Tiếu Thiên Vũ nhìn Bùi Minh đầy dò chừng, bây giờ còn có thể làm gì được đây? Tiếu Thiên Vũ lắc lắc đầu: “Quên đi, chuyện tới nước này rồi thì đừng giấu cậu ta nữa. Như thế này, khẳng định cậu ta sẽ lại đến, chờ cậu ta đến đây liền đem chuyện này nói ra rõ ràng. Ai ~~ gây sức ép nhiều ngày… thế này, cũng không biết khi nào thì mới đến cuối cùng!”
Bùi Minh an ủi vỗ lưng hắn: “Đừng lo quá, Trần Sóc cũng không phải người ngoài. Tôi hiện tại lo lắng về người mà anh ta mang theo cùng.”
Tiếu Thiên Vũ vô lực tựa vào sô pha “Đừng nhắc đến hắn nữa, vừa nhìn thấy hắn cả người tôi liền như nhũn ra, xương cốt đều rã rời.”
Bùi Minh lạnh lùng liếc hắn: “Phải không, người nọ muốn ôm cậu, cậu còn trốn tránh cái gì a? Giả vờ thanh cao mà không thèm ngó lại cái mặt mình xem có hợp không!”
Tiếu Thiên Vũ mặt tái hẳn “Bùi Bùi, khi nào thì cậu có tâm tư nghĩ vậy? Người kia căn bản không phải người thường!”
“Tôi biết! Mắt hắn sáng lấp lánh như sao trời, không mở miệng cũng vẫn có thể nghe thấy hắn ta nói cái gì.” Bùi Minh không tự chủ được rùng mình, vẻ mặt thiếu niên kia thật sự làm cho người ta khó chịu, giống như cậu cướp đồ của cậu ta mà còn mặt dày không chịu trả.
“Cậu nói thử xem việc tôi bị biến tới biến lui như vậy có liên quan gì đến hắn không?” Như chợt hiểu được cái gì, Tiếu Thiên Vũ đè thấp âm thanh.
“Khó nói, cũng có thể lắm!” Bùi Minh kinh nghi.
“Phù thủy?”
“Người ngoài hành tinh?”
“Hắn bắt tôi trở về có phải hay không muốn làm thí nghiệm gì nữa?”
“Trần Sóc đã bị hắn khống chế?”
Hai đôi mắt kinh hoảng nhìn nhau không chớp nháy, hai người đó chắc lại sẽ đến đây! Làm sao bây giờ? Trốn đi!
Hai người, một suy nghĩ, đồng lòng chạy đi thu dọn hành lý. Bùi Minh lục tung nhà cửa gom hết mấy vật dụng cần thiết, Tiếu Thiên Vũ móng vuốt không tốt đành dùng miệng tha từng cái áo cái quần vào vali. Hai người luống cuống tay chân kéo hành lý ra cửa, ngoài cửa Phương Phương đang trố mắt nhìn lạ lẫm.
Phương Phương đang muốn ấn chuông cửa, liếc mắt một cái đã thấy Bùi Minh đang kinh ngạc đứng trước lối vào. Nguy rồi! Bùi Minh lòng thầm than khổ, sao lại xúi quẩy mà đụng phải vị Đại tiểu thư này. Tiếu Thiên Vũ trợn trắng mắt liếc Bùi Minh, nếu không vì hiện tại cần vội vàng chạy đến trối c.h.ế.t, nói gì cũng phải buộc Bùi Bùi rành mạch phân chia ranh giới với con nhỏ đáng ghét này! Nhưng bây giờ, trốn chạy vẫn quan trọng hơn!
Lặng lẽ chuồn đi, Tiếu Thiên Vũ quay đầu nhìn Bùi Minh, chui qua bụi hoa rậm rạp, chạy thẳng vào con đường nhỏ.
Bùi Minh thấy Tiếu Thiên Vũ đã biến mất trong bóng tối, lại xấu hổ nhìn Phương Phương cười. Lần trước tuy rằng là tình thế bắt buộc, nhưng rốt cuộc cũng là chính cậu hôn người ta, còn nói thích. Hiện tại phải giải quyết thế nào a, chẳng lẽ bảo mình không còn nhớ hôm ấy đã xảy ra chuyện gì ư? Thấy Phương Phương cười ngày một chói chang tiến về phía mình, Bùi Minh tuôn mồ hôi ướt cả lưng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/hau-vien-bat-dac-di/chuong-30.html.]
