Trời chập choạng tối, một người một ch.ó lén lén lút lút chui ra khỏi nhà. Mọi sự đều xảy ra một cách vô cùng quái gỡ ở trên đường nên muốn tìm được nguyên nhân của kết quả hiện tại thì phải tìm từ nơi bắt đầu. Nếu có thể tìm ra được căn nguyên của vấn đề thì sẽ rất có thể giúp kẻ nửa người nửa…chó kia về lại bộ dáng ban đầu. Hai người, tạm thời cứ cho là vậy đi, cũng không có biện pháp gì khác, chỉ còn biết nghĩ ra được cách nào thì xài cách nấy.
Tiếu Thiên Vũ lon ton chạy trước, Bùi Mình lót tót đi sau. Hai người tìm tìm ngó ngó xung quanh, đi từ đầu đường đến cuối đường mà vẫn chưa tìm thấy cái gì đáng nghi, hết thảy đều vô cùng bình thường, ngoại trừ Tiếu Thiên Vũ.
“Hay là cậu đã gặp phải người ngoài hành tinh?” Bùi Minh uể oải ngồi ở ven đường, thời tiết đầu xuân vẫn còn rất lạnh, cả người cậu thì đổ đầy mồ hôi. Cho tới bây giờ cậu cũng chưa từng phải vận động nhiều như vậy, Bùi Minh mệt đến mức động cũng chẳng muốn động.
Khi còn đi học cậu ghét nhất là môn thể dục, tốt nghiệp xong, vài năm gần đây cậu chẳng mấy khi rớ tới đôi giày thể thao. Hiện tại lại phải cùng thằng ngốc nào đấy chạy tới chạy lui, Bùi Minh cảm thấy bản thân thực đáng thương! Tiếu Thiên Vũ hoang mang đến mức như phải bỏng, cứ xoay vòng vòng một chỗ: “Sao lại có thể như thế? Sao lại có thể như thế chứ?”
Bùi Minh thở dài, chống cằm nhìn hắn mà lắc đầu ngán ngẩm. Trong khi đó Tiếu Thiên Vũ vẫn cứ vô tư…xoay vòng vòng.
Một ông bác tay cầm dây xích, chậm rãi dẫn một con con ch.ó đi đến, đứng ở trước mặt họ, lo lắng nhìn con cún Tiếu Thiên Vũ đang hoang mang.”Cún của cháu cứ nhảy lòng vòng như thế, chẳng có chút tinh thần. Khẳng định là vì quá lạnh a! Cháu nên mau ôm nó vào nhà thì tốt hơn. Chó con rất sợ lạnh đấy. Nhìn mà xem, cún của bác còn phải mặc thêm áo choàng giữ ấm này.” Nghĩ cũng chả muốn nghĩ chứ đừng nói là nhìn, con ch.ó nhà bên kia vận cái áo choàng đỏ chóe, thong thong thả thả, ngó nghiêng ngắm nhìn cún Tiếu Thiên Vũ.
Tiếu Thiên Vũ đang phát điên mà không có chỗ phát tiết, liền hướng con ch.ó nhà bên kia nhe răng trợn nướu. Mẹ nó! Nhìn cái gì mà nhìn! Cút ra xa một chút! Nếu không ông đây c.ắ.n cho một phát! Ánh nhìn hung ác, răng trắng sáng như tuyết, còn thêm cái giọng hăm he gầm gừ khiến cho con ch.ó nhỏ vốn quen được nuông chiều nhà bên kia sợ đến mức cả thân co giật, sủa ẳng một tiếng liền nhào vào lòng chủ nhân, hai mắt ướt ác nhìn chủ của nó rồi quay sang nhìn cún Tiếu Thiên Vũ như đang nói “con ch.ó kia bắt nạt em kìa”. Ông bác cũng trở nên sợ hãi, tục ngữ có câu Chó c.ắ.n là ch.ó không sủa, con ch.ó nhà bên ấy nhìn thật lợi hại a! Bùi Minh nhanh chóng nắm đuôi, lôi “chó” nhà mình về, xấu hổ cúi đầu “Thực xin lỗi! Thực xin lỗi......”
