Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hậu Viện Bất Đắc Dĩ

Chương 7

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Bùi Minh ôm gối ngồi trên sô-pha xem TV, tiết mục TV nhàm chán làm cậu ngáp liên tục. Hôm nay đem giao nộp bản thảo đổi lấy vài ngày thoải mái vô ưu vô lự. Lên mạng chat chit, nằm phơi nắng, ngồi trên so-pha ăn bổng ngô xem tiết mục nghệ thuật tổng hợp.

Đây mới là những ngày mà con người ta sống a! Bùi Minh nhẹ nhõm thở ra, quan trọng là ….. từ ngày ký kết lệnh kiêng rượu, con ma men phiền phức kia không nửa đêm chạy đến làm phiền nữa!! Thông minh thật! Bùi Minh lại tự bội phục trí thông minh của cậu.

Cửa nhẹ nhàng bị gõ nhẹ, Bùi Minh hoảng sợ. Theo bản năng ngẩng đầu nhìn, mười một giờ. Thằng trời đ.á.n.h nào dám nhậu xỉn rồi chạy lại đây phá! Tiếu Thiên Vũ khốn kiếp! Cơn giận bùng lên tới tận đỉnh đầu, Bùi Minh ném gối ra đằng sau, vơ lấy cây gậy bóng chày cạnh cửa. Bùi Minh không biết chơi bóng chày, cây gậy này là do Tiếu Thiên Vũ mang đến. Kèm theo cây thước bảng này còn có s.ú.n.g cao su loại lớn, theo giọng điệu mà Tiếu Thiên Vũ nói lúc đó thì là: “một thân một mình ở nhà ít nhất cũng phải có vài công cụ phòng thân chứ!” Đúng là nhiều chuyện mà! Cái tính nóng nảy này của tôi cũng một phần là nhờ cậu mà thành đấy! Hôm nay cậu biết tay tôi!

Bùi Minh phun vào lòng bàn tay một ngụm nước bọt, chà chà, Tiếu Thiên Vũ, hôm nay, ngay tại giờ phút này, tôi sẽ cho cậu ném thử mùi vị của cây gậy này!!!!!!!!!

Cửa bị đẩy ra một chút, Bùi Minh cũng không thấy ai cả. Nhìn từ trên xuống dưới, Bùi Minh từ biểu tình phẫn nộ chuyển sang kinh ngạc rồi nhanh chóng hóa thành vui mừng trìu mến, ném cây gậy trong tay đi, ngồi xổm xuống: “Ô oa ~~ bảo bối a! Mi từ đâu tới đây vậy?”

Vươn tay ôm lấy con ch.ó nhỏ đang ủ rũ ngay cửa, Bùi Minh mừng rỡ. Từ nhỏ cậu đã rất thích chó, mèo, phàm là động vật nào có lông thì cậu đều thích. Nhưng sau khi tốt nghiệp đại học đến nay cậu vẫn không có cơ hội nuôi một con ch.ó nào cả, hiện tại thấy một con ch.ó con béo ù lông trắng như tuyết thế này, Bùi Minh rất chi là hân hoan!

“Ngoan ngoãn ~~ bảo bối ~~” đem con ch.ó nhỏ ôm vào trong ngực, yêu thích không ngừng v**t v*, Bùi Minh dù vui thế nào nhưng cũng có chút lo lắng. Con ch.ó xinh đẹp như vậy sao lại bị lạc? Là ch.ó nhà người ta, … không …nếu như đã chạy đến đây rồi thì không phải là ý trời sao? Ông trời muốn cho mình có một con chó!? Mặc kệ, trước ôm một cái rồi nói sau!

Ôm con ch.ó nhỏ vào trong phòng, Bùi Minh đem con ch.ó đặt trên sô pha, một bên thuận tay mà v**t v* lông nó, một bên cùng nó nói chuyện: “Ngoan nhé, mi chạy tới đây hả? Có đói bụng không? Khát không? Vậy mi về sau ở chỗ này được không? Ta sẽ chăm sóc cho mi thật tốt. Từ hôm nay trở đi, ta chính là anh trai mi...... Không, ta là ba ba mi!” Bùi Minh rạo rực tuyên bố quyền sở hữu của mình. Không có bạn gái, không kết hôn thì đã sao? Có ‘đứa con’ này là tốt rồi!

