Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hậu Viện Bất Đắc Dĩ

Chương 27

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Từ cục cảnh sát trở về, Trần Sóc vô cùng mỏi mệt thả người lên sô pha, đến báo án còn phải trả lời khẩu cung, anh đã cẩn thận thuật lại toàn bộ câu chuyện, không dám bỏ sót một chi tiết. Vốn Trần Sóc cũng không chắc chắn Tiếu Thiên dính phải đám xã hội đen, nhưng khi nhìn đến vẻ mặt ơ thờ của cảnh sát viên lấy bản khai của anh thì liền không kìm chế được mà dặm mắm thêm muối cho câu chuyện thêm li kì. Cái gì mà không có bằng chứng xác thực, không có thư đe dọa tống tiền thì không thể cho rằng là bị bắt cóc? Quy định mất dạy gì hả? Tuy Tiếu Thiên Vũ không có kẻ thù cũng không giàu có nhưng cũng đâu đại biểu hắn sẽ không bị bắt cóc? Lại còn nói cái gì mà nên đến đài phát thanh quảng cáo tìm người lạc nữa chớ! Thậm chí phút cuối còn bồi thêm một câu “chờ đến khi nào có bằng chứng xác thực sẽ điều tra”. Mặc cho Trần Sóc kêu gào, chỉ thiếu mỗi việc đ.á.n.h gãy cái bàn, viên cảnh sát vẫn cứ ơ hờ vứt cho hai chữ “Không được”. Và chuyện đáng nổi giận nhất là khi anh sắp ra về tay cảnh sát chiết tiệt kia còn tiếp theo một câu “Cái người tên Tiếu Thiên Vũ kia có bệnh án tâm thần không? Nếu có thì anh thử đến viện tâm thầm mà tìm thử xem!”

Mẹ kiếp! Đúng là thói quan liêu bét nhè của bọn nhà nước không ra gì, mẹ nó, ông đây đi tố các người không làm tròn trách nhiệm! Trần Sóc nhanh rót cho mình một chén trá, uống một hơi cạn vẫn không vơi được cơn giận.

Cửa nhẹ nhàng đẩy ra, cô thư kí cẩn thận ló đầu vào báo cáo “Giám đốc, có một vị cảnh viên đến tìm anh.”

“Không gặp! Đừng có nhắc trước mặt tôi về mấy tay cảnh sát bố láo ấy nữa!” Đang sẵn cơn giận, Trần Sóc không kiêng dè, quát to. Tiếng gầm gừ vọng đế từ phía sau cánh cửa khiến một vị cảnh viên lo lắng, khẩn trương sửa lại mũ áo. Thư kí nhíu mày, giám đốc mắc chứng gì vậy? Người ta đứng ngay đây mà nghe thấy thì không tốt chút nào! Quay đầu lại cười duyên với vị cảnh viên “Anh đừng để ý, giám đốc chúng tôi vì lo lắng chuyện của trưởng phòng Tiếu nên gần đây hay bực bội vô cớ lắm......”

“Tôi biết, cấp trên không cho tôi nhận án này. Tôi vì lo lắng nên mới đến đây tìm giám đốc của cô bàn bạc” Cảnh viên cười khá ái, cho thấy không buồn lòng vì sự thất lễ kia.

Cửa đột ngột bị đẩy ra, Trần Sóc chạy nhanh ra ngoài. Nhìn chăm chăm vị cảnh viên kia, sắc mặt tối sầm của anh đỡ hơn đôi phần. Ngài cảnh sát đây trông trẻ quá, nhìn thế nào vẫn cũng chỉ là một thiếu niên, nhiều nhất mười lăm, mười sáu tuổi. Chẳng lẽ cũng có cảnh sát vị thành niên sao?

“Cái kia...... Tôi chính là Trần Sóc. Xin hỏi cậu tên gì?” Trần Sóc miễn cưỡng mở miệng hỏi.

Nghe thấy anh hỏi, cảnh viên vui vẻ trả lời: “Xin chào, tôi là Khai Dương!”

“Khai Dương, có người mang họ Khai sao?” Trần Sóc thì thào.

“Hắc hắc ~~ có chứ, có chứ, nhưng ít, rất ít ~~” cảnh viên cười lấp l**m cho qua. Trần Sóc lại miