Bùi Minh đặt tách cà phê lên bàn, bánh mì đã nướng xong, trứng đã luộc xong, cũng được đặt lên bàn. Ngồi bên bàn, Bùi Minh cố gắng quên buổi sáng đầy xấu hổ kia. Coi như cái gì cũng chưa xảy ra, quên đi! Quên đi!
Tiếu Thiên Vũ từ phòng tắm bước ra, nhìn Bùi Minh mặt có chút hồng, trông đầy ám muội, ngồi bên bàn mà cười haha. Quần áo đã mặc vào, Tiếu Thiên Vũ lại là nhân vật đẹp trai số 1 như ngày nào. Tâm tình hắn tốt vô cùng, Tiếu Thiên Vũ sửa sang lại cà- vạt, ho khan một tiếng: “Bùi Bùi ~~”
Thanh âm có chút chột dạ, Tiếu Thiên Vũ xoa xoa mũi, khụ một tiếng. Bùi Minh dùng sức c.ắ.n bánh mì, nói qua loa: “Nhanh đi đi, cậu không tính quay lại công ty à? Bằng không Trần Sóc lại nghĩ cậu bỏ của chạy lấy người.”
Tiếu Thiên Vũ hắc hắc cười: “Đã biết. Lát nữa tôi sẽ đến công ty. Khẳng định có không ít người mong chờ sự xuất hiện của tôi, còn phải giải thích lý do nhiều ngày mất tích thần bí sao cho thật hợp lý, ai ~~” Tiếu Thiên Vũ gãi gãi đầu, khó xử nhìn Bùi Minh.
Bùi Minh bưng tách cà phê lên, vẻ mặt ra ý không sao cả nói: “Có gì đâu khó khăn, cứ nói mấy ngày nay cậu bị nấm ngứa, da nổi mề đai trông vô cùng khủng khiếp, không thể đi làm, hôm nay, lành bệnh, lên da mới nên lại xuất hiện trước mặt mọi người. Nói không chừng Trần Sóc rũ lòng thương sẽ không trừ lương cậu.”
Tiếu Thiên Vũ đi đến cạnh cậu, ghé sát vào tai, thì thầm: “Cậu cứ tự nhiên mà chà đạp tôi, không sao cả, chúng ta ai với ai, cậu đối tôi thế nào, trong lòng tôi đều rõ, không cần bày đặt làm gì! Cậu yên tâm mà thẹn thùng đi, không ai thấy đâu.” Tiếu Thiên Vũ phóng ánh nhìn quyến rũ của hắn sang, khóe miệng mang theo ý cười đầy hạ lưu.
Bùi Minh cũng chẳng vừa gì, ném chiếc đĩa ăn trên bàn qua, c.ắ.n răng hét: “Cút!”
“Tối nay, tôi quay về ăn cơm chiều.” Người đã chạy ra đến cửa nhưng vẫn ghé đầu vào nhắn nhủ lại, nói xong cười làm duyên. Bùi Minh nhanh tay chụp lấy cái chén, lần nữa ném ra, nhưng chỉ nện được vào mặt cửa đã đóng.
Trong lòng thực bối rối, đây là việc chưa từng xảy ra. Cùng cái tên lưu manh này, không nhẹ không nặng, nói giỡn thành thói quen, nếu cách vài ngày không mắng vài câu, không gây sức ép một chút liền cảm thấy như thiếu cái gì. Nhưng hôm nay lại cứ bồn chồn không yên, chẳng muốn nghĩ đến nụ hôn hoang đường ban sáng, song, sâu tận đáy lòng lại không thể giả vờ như không có gì xảy ra.
Tiếu Thiên Vũ đi rồi, trong phòng khôi phục sự im lặng vốn có. Trải qua vài ngày om sòm loạn xà ngầu, nay lại yên tĩnh như thế, có chút không quen.
Lẳng lặng ngồi, lẳng lặng nghe hô hấp của chính mình, Bùi Minh đột nhiên có một loại cảm giác kỳ lạ —— cô đơn.
