạ)
Chương 63
Chương 64: - Đa nghi
Chương 64
Chương 65: - Mặt trái của âm hôn
Chương 65
Chương 66: - Cái chết của Bùi Nghiêu Húc
Chương 66
Chương 67: - Đêm ma mị (Thượng)
Chương 67
Chương 68: - Đêm ma mị (Hạ)
Chương 68
Chương 69: - Pháp sự nguy hiểm (Thượng)
Chương 69
Chương 70: - Pháp sự nguy hiểm (Hạ)
Chương 70
Chương 71: - Hồn phách bị thương (Thượng)
Chương 71
Chương 72: - Hồn phách bị thương (Hạ)
Chương 72
Chương 73: - Quỷ phù biến mất (Thượng)
Chương 73
Chương 74: - Quỷ phù biến mất (Hạ)
Chương 74
Chương 75: - Ám ngữ
Chương 75
Chương 76: - Một người ái mộ
Chương 76
Chương 77: - Một ngày không gặp như cách ba thu
Chương 77
Chương 78: - Bại lộ
Chương 78
Chương 79: - Ác mộng và sự thật
Chương 79
Chương 80: - Trước bão, trời đẹp
Chương 80
Chương 81: – Thi thể biến mất
Chương 81
Chương 82: - Nơi nguy hiểm nhất là nơi an toàn nhất
Chương 82
Chương 83: - Chuyện ma quái (Thượng)
Chương 83
Chương 84: - Chuyện ma quái (Hạ)
Chương 84
Chương 85: - Giết người đền mạng
Chương 85
Chương 86: - Lời đồn
Chương 86
Chương 87: - Mê cục
Chương 87
Chương 88: – Bắt ma
Chương 88
Chương 89: – Lão hồ ly
Chương 89
Chương 90: – Hậu quả
Chương 90
Chương 91: - Viện binh
Chương 91
Chương 92: - Đêm trước lễ tang
Chương 92
Chương 93
Chương 93
Chương 94: - Kỷ tam tiểu thư
Chương 94
Chương 95: – Đại nạn
Chương 95
Chương 96: - Trữ Tâm chết
Chương 96
Chương 97: - Khó bề phân biệt
Chương 97
Chương 98: – Đêm không ngủ
Chương 98
Chương 99: - Linh môi (Thượng)
Chương 99
Chương 100: - Linh môi (Hạ)
Chương 100
Chương 101: – Nỗi nhớ (Thượng)
Chương 101
Chương 102: – Nỗi nhớ (Hạ)
Chương 102
Chương 103: - Sinh tử cục (Thượng)
Chương 103
Chương 104: - Sinh tử cục (Hạ)
Chương 104
Chương 105: - Báo ứng
Chương 105
Chương 106: - Đêm sương mù, người câu hồn
Chương 106
Chương 107: - Mưu kế
Chương 107
Chương 108: - Hồng nhan hoặc nhân tâm
Chương 108
Chương 109: – Lời giải
Chương 109
Chương 110: – Dụ rắn ra hang
Chương 110
Chương 111: - Giấu diếm
Chương 111
Chương 112: - Tỷ muội (Thượng)
Chương 112
Chương 113: - Tỷ muội (Hạ)
Chương 113
Chương 114: - Bí ẩn phơi bày
Chương 114
Chương 115: - Bạn
Chương 115
Chương 116: - Kỷ gia suy tàn (Thượng)
Chương 116
Chương 117: - Kỷ gia suy tàn (Trung)
Chương 117
Chương 118: - Tổn thương
Chương 118
Chương 119: - Sự dịu dàng lặng lẽ
Chương 119
Chương 120: - Điềm báo
Chương 120
Chương 121: - Phật châu
Chương 121
Chương 122: - Trấn trạch phù
Chương 122
Chương 123: -
Chương 123
Chương 124: - Mưu đồ
Chương 124
Chương 125
Chương 125: - Quật mộ
Chương 126: - Nghi thức (Thượng)
Chương 126
Chương 127: - Nghi thức (Hạ)
Chương 127
Chương 128: - Tình thâm không thọ
Chương 129: - Đại kết cục.

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Âm Duyên Kết
Chương 59: - Ngầm cảnh cáo

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 59: - Ngầm cảnh cáo
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...