Trên sàn nhà bày la liệt bình, chai, lọ, hủ, Bùi Minh ra vẻ nghiêm trọng ngồi dưới đất hí hoáy. Bùa cũng vẽ, mặc kệ trên đấy viết quái gì, cứ thế mà dán lên trán Tiếu Thiên Vũ. Giấy vàng cũng đốt, coi như là Tiếu Thiên Vũ đốt cho Ngọc Hoàng đại đế —— Bùi Minh niệm trong miệng: Jesus à, chúa cứu thế à, tâm tốt hay xấu gì có lẽ ngài nhìn đã biết, xin ngài rũ lòng thương chừa cho hắn ta một con đường sống đi mà!! Hổ nháo hơn nửa ngày cũng chẳng thấy chút hiệu quả gì, Bùi Minh bắt đầu loay hoay với cuốn ‘Harry Potter và viên đá phép thuật’.
“Một chút muối~~ lông khổng tước~~ một chút vôi~~ nửa cái lổ tai lừa......” Bùi Minh một bên đọc y như trong sách ra, một bên ném mấy thứ được nhắc đến vào chén thủy tinh. Tiếu Thiên Vũ với gương mặt kh*ng b* chòm vào nhìn ngó, màu nước trong chén thủy tinh trên tay Bùi Minh đã chuyển từ trong suốt sang đen ngòm. Mấy thứ không rõ nguồn gốc gì đấy đang nổi lềnh bềnh bên trong.
“Còn chưa giống lắm, a, m.á.u ch.ó ~~~” Bùi Minh vừa nói xong liền bắt gặp ngay ánh mắt lạnh buốt của Tiếu Thiên Vũ, nhanh chóng lắc đầu ngoày ngoạy: “Không có cũng không sao.”
Khuấy nửa ngày, Bùi Minh vừa lòng nhìn thành phẩm trong tay, cẩn thận đưa cho Tiếu Thiên Vũ: “Ngoan, uống hết đi! Sẽ nhanh chóng có hiệu quả!”
Tiếu Thiên Vũ lui về sau ba bước, nhìn cái thứ dị hợm kia: “Nói nghe nè, cậu nếu thật muốn cái mạng này thì không cần phải rắc rồi vậy đâu, chạy đi lấy cọng dây thừng đến, thắt cổ tôi là xong, khỏi màu mè”
“Cậu còn muốn biến trở lại thành người không? Thử đi, biết đâu lại có hiệu quả?” Bùi Minh kiên nhẫn khuyên giải, hai tay bưng chén nước đến, Tiếu Thiên Vũ sợ hãi, càng lui nhanh về phía sau.
“Cậu không nhìn thấy à! Như thế làm sao mà uống?”
“Tôi mất nửa ngày mới làm ra được nó, cậu dám không uống!”
“Cậu uống trước đi rồi tôi uống!”
“Vô nghĩa! Biến thành ch.ó là cậu! Này, đứng lại đó cho tôi!”
Tiếu Thiên Vũ thực thông minh đã nhanh chóng cong đuôi trốn dưới gầm giường, giường Bùi Minh hơi thấp, có cố vươn dài tay ra cũng với không tới Tiếu Thiên Vũ. Bùi Minh ngồi lên giường, thấp giọng: “Thiên Vũ, ra đi mà! Cậu trốn dưới đó để làm gì chứ!”
Tiếu Thiên Vũ nằm trong vành đai an toàn, cao giọng đáp: “Nam tử hán đại trượng phu, nói không ra là không ra!”
Ầm ĩ nửa ngày, trời cũng nhanh bị mang đi nhuộm đen. Bùi Minh đem vứt hết mấy thứ hầm bà lằng kia, tất cả đều là gạt người! Tiếu Thiên Vũ cũng chui ra khỏi gầm giường, uể oải nằm dài trên sô-pha.
Bùi Minh bước ra từ nhà tắm, đến cạnh sô-pha, xách đầu Tiếu Thiên Vũ lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/hau-vien-bat-dac-di/chuong-14.html.]
“Làm gì vậy?”
“Tắm rửa!”
“Oa!” Không đợi Tiếu Thiên Vũ kịp phản đối, đã bị ném vào một chậu nước ấm. Tiếu Thiên Vũ ngoi lên khỏi chậu nước: “Tôi nói có sai bao giờ, cậu chả dịu dàng gì sất!” Bùi Minh nhấn đầu hắn xuống: “Đối với cậu...... Không cần!”
Đổ dầu gọi lên đầu, chà từ trên xuống dưới. Tiếu Thiên Vũ được x** n*n như thế thoải mái vô cùng, híp mắt ngã vào tay Bùi Minh.
“Nhìn không ra à, cậu phục vụ cũng thành thục quá hen.” Tiếu Thiên Vũ được mát-xa thư thái, liền bắt đầu trêu chọc.
Bùi Minh liếc hắn một cái: “Nhà tôi từng nuôi chó! Sau khi tôi ra trường thì không nuôi nữa, ai ngờ tôi lại nhặt được một con thế này! Lại còn là một con ch.ó mặt dày vô sĩ nữa chứ!”
Tiếu Thiên Vũ lắc lắc đầu: “Này cũng là duyên phận, đúng hay không? Nga u ~~”
Đột nhiên, Tiếu Thiên Vũ trợn tròn hai mắt, hai chân ch.ó ôm lấy tay Bùi Minh, thân mình nằm yên không nhúc nhích.
Bùi Minh một bên tẩy một bên nhìn hắn: “Làm sao vậy?”
Bỗng dưng, Bùi Minh đỏ mặt. Thứ ở giữa hai chi sau của ch.ó nhỏ đang nằm trong tay cậu. “Chó lưu manh!”
“Ối trời! Sao lại mắng tôi, còn không phải do cậu x** n*n à! Ai u! Nhẹ tay a!” Tiếu Thiên Vũ gào khóc t.h.ả.m thiết, cái thứ “kia kìa” bị áp bức dưới bàn tay Bùi Minh, đau đến mức chỉ còn biết cầu xin tha thứ.
Đêm đã khuya, Bùi Minh bị một ngày huyên náo làm cho mệt mỏi, vừa ngã người lên nệm đã chìm sâu vào giấc ngủ. Trên chiếc gối bên cạnh, Tiếu Thiên Vũ cuộn thành một trái cầu, cũng say giấc mộng.
***
--------------------------------------------------