Thân mình bị ôm lấy một cách mạnh mẽ, có đôi tay đang nhẹ nhàng m*n tr*n. Sức nóng từ thân thể chạy vọt lên trên mặt, hừng hực thiêu đốt. Bùi Minh há to miệng thở hỗn hển, không biết làm sao. Gò má, môi đều bị hôn, trên cơ thể là đôi tay đang sờ lung tung. Tại sao có thể như vậy? Không phải vừa mới cùng một chỗ ăn cơm sao? Như thế nào lại đột nhiên bị đè ở dưới? Không biết, cũng không muốn biết. Nhưng bị ôm hôn như thế, thực thoải mái. Tựa hồ chuyện mà bản thân mong chờ cuối cùng cũng xảy đến.
Thằng bạn thân nhất cũng là thằng trời đ.á.n.h nhất, Tiếu Thiên Vũ c.h.ế.t tiệt! Hiện tại đang nằm đè lên người cậu làm cái chuyện hết sức là bất chính. th* g*** h** ch*n đang được v**t v*, thật chịu không nổi mà! A ~~ Bùi Minh khẽ hừ một tiếng, từ trong mơ tỉnh lại.
Tim đập điên cuồng, Bùi Minh ôm lấy h* th*n, thở cũng chẳng dám thở. Ông trời ơi!
Muốn dọa c.h.ế.t người sao! Tại sao lại nằm mơ một giấc mộng như thế, dọa người mà...... Xuất tinh trong mơ cũng không phải việc mới mẻ, tốt xấu gì cũng là người trưởng thành rồi. Nhưng sao lại mơ bị cái thằng kia ôm vào lòng như thế chứ, hù c.h.ế.t người đó!
Lặng lẽ đứng lên đi vào toilet, thay một cái underwear mới, Bùi Minh lòng tràn đầy xấu hổ mà nằm lại vào giường. Nhất định là ban ngày chịu quá nhiều k*ch th*ch mới có thể nằm mơ một giấc mộng hoang đường như thế. Nhìn vào cái gối bên cạnh, con ch.ó nhỏ đang nằm cuộn thành một túm bông, lớp lông trắng xốp dày xù lên, chóp mũi ẩm đen vùi trong mớ lông mềm, ngủ say sưa! Mẹ nó! đều do cậu làm hại! Tắm mà cũng lên cho được, thực $$#$%%&&&$!
Nâng bàn tay lên, thật muốn nhào vô mà b*p ch*t hắn cho nhẹ nợ. Thở dài, Bùi Minh bỏ tay xuống, kéo chăn lên. Ngủ đi! Ngủ sâu là yên chuyện.
Nhưng càng muốn ngủ thì lại càng ngủ không được, cả người cứ bứt rứt khó chịu. Ngọn lửa đốt cháy cả thân người vừa rồi như vẫn còn dư âm, đang bắt đầu le lói trở lại. Bùi Minh tức đến c.ắ.n răng nghiến lợi, đem chăn phủ quá đầu. Trong chốc lát, Bùi Minh lại chui từ chăn ra, c.ắ.n môi do dự nửa ngày, vươn tay ôm lấy con ch.ó nhỏ, mang vào trong ổ chăn. Chóp mũi ướt sũng cọ cọ vào ngực, thân mình nho nhỏ chôn sâu vào lòng cậu, thoải mái hơn rồi. Bùi Minh thở dài, nhắm hai mắt lại.
Tiếu Thiên Vũ tỉnh dậy, trong phòng đã sáng choang, mặt trời ngoài cửa sổ cũng lồ lộ ra rồi! Bùi Minh vẫn còn ngủ, hàng mi dài khẽ lay động theo từng nhịp hít thở phập phồng. Những khi Bùi Minh không mắng mấy lời th* t*c, không đ.á.n.h người dã man, nhìn cũng được mắt lắm. Tiếu Thiên Vũ kê sát đầu lại quan sát Bùi Minh. Trên lưng hắn là tay của Bùi Minh, bị ôm mà ngủ như thế, Tiếu Thiên Vũ tuy không rõ vì sao Bùi Minh lại làm như vậy, bất quá bị cậu ôm như thế, cảm giác thực thoải mái, cũng không muốn động đậy làm gì. Bùi Minh thích chó, có phải ngày xưa cũng thường ôm ch.ó ngủ cùng?
Tiếu Thiên Vũ ngủ không được, lại không muốn đ.á.n.h thức Bùi Minh, liền ngoan ngoãn nằm bất động. Bùi Minh chỉ mặc độc mỗi cái quần tam giác kia, th*n th* tr*n tr** trắng nõn nhẵn nhụi. Tiếu Thiên Vũ dựa sát vào, môi dán vô n.g.ự.c Bùi Minh, liếc mắt lên là nhìn thấy hai điểm tròn tròn kia. Hắn từng nhìn thấy rất nhiều lần mỗi khi Bùi Minh tắm rửa thay quần áo, nơi đó có màu phấn hồng. Không biết cho vào miệng thì có cảm giác gì?
Tiếu Thiên Vũ bị chính ý niệm như thế mà dọa cho sợ. Mấy cái ý nghĩ này mà không mau tiêu trừ là không xong, Tiếu Thiên Vũ liều mạng đấu tranh với ý đồ bất lương của mình. Lúc tắm bị cậu xoa x** n*n nắn làm cho nó lên, thiếu chút nữa đã bị đ.á.n.h cho tàn phế. Hiện tại nếu mà há mồm ra làm thử, bị cậu phát hiện còn không bật người dậy thiến hắn? Không nên không nên, hậu quả thật là đáng sợ.