Tiếu Thiên Vũ đang lúc thần trí hỗn loạn cực độ, đứng trên bờ vực bi thương trầm trọng, khi thấy Bùi Minh mở cửa bước ra, đã vô cùng mững rỡ nhưng sau khi “bị” âu yếm nồng nàn như thế vẫn chưa có phản ứng gì. Nhưng nghe thấy một câu này Tiếu Thiên Vũ lập tức phục hồi tinh thần lại, sự tình này dính dáng rất mật thiết tới tôn nghiêm của hắn! Bùi Minh so với hắn còn nhỏ hơn tám tháng mà đòi là ba ba hắn!

Ánh mắt đen láy thẳng ngoắc nhìn chằm chằm Bùi Minh, nói một cách đầy rõ ràng: “Tôi là ông chú của cậu.”

Nghe miệng ch.ó rành mạch nhổ ra tiếng người, Bùi Minh trợn tròng hai mắt, lọt từ trên ghế xuống té cái rầm.

“Bùi Minh! Bùi Minh! Tỉnh a, cậu tỉnh a!” Tiếu Thiên Vũ sợ hãi, giãy dụa, nghĩ muốn đứng lên. Nhưng hắn bây giờ vẫn chưa nhận thức đầy đủ được hiện trạng của bản thân, mới vừa bước xuống một chân thì đã lăn từ trên sô-pha xuống. Sau cú ngã lộn tùng phèo, Tiếu Thiên Vũ cố gắng đứng lên, cố gắng không phát ra tiếng rên đau, tiến đến trước mặt Bùi Minh, cào cào mấy đường. Bùi Minh vẫn không nhúc nhích, bị dọa đến ngất đi luôn rồi.

Tiếu Thiên Vũ chưa bao giờ nghĩ sẽ có ngày gặp phải tình cảnh thế này, cho nên hết thảy kiến thức cấp cứu đều quên sạch sành sanh. Kỳ thật kiến thức cấp cứu của hắn không phải là thứ bỏ. Nhìn Bùi Minh ngưỡng mặt lên trời ngã lăn ra đất, gấp đến độ ở trước mặt gọi tới gọi lui. Chuyện của bản thân còn giải quyết không xong chứ đừng nói tới là lo thêm cho một mạng người.

“Tỉnh tỉnh, tỉnh tỉnh! Tôi dù có ra sao thì cậu cũng đừng thương tâm như thế chứ!”

Trong giây lát nhớ tới một việc, người bị bất tỉnh có thể dùng nước lạnh tạt vào mặt là tỉnh dậy ngay. Tiếu Thiên Vũ lập tức liền chạy vô phòng bếp. Nhưng vòi nước ở trên bàn, ít nhất cũng cao một thước. Tình trạng trước mắt, con ch.ó nhỏ Tiếu Thiên Vũ vô luận cào cấu như thế nào cũng vô ích. Cấu cào không được thì không được, ch.ó thì có biện pháp của chó. Tiếu Thiên Vũ nhìn ra ban công thấy một cái ghế nhỏ, liền dùng đầu mà đẩy nó vào phòng bếp. Dù sao hắn cũng không có thói quen dùng miệng tha đồ vật này nọ. Từ dưới đất, phóng lên ghế rồi lại vất vả bò lên bàn, Tiếu Thiên Vũ khổ sở lắm mới ngậm được trong mồm một ngụm nước. Vui vẻ chạy lại bên cạnh Bùi Minh phun nước lên mặt cậu.

Thực không đơn giản tí nào! Bùi Minh tỉnh lại. Vừa mở mắt liền nhìn thấy chó, so với thấy sói còn sợ hãi hơn! Lùi người vào trong góc tường, lấp bấp nói: “Mi mi mi mi ~~ mi rốt cuộc là quái vật phương nào? Sao mi có thể nói chuyện?”

