Trong ánh chiều tà, một người một ch.ó ngồi trên sô-pha uể oải nâng đầu. Đột nhiên, tiếng điện thoại vang lên trong đám quần áo bị ném bên cạnh. Bùi Minh lấy từ đấy ra điện thoại của Tiếu Thiên Vũ, nhìn con ch.ó nhỏ mà ủ rũ: “Cậu tính tiếp điện thoại thế nào đây?”
Tiếu Thiên Vũ nhìn dòng tên hiện lên trên màn hình điện thoại, là Trần Sóc. Hôm nay hắn không đi làm cũng không nghe thấy tiếng, tên kia đương nhiên phải lo lắng mà tìm. Hôm nay chính là ngày ký hợp đồng a!
Tiếu Thiên Vũ khóc không ra nước mắt, Bùi Minh cũng mếu máo theo, thay hắn mở điện thoại, đặt nó phía trên tai hắn. May mắn là hắn còn có thể nói chuyện, bằng không ai có thể tin rằng con ch.ó nhỏ này chính là Tiếu Thiên Vũ đẹp trai cao một mét tám mươi bốn chứ! Có chạy sang mấy nước cổ tích như Ả Rập, Ba Tư thì cũng chả ma nào thèm tin!
“Giám đốc ~~”
“Đồ c.h.ế.t tiệt Tiếu Thiên Vũ! Cậu c.h.ế.t bờ c.h.ế.t bụi đâu rồi hả! Cả ngày hôm nay không thấy cậu đâu! Có biết hôm nay quan trọng thế nào không! Lập tức cút trở về cho tôi! Khách hành chỉ đích danh cậu đấy” Điện thoại bên kia, Trần Sóc đang hò hét vô cùng đáng sợ. Sóng mũi Tiếu Thiên Vũ cay cay, Trần Sóc cũng coi như là bạn thân nhất của hắn, cả hai trong công ty, bên ngoài là chủ-tớ, bên trong là chiến hữu. nhưng hiện tại, phải nói thế nào với anh bây giờ!
“Bạn hiền, thật xin lỗi. Tôi hiện có chút việc, tạm thời không qua được. Tạm thời cậu hãy tìm ai đó thay thế tôi, tôi xong chuyện bên này sẽ nhanh chóng trở về. Cậu đừng tìm tôi, cũng đừng nói với người khác chuyện này. Cứ như vậy đi!”
Vội vàng nói xong một câu, chẳng màn Trần Sóc bên kia có tức giận cỡ nào, Tiếu Thiên Vũ nhanh chóng dùng móng vuốt dập điện thoại. Nước mắt lã chã rơi xuống, từng giọt, từng giọt rớt xuống nền đầt. Bùi Minh nhìn mà lòng chua xót, vươn tay ôm lấy hắn: “Thiên Vũ, đừng buồn. Chắc chắn sẽ có biện pháp!” Đem con ch.ó nhỏ ôm vào trong n.g.ự.c vỗ về, hai mắt của Bùi Minh cũng nóng hầm hập. Tuy nói người này vô lại, vô đức, tức c.h.ế.t người không đền mạng, nhưng dù sao cũng là chỗ bạn bè ngần ấy năm, hiện tại, cậu ta gặp phải tình cảnh như thế cũng thật đáng thương. Tế bào văn nghệ của Bùi Minh bắt đầu gia tăng giá trị tài sản.
Tiếu Thiên Vũ dựa vào trong lòng Bùi Minh, ấm áp và thoải mái. Đầu hắn cọ cọ vào người cậu: “Bùi Bùi, tôi nếu cả đời cũng như vậy, cậu sẽ nuôi tôi chứ?”
Bùi Minh khổ sở gật gật đầu: “Cậu yên tâm, chỉ cần tôi có cái ăn thì sẽ không để cậu đói.”
“Vậy trước tiên cậu mau đi nấu cơm đi! Nhớ kỹ tôi không ăn mì tôm.”
“Đi c.h.ế.t đi!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/hau-vien-bat-dac-di/chuong-10.html.]
Bùi Minh đứng trong bếp, đau khổ nhìn tấm thớt và con dao, mấy thứ này thật sự không biết dùng a! Bình thường chỉ có người kia đến thì mới đụng vào, mỗi khi ở một mình thì cậu toàn ăn mì tôm. Hiện tại, không phải nấu cơm vì mình mà là vì một con chó!
Tiếu Thiên Vũ ngồi xổm bên chân Bùi Minh, hiện tại hắn đã quen với tư thế chuyên dụng của chó, ngồi chồm hổm như thế trông cũng đẹp mắt a! Nhìn Bùi Minh thái rau mà chán nản chỉ đạo.
“Thái rau đừng thái cái đoạn ở trên, ăn không được. Chờ dầu nóng! Ai, bỏ muối ít thôi, mặn c.h.ế.t!”
“Câm miệng cho tôi!”
“Tôi câm miệng thì sẽ chả có cơm mà ăn!”
“Đây đều là ai làm hại a!”
“Chứng từ kia là cậu buộc tôi viết, kết quả thế này, cậu phải có trách nhiệm với tôi......” Tiếu Thiên Vũ bi ai ngẩng đầu nhìn Bùi Minh.
Bùi Minh đứng thẳng người, con d.a.o trong tay quơ qua quơ lại trước mũi Tiếu Thiên Vũ: “Cho cậu một giây, hoặc là biến mất hoặc là tôi c.h.é.m c.h.ế.t cậu!”
Tiếu Thiên Vũ ngay cả một giây đồng hồ cũng chưa xài hết, xoay người bỏ chạy. Bùi Minh tràn ngập cảm giác thắng lợi phe phẩy con dao. Phòng bếp, tại mặt đất, cách cửa ba tấc, con ch.ó nhỏ quay đầu lại, hướng về phía Bùi Minh nhỏ giọng nói thầm: “Đồ con trai dã man......”
“Đi c.h.ế.t đi!”
***
--------------------------------------------------