Tiếu Thiên Vũ nhắm mắt lại, mắt không thấy tâm không phiền. Nhưng chóp mũi lại áp sát rạt vào da Bùi Minh, cứ ngửi thấy từng đợt hương thơm. Cơ thể này vốn luôn tỏ ra mùi hương thanh nhẹ ấy, thứ hương vị vô cùng hấp dẫn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/hau-vien-bat-dac-di/chuong-15.html.]
Tiếu Thiên Vũ cố nhoài người lên, nằm lên gối của Bùi Minh, như vậy chắc là ổn rồi. Bùi Minh ngủ thật rất sâu, mũi thẳng, môi mỏng, gương mặt cậu khi nhắm mắt vào, ngủ yên bình như thế nhìn đáng yêu hơn khi thức nhiều lắm.
Môi rất mềm, mọng nước. Tiếu Thiên Vũ chưa bao giờ phủ nhận Bùi Minh có bộ dạng xinh đẹp, nhưng cái dáng vẻ xinh đẹp này cũng rất nguy hiểm, y như hồ ly, gian tà hết chỗ nói a! Ngày xưa khi còn học đại học, ở cùng một phòng trong ký túc xá, hắn vẫn thường ôm Bùi Minh hô to gọi nhỏ ‘Vợ ơi! Vợ ơi!’. Bùi Minh cũng cười tủm tỉm đáp ứng, sau đó trấn l*t s*ch sẽ phiếu ăn của hắn, rồi lại còn thanh minh thanh nga rằng ‘Đó là nghĩa vụ của chồng đối với vợ’. Sau đó mỗi lần đến giờ ăn, Tiếu Thiên Vũ đều trơ mắt nhìn Bùi Minh lấy phiếu ăn của hắn mua thịt kho tàu, lại còn làm bộ làm tịch gắp cho hắn mấy mẩu thịt vào chén, nói cái gì là ‘cái này gọi là tình cảm gia đình thân thiết’. Hứ ~~ Tiếu Thiên Vũ nheo mắt nhìn Bùi Minh, lấy tay véo mũi cậu.
Véo tới véo lui, ngón tay đã chạm đến môi Bùi Minh. Mềm mại, ấm áp, đầy đặn. Tiếu Thiên Vũ như bị ma quỷ ám ảnh, cứ vuốt, cứ vuốt a, càng lúc càng mãnh liệt. Có thể đến gần từng nhịp thở nhẹ nhàng của Bùi Minh, có thể cảm nhận được sự ấm áp tỏa ra từ cơ thể, có thể...... Hôn lên làn môi mềm mại.
“Ân ~~” Bùi Minh giật mình, mở hai mắt. Trước mắt là gương mặt phóng đại của Tiếu Thiên Vũ, đang tràn ngập say mê hôn cậu, đầu lưỡi đã vói vào khoang miệng cậu, mạnh mẽ c*n m*t! Tiếu Thiên Vũ cũng thấy Bùi Minh mở ra hai mắt, ngây dại. Nhất thời không có phản ứng, hai người duy trì tư thế trừng mắt hôn môi như thế.
“Thiên Vũ, cậu đã biến hình? Thiên Vũ, cậu thành người rồi!” Bùi Minh giật mình trợn trừng hai mắt, như thế nào cũng không dám tin sự thật đang bày ra trước mắt. Trong lòng cậu không còn một chú cún nhỏ nữa mà đã thay vào là Tiếu Thiên Vũ, nhưng…. trên dưới không có mảnh vải che thân.
“A?” Tiếu Thiên Vũ sửng sốt nửa ngày mới phản ứng, ngơ ngác nhìn tay mình, đúng vậy, chính xác là tay người. Lại nhìn cơ thể mình, ôi, là cái cơ thể mà hắn đã mang hai mươi mấy năm, thấy mà muốn rơi nước mắt!
“A!” Tiếu Thiên Vũ gào to một tiếng, vội nhào ra phòng khách, soi người vào chiếc gương to đặt nơi ấy. Trên gương đang rành rành phản chiếu thân thể trần trùi trụi của Tiếu Thiên Vũ. Nó là của người, vô cùng mạnh mẽ đầy nam tính, tỉ lệ kích thước cân đối, nhìn thế nào so với cẩu đều đẹp hơn. Tiếu Thiên Vũ cho tới bây giờ chưa khi nào cảm thấy thân thể hắn lại đẹp đến như vậy, v**t v* toàn thân thì thào tự nói: “Trời ạ trời ạ! Cuối cùng đã trở lại! Cám ơn trời đất cám ơn trời đất......”
Bùi Minh nằm ở trên giường, thở sâu. Bình thường lại rồi, thật tốt quá! Hết thảy những chuyện này có lẽ chỉ là một cơn ác mộng, hiện tại tỉnh mộng, mọi thứ đều khôi phục lại bình thường, không thể tốt hơn. Nhưng, vừa rồi...... Vừa rồi hắn đang làm gì?
Ô ~~ Bùi Minh lập tức ôm chặt miệng mình. Vừa rồi bọn họ đã...... hôn nhau! Ngoài cửa sổ, trời nhất định đang đổ mưa hồng, bọn họ nhất định là do tinh thần thác loạn.
***
--------------------------------------------------