Tiếu Thiên Vũ tức giận, ai là quái vật hả? Lớn như vậy rồi, ngoại trừ bà mẹ già, suốt ngày ca cẩm việc hắn không lấy vợ, cho bà đứa cháu bồng chơi, mắng hắn là phế vật ra thì đi đến đâu, bất kể nam nữ già trẻ gì đều bảo hắn thật đẹp trai! Đi ở trên đường, người quay đầu lại nhìn hắn, nếu không phải là trăm phần trăm thì cũng là tám mươi. Ngồi trên bàn đàm phán, đối diện đối thủ, ánh mắt tràn đầy tự tin! Hơn nữa miệng lưỡi lưu loát khôi hài, Tiếu Thiên Vũ hắn là Đại tướng quân công phá người khác trên bàn đàm phán! Ngay cả Trần Sóc cũng phải đặc biệt chăm sóc hắn. Vậy mà ngay lúc này đây, hắn lại bị gọi là quái vật. Một người đàng hoàng lại biến thành một con chó, một con ch.ó biết nói tiếng người. Ngay cả người bạn tốt nhất cũng không nhận ra hắn, coi hắn là quái vật. Tiếu Thiên Vũ đột nhiên cảm thấy nhân sinh u ám, trong đầu khổ sở thầm nghĩ muốn rơi nước mắt. Chán nản cúi đầu, ngay cả tinh thần nói chuyện cũng không có.

Bùi Minh cào cào tóc, vẻ mặt có điểm hốt hoảng. Vừa rồi rốt cuộc là như thế nào? Con ch.ó nhỏ trước mặt u thương cúi đầu, rất đáng thương. Nhìn thế nào cũng là một con ch.ó nhỏ bình thường, như thế nào có thể nói chuyện! Vừa rồi có phải hay không mình bị mộng du? Có lẽ là mấy ngày nay không nghỉ ngơi tốt, xuất hiện ảo giác cũng không chừng. Chính là a, làm gì có con ch.ó nào biết nói tiếng người? Vừa rồi thái độ của cậu nhất định là dọa nó.

“Ngoan ngoãn ~~ thực xin lỗi a! Ta vừa rồi nghĩ mi có thể nói. Làm ta sợ muốn c.h.ế.t, thực xin lỗi thực xin lỗi, đến cho ba ba ôm một cái!” Bùi Minh ngồi trên sàn nhà, vươn tay muốn ôm lấy Tiếu Thiên Vũ.

“Tránh xa tôi một chút! Tôi hiện tại không có tâm tư làm búp bê cho cậu chơi!” Tiếu Thiên Vũ ảo não nói, thái độ của Bùi Minh khiến lòng hắn vô cùng khổ sở. Nào là bảo bối, nào là ngoan ngoãn, nào là đến đây cho ôm một cái~~~ Sao trước đây khi tôi còn là người thì cậu không chịu làm như thế hả? “Oa!” Bùi Minh quát to một tiếng lập tức dán người lên tường, hai tay ôm chặt n.g.ự.c trái, linh hồn sắp nhảy ra khỏi ***g ngực. Nó – nói – chuyện! Không phải ảo giác! Nó thật sự nói chuyện! Hơn nữa thanh âm này nghe...... Như thế nào lại quen tai như vậy a! Tiếu Thiên Vũ...... Không có khả năng! Bùi Minh cảm thấy có lẽ tai cậu có vấn đề nghiêm trọng gì đấy, này tuyệt đối không phải thật sự!

“Đi ngủ thôi! Ngủ một giấc ngon! Mai dậy thì sẽ tốt đẹp hết thôi!” Bùi Minh thì thào tự nói, chống tay xuống sàn, quay lưng vào phòng ngủ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/hau-vien-bat-dac-di/chuong-7.html.]

Tiếu Thiên Vũ chạy nhanh đến, ngẩn đầu lên: “Bùi Minh! Cậu đi ngủ, còn tôi thì phải thế nào? Cậu nhẫn tâm mặc kệ tôi!”

Chân Bùi Minh mềm nhũn, ngồi xuống đất. Nhìn con ch.ó nhỏ trước mặt, Bùi Minh nơm nớp lo sợ hỏi: “Mi rốt cuộc là thứ gì vậy?”

“Gì chứ, tôi không phải là thứ gì! Không đúng, tôi là thứ gì, tôi tôi tôi...... Tôi là Tiếu Thiên Vũ!” Tiếu Thiên Vũ gấp đến độ nhảy loạn xạ trên sàn nhà, cuối cùng cũng nói ra!