Dùng sức lắc lắc đầu, khẳng định đầu bị nước vào. Lúc trước cố ý xin phép gia đình ra riêng, thuê phòng sống một mình, không phải là vì muốn có không gian yên tĩnh như vậy sao? Trải qua vài ngày nhốn nháo nhiễu sự, giờ lại khôi phục bình tĩnh, đột nhiên cảm thấy cô đơn. Bất quá hắn nói, trở về ăn cơm chiều. Hứ ~~ còn lạ gì nữa! Con cún lưu manh ấy vạn lần ngàn lần đuổi cũng không chịu đi, nay chẳng lẽ lại mong quay lại?
Bùi Minh thở phì phì đứng dậy, cũng không biết vì sao lại giận, chỉ thấy vô cùng không thoải mái. Dọn hết mấy thứ trên bàn, sau đó lại bật máy đĩa đặt cạnh cửa sổ, để chút âm nhạc len vào nhà, nhưng chẳng được bao lâu cậu lại tắt máy, căn phòng nhanh chóng chìm vào tĩnh lặng, Bùi Minh tựa vào cửa, thở dài. v**t v* môi mình, thứ cảm giác tê dại như vẫn còn đọng lại. Tại sao có thể như vậy, hắn sao lại hôn mình?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/hau-vien-bat-dac-di/chuong-16.html.]
Hắn bị b**n th** mà! Bùi Minh tức giận trở mình xem thường, thỏa mãn với ý nghĩa trên kia, cậu chẳng qua là đã nằm mơ mà thôi! Quen biết hắn mấy năm trời, cãi nhau, đ.á.n.h nhau, càng lúc lại càng thân, e rằng không dùng biện pháp chua ngoa hơn, độc ác hơn thì hắn sẽ không sợ.
Vỗ về khuôn ngực, Bùi Minh thở dài thở ngắn, việc lạ hàng năm đều có, năm nay đặc biệt nhiều. Tiếu Thiên Vũ biến thành con ch.ó nhỏ, bạn bè nhiều năm đột nhiên cảm giác có chút thay đổi. Ai ~~ ai?
Bùi Minh như bị điện giật ngẩng đầu dậy, vừa rồi, thoáng qua khe cửa, cậu chợt thấy một thân ảnh thiếu chút nữa làm cậu ngừng thở. Bên ngoài kia, hình như có một con ch.ó nhỏ nhìn vào đây với ánh mắt đầy đau khổ, vẻ mặt vô cùng tuyệt vọng.
Bùi Minh lập tức mở cửa ra, Tiếu Thiên Vũ lại trong hình hài chú ch.ó nhỏ lao vào lòng Bùi Minh với vận tốc ánh sáng, khóc rống lên. Bùi Minh ôm lấy hắn, chạy vào nhà, đóng cửa lại.
“Sao lại thế này? Sao lại thế này a? Cậu sao lại thành như vậy nữa!” Bùi Minh kinh hoảng cầm lấy hai chi trước của Tiếu Thiên Vũ. Tiếu Thiên Vũ bi ai phe phẩy đầu nói không ra lời.
“Cậu đừng khóc! Nói chuyện đi!” Bùi Minh cả người đổ mồ hôi, cầm hai chi kia mà lắc lắc thân cún của Tiếu Thiên Vũ. Tiếu Thiên Vũ thống khổ nửa ngày, lúc này mới đứt quãng nói ra ngọn nguồn.
Mười phút trước, Tiếu Thiên Vũ chí đắc ý mãn, không ~~ là đường làm quan rộng mở, anh tuấn bước ra cửa của khu chung cư Hạnh Phúc. Người ta nói đại nạn không c.h.ế.t tất có hạnh phúc cuối đời, tuy rằng chuyện xảy ra không tính là khảo nghiệm sinh tử, nhưng cũng là leo trên đầu sóng ngọn gió a! Nếu không may cả đời coi như phải sống kiếp súc sinh! Ngẫm lại cứ như là ác mộng. Tiếu Thiên Vũ nhẹ nhàng thở ra, bất quá ông trời phù hộ, cuối cùng cũng đã biến hình trở lại. Hơn nữa......