Cúi đầu chạy về nhà, Bùi Minh đặt m.ô.n.g lên sô-pha, ca thán: “Tiếu Thiên Vũ! Rốt cuộc thì cậu đã phạm phải chuyện gì táng tận thiên lương!?”
Tiếu Thiên Vũ ngã đầu lên tay vịn sô-pha, khóc không ra nước mắt: “Tôi có làm gì đâu, tôi không phải chỉ là uống chút rượu thôi sao? Cho dù đã lập chứng từ cam kết thì cũng không thể làm khó dễ tôi! Từ đầu cũng đâu phải là tôi tự nguyện, chính là bị cậu áp bức mà ký đấy chứ!”
Chứng từ!
Giống như có một tia sáng chợt lóe lên, hai người nhảy dựng trên sô-pha. Bùi Minh nhìn Tiếu Thiên Vũ: “Cậu uống rượu? Cậu vi phạm cam kết......”
“Bởi vì vi phạm mà biến thành con ch.ó nhỏ...... A!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/hau-vien-bat-dac-di/chuong-9.html.]
Lấy từ trong ngăn kéo ra tờ chứng từ cam kết kia, tâm Bùi Minh giăng đầy trăm mối cảm xúc ngổn ngang. Xem ra khi thề không thể thề bậy, ông trời trên cao đúng là có nhìn xuống a! Chỉ là ông trời này cũng quá nhiều chuyện rồi, trên đời này có bao nhiêu đại sự quốc kế dân sinh ông không đi mà quản, chạy tới đây nhòm ngó tụi tôi làm gì! Nếu sớm biết sẽ linh nghiệm như vậy thì tôi đã sớm viết rằng nếu cậu ta vi phạm thì tôi sẽ có một núi vàng! Dù gì thì gì, vàng cũng có giá trị hơn là một con chó! Bùi Minh giậm chân đ.ấ.m n.g.ự.c hối hận.
Tiếu Thiên Vũ tru trời ô ô khóc: “Tôi đã nói là không lập, cậu lại ép tôi lập, mami ơi ~~ đứa con này không thể quay về gặp mami nữa rồi!”
Trong phòng ngủ, Bùi Minh cầm tờ chứng từ, quỳ trên mặt đất, đối diện Tiếu Thiên Vũ vẫn đang nằm úp sấp như trước, đôi mắt đầy trông mong nhìn Bùi Minh. Bùi Minh một tay cầm bật lửa, một tay cầm tờ giấy, miệng than thở cầu nguyện: “Ông trời trên cao có mắt, Tiếu Thiên Vũ là tên khốn, lời nói của cậu ta không linh, người nhìn mà xem, cậu ta bị phạt đã nhận ra cái sai của mình rồi, xin người hãy tha cho cậu ta đi! Bây giờ con sẽ đốt tờ giấy này, cầu người hãy biến cậu ta thành người trở lại.”
Tiếu Thiên Vũ dùng sức gật đầu, chỉ cần có thể biến lại bình thường, nói tôi là cái gì đều được.
Tờ giấy cháy được một góc, Bùi Minh xách cổ Tiếu Thiên Vũ lên.
“Biến ~~~”
“Biến ~~~”
“Cậu mau biến thành người cho tôi ~~~”
“Oa nha!”
Tiếu Thiên Vũ chẳng những không thành người trở lại mà còn bị ngọn lửa đốt cháy đầu mũi, ẳng một tiếng nhảy lùi ra xa. Bùi Minh chợt hoảng, tờ giấy rơi xuống tấm thảm, luống cuống tay chân dập lửa, cuối cùng đau lòng phát hiện trên t.h.ả.m đã cháy thành một lỗ to thiệt to.
Bùi Minh vừa đau lòng vừa tức giận, cầm quyển sách gần đấy ném vào đầu Tiếu Thiên Vũ. Tiếu Thiên Vũ một bên chạy một bên hét: “Đó đâu phải là do tôi đốt, ui daaaa!”
***
--------------------------------------------------