“Tiếu Thiên Vũ...... Mi thật là Tiếu Thiên Vũ?” Bùi Minh ngờ vực hỏi: “Vậy Tiếu Thiên Vũ kia đâu? Hắn ở đâu!”

Tiếu Thiên Vũ cúi đầu: “Tôi cũng muốn biết a! Tôi chạy đến đây, xuống xe thì bị té ngã nằm sắp trên đất. Lúc tỉnh lại thì thành như vậy, quần áo của tôi còn ở ngoài kia kìa!”

Bùi Minh bán tín bán nghi đứng lên, mở cửa ra. Quả nhiên có một đống lùng nhùng gì đấy nằm trước cửa, một bộ quần áo và đôi giày da. Bùi Minh đi tới, xem xét kĩ lưỡng, đúng vậy, chính là của tên kia. Tựa hồ còn mang theo nhiệt độ cơ thể của Tiếu Thiên Vũ, cầm đồ đạc cá nhân của người ta trong tay, bất giác Bùi Minh rơi nước mắt. Tuy rằng tên kia mê uống rượu là chuyện xấu, nhưng mỗi khi cậu cô đơn thì hắn chính là người đầu tiên cậu nghĩ tới. Thân thể cậu không thoải mái là hắn chạy ngay đến nhà cậu chăm nom, trong nhà có chuyện gì đều là do hắn sang giúp đỡ. Nửa đêm chạy tới nhà cũng không phải là chuyện làm cậu chán ghét, ít nhất trong một đêm dông tố, tiếng đập cửa của hắn trở nên đặc biệt ấm áp. Nhưng hiện tại hắn ở đâu!

“Thiên Vũ ~~~” Bùi Minh cầm quần áo bày ra tư thế khóc lóc, con ch.ó nhỏ ở phía sau c.ắ.n áo cậu, dùng sức túm: “Tôi chưa c.h.ế.t đâu! Cậu khóc cái gì mà khóc a!”

“Mi đừng quản ta thương tâm mà! Thiên Vũ ~~~”

“...... Cậu cho tôi vào nhà đã!”

Ôm quần áo Tiếu Thiên Vũ trở lại trong phòng, Bùi Minh chậm rãi bình tĩnh lại, tự hỏi hiện trạng trước mắt. Một người một cẩu mặt đối mặt ngồi xuống, bắt đầu công tác đòi lại thân phận.

“Mi năm nay bao nhiêu tuổi? Chiều cao, cân nặng, cầm tinh con gì và vân vân?” Bùi Minh nhìn tiểu bạch cẩu, thầm nghĩ bộ dáng hiện giờ của cậu mà cho người ta thấy, xem chừng là sẽ bị mang vô bệnh viện tâm thần.

“Mấy cái đó không phải cậu đã đã biết rành hết rồi sao? Hai mươi bốn tuổi, lớn hơn cậu 8 tháng; cầm tinh con chó, tôi là đại cẩu cậu là tiểu cẩu.” Tiếu Thiên Vũ tức giận nói.

“Mi mới là tiểu cẩu! Mi là chó! Mi là chó!” Bùi Minh trừng mắt cãi lại.

“Nói chuyện chú ý dùm chút nha! Ai là chó! Tôi chính là một … không …, kia cái gì...... Con mẹ nó, tôi sao lại thành thế này a? Buổi tối tôi còn đàng hoàng là người, không lâu sau thì là như vậy!”

Con ch.ó nhỏ màu trắng đáng yêu, nhưng thanh âm phát ra lại là của một ông chú. Nếu nhắm mắt lại, ai cũng không tin thanh âm này là từ miệng nó mà ra.

“Mi thật sự là Tiếu Thiên Vũ......”

“..................”

Bùi Minh trầm mặc, cuối cùng cũng hiểu được, đây là thật sự.

Sau tình trạng hỗn loạn, màn hình TV phát ra ánh sáng mờ nhạt rọi lên tường bóng của hai người vô cùng mệt mỏi. Không, là một người một cẩu, đều đang chống tay buồn bực.

***

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hậu Viện Bất Đắc Dĩ
Chương 7

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...