Dưới ánh đèn m.ô.n.g lung, Trần Sóc v**t v* miệng mình, nhớ lại hương vị ngọt ngào vừa nãy, không phát hiện mình đang ngây ngô cười.
Điện thoại đột nhiên vang, Trần Sóc bừng tỉnh, nhất thời trên mặt đỏ như nhuộm, nóng như bị mặt trời thiêu đốt. Thế này là thế nào? Không đâu lại bị một tên ranh hôn quấy rồi, vậy mà còn hồ đồ say mê. Điên rồi, thật sự là điên rồi!
Trần Sóc chật vật đứng dậy tiếp điện thoại: “Uy, ai? Thiên Vũ!” Trần Sóc trợn mắt ngạc nhiên.
“Tôi biết cậu lo lắng cho tôi, cám ơn bạn hiền đã chiếu cố. Đợi khi tôi về tôi sẽ đãi cậu một chầu. Hiện tại cậu đừng có mà làm khó làm dễ tôi, tôi sống rất tốt. Cứ như vậy đi, lần tới gặp!” Nói nhanh vài câu, căn bản không nghe thấy Trần Sóc truy vấn, Tiếu Thiên Vũ mau mắn cúp máy.
Không như vậy không được a, chuyện hết sức là siêu nhiên, phi thực tế này làm sao có thể giải thích rõ ràng để Trần Sóc hiểu. Nhẹ nhàng thở ra, Tiếu Thiên Vũ xoay người lại: “Chỉ mong Trần Sóc có thể không làm phiền cậu nữa. Tôi thì chỉ lo lắng về người mà cậu ta dẫn đến cùng.....”
Tiếu Thiên Vũ im bặt, kinh hoảng trợn mắt nhìn Bùi Minh bên cạnh. Không xong rồi! Bùi Minh nghi hoặc nhìn hắn, trong giây lát tỉnh ngộ: Tiếu Thiên Vũ gọi bằng điện thoại nhà cậu!
Ngơ ngác nhìn vào điện thoại di động trong tay, miệng Trần Sóc khép mở nửa ngày mới phát ra âm thanh: “Khai Dương...... Khai Dương......”
Khai Dương vỗ mớ bụi bám trên người, đứng dậy, buồn bực nện vào đầu. Tốt nhất là đừng nên đến gần người kia nữa, không khéo bản thân cũng rơi vào vòng luẩn quẩn chẳng có lối ra, vạn nhất nếu không cẩn thận lại làm chuyện hàm hồ, y cũng không muốn mình cũng trải qua cái chuyện phun m.á.u mũi tùm lum kia mà bị mất tiên khí. Nhưng có vẻ như lòng không thật mong là sẽ không có quan hệ gì, sự tình càng ngày càng phiền toái.
Khai Dương nghĩ mình có nên bịt mặt lại rồi chạy xông vào nhà đó, bất chấp tất cả tóm cổ con thú bốn chân kia đi, sau đó đến một nơi heo hút nhanh chóng giải quyết gọn lẹ. Nếu không sợ ở nhân gian vận dụng pháp lực sẽ bị sư tổ phát hiện hành tung từ đấy bại lộ việc y đ.á.n.h mất phù li hoán hình thủy thì mọi chuyện đâu có chật vật thế này!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/hau-vien-bat-dac-di/chuong-29.html.]
“Khai Dương! Khai Dương!” Đột nhiên truyền đến tiếng gọi ầm ĩ dọa Khai Dương nhảy dựng, xoay người nhìn về hướng phát ra âm thanh.
Trần Sóc tựa như một cơn gió lao thẳng đến, thất kinh hô to. Lúc nãy không có lưu lại số điện thoại của Khai Dương, ngay cả nhà y ở đâu cũng không biết, này nếu tìm không thấy y ~~
“Khai Dương!” Trần Sóc kinh hỉ vọt tới, ôm lấy Khai Dương.
Khai Dương giật mình ôm lại Trần Sóc: “Làm sao vậy, làm sao vậy? Xảy ra chuyện gì?”
Trần Sóc nói năng lộn xộn giải bày: “Tôi tin! Tôi tin cậu! Thiên Vũ gọi điện đến, nói tôi không cần tìm cậu ấy. Chính là dãy số này, là số điện thoại nhà Bùi Minh. Cậu ấy đang ở chỗ đó!”
Khai Dương chớp chớp mắt, không hiểu lắm lời Trần Sóc nói. Bất quá có thể biết được chút manh mối, anh tin tưởng Tiếu Thiên Vũ đang ở nhà Bùi Minh.
“Anh đừng hoảng, tôi biết nên làm thế nào.” An ủi Trần Sóc đang kích động, Khai Dương cau mày, rốt cuộc phải làm như thế nào mới tốt?
***
--------------------------------------------------