Nghĩ đến màn sáng này, Tiếu Thiên Vũ cười tủm tỉm, trong lòng lại dạt dào vị ngọt. Gương mặt đỏ bừng của Bùi Minh, tư vị răng môi quấn quít vẫn còn vươn vấn đâu đây! Ai ~~ trước kia chỉ biết nghĩ muốn cùng cậu ở chung một chỗ, nhìn cậu cười, nhìn cậu vừa ngắm hắn vừa múc nước quét rác đều cảm thấy trong lòng thoải mái, cho tới bây giờ cũng không nghĩ tới nguyên lai còn cả cảm giác thế này! Tiếu Thiên Vũ sờ sờ môi mình, nụ hôn này, muốn giữ thật lâu. Hôm nay, buổi tối......
Từ khóe môi đến đuôi mắt Tiếu Thiên Vũ đều toát lên ý cười sung sướng, dọc theo đường đi, mặc kệ gặp phải nam nữ già trẻ gì, đều đặc biệt nhiệt tình gật đầu chào hỏi: “Sớm a! Hôm nay thời tiết không tồi a!” Khiến biết bao người nhìn hắn đầy cảnh giác.
Tiếu Thiên Vũ một chút cũng không cảm thấy được hình tượng bản thân đang có vấn đề gì, vô cùng cao hứng đứng bên đường gọi taxi. Như thế này rồi đến công ty, trước khéo léo mà giải thích với Trần Sóc, đương nhiên không thể nói hắn bị biến thành cẩu được. Bằng không chả ai thèm tin, còn phải bị chê cười một phen. Nói không chừng còn trừ lương nữa. Phải mau mà tìm cách nói dối cho tốt, sau đó xử lý công việc của mấy hôm nay. Buổi tối tranh thủ, tan ca sớm một chút, đi chợ, làm món mà Bùi Minh thích ăn nhất. Đương nhiên còn có thể mua một bình rượu ngon về, dụ Bùi Bùi uống chút chút, sau đó hắc hắc hắc ~~ Tiếu Thiên Vũ, vẻ mặt hạnh phúc ngây ngô cười, tim nằm trong ***g n.g.ự.c đập như điên.
Nụ hôn mơ hồ ban sớm khiến hắn hiểu ra vài chuyện, mấy năm nay vẫn cứ quấn lấy cậu không rời, ngay cả lúc đi làm cũng cố tình thuê một căn phòng không xa nơi cậu, không có việc gì làm thì mò sang bên cậu, chọc cậu giận, nhìn cậu cười, dù hắn có bị đ.á.n.h cho tơi bời nhưng vẫn rất vui vẻ. Đại khái, đây cũng có thể gọi là tình yêu! Tuy rằng việc yêu thương thằng bạn thân có chút kỳ dị, nhưng chuyện đồng tính luyến ái thời đại này đã không còn là chuyện hiếm lạ. Thiết ~~ Tiếu Thiên Vũ khinh thường bĩu môi. Nếu sớm sáng tỏ tình ý này, thì đã không bỏ lỡ nhiều năm như thế. Sai lầm thật mà! Nghĩ đến việc về sau có thể ôm Bùi Minh vào lòng, hôn nhẹ, hôn sâu, mỗi tối ngủ cùng một giường, sáng chui ra từ một chăn. Tiếu Thiên Vũ cũng có chút đỏ mặt, thẹn thùng nhìn đông ngó tây, sao taxi vẫn chưa đến nhỉ?
Hoảng hốt một trận, Tiếu Thiên Vũ còn chưa kịp nghĩ lại đã xảy ra chuyện gì, trơ mắt ngó bàn tay người nay lại hóa thành chi thú! Không tốt!
Một tiếng không tốt vẫn chưa kịp thốt lên, một Tiếu Thiên Vũ giây trước còn đẹp trai ngời ngợi, giây sau đã hoàn toàn biến mất. Một đống quần áo đang phủ quanh thân chú ch.ó nhỏ cực kỳ bi thương. Đứng cách Tiếu Thiên Vũ không xa, một ông lão rất kỳ quái ngó hắn đầy chăm chú, nhưng trong nháy mắt quay đầu lại ông lão đã hoàn toàn biến mất?
--------------------------------------------------