“Phương Phương, ách ~~ thực xin lỗi...... Kỳ thật tôi......” Bùi Minh sốt ruột càng không tìm được lời thích hợp, trong lòng thì ra sức mắng tên đầu sỏ khiến mình làm vậy!
“Cái gì thực xin lỗi a? Anh hãy nói thật cho em biết. Chuyện ngày đó có thật lòng là anh muốn vậy không?” Phương Phương trào nước mắt.
Bùi Minh lập tức luống cuống, cậu làm thế chẳng qua là bất đắc dĩ thôi, nhưng sao có thể nói rõ với con gái nhà người ta! Giải thích thế thì ai tin a? Bùi Minh vắt hết óc ra cũng không biết phải nói gì, lại sợ Trần Sóc bọn họ tùy thời sẽ tới.
“Phương Phương, hiện tại tôi có việc gấp cần phải đi vài ngày, cô chờ tôi trở lại, trở về nhất định giải thích rõ ràng với cô.” Không chờ cô gái phản ứng, Bùi Minh chạy nhanh cái vèo mặc kệ tiếng gọi thống thiết phía sau, cậu chỉ càng gia tăng cước bộ. Đột nhiên, cánh tay bị người ta nắm lấy!
“Bùi Minh!” Trần Sóc thở mạnh, siết lấy tay cậu: “Thiên Vũ đâu! Cậu giấu cậu ấy ở đâu?”
Bùi Minh bị anh nắm phát đau, cười gượng giãy ra: “Sao anh quay lại? Tôi có chút việc phải đi trước.”
Giống như một trận gió, Khai Dương đã đứng trước mặt Bùi Minh “Con ch.ó kia đâu? Tiếu Thiên Vũ đâu? Đem bảo bối của tôi ra đây!” Tinh quang trong đôi con ngươi chớp động, Bùi Minh run rẩy cả người.
Cậu chậm rãi lui về phía sau, mạnh miệng hỏi lại: “Ai là bảo bối của cậu? Đừng không biết xấu hổ! Cậu có quan hệ gì với Thiên Vũ và tìm hắn làm gì?”
Khai Dương vạn lần cũng không ngờ câu nói của mình lại bị người khác hiểu thành như vậy, tức suýt chút nữa đã ói ra máu
Trần Sóc cũng kinh ngạc không kém: “Khai Dương, cậu nói Thiên Vũ..... Cậu sớm đã quen biết cậu ấy?” Vô số liên tưởng lập tức xông thẳng lên não, Trần Sóc nhìn Khai Dương đầy trông chờ.
Cơn giận không sao kiềm chế được, trán Khai Dương nổi đầy gân xanh, quát lớn “Đủ rồi! Im hết cho tôi!” Y đường đường là thất tinh Khai Dương, sao lại phải chịu đựng mấy chuyện dở hơi thế này a!
“Oanh!” Một trận khói nhẹ nổ bung. Tinh quân sinh khí, hậu quả thực nghiêm trọng. Bị sức nổ làm cho quần áo rách bươm, Bùi Minh đáng thương bị dọa té ngã.
Đồng thời, người cũng hoảng sợ không kém là Trần Sóc đang đứng phía sau. Khai Dương ngẩn người, do giận quá mà quên khống chế chính mình, biến người ta thành như thế đúng là có chút quá phận. Nhìn Bùi Minh, y xấu hổ nói “Đây là ngoài ý muốn...... Sẽ không có lần sau.”
“Không ~~ có ~~ gì ~~” Thanh âm run rẩy kèm theo tiếng khóc nức nở của Bùi Minh vang lên. Trần Sóc hoảng hồn, giúp đỡ cậu dậy “Bùi Minh, cậu không sao chứ?”
“Ô ~~ giỏi lắm ~~~ cậu là đồ bất nhân! Tên ranh như cậu mà lại dám ôm b.o.m bên người, tôi sẽ không để yên cho cậu! Có ngon thì đừng chạy!” Trần Sóc liều mạng ôm lấy Bùi Minh, Khai Dương lại như là cảm giác được gì, xoay người chạy đi như một tia chớp, biến mất ở phía trước.
***
--------------------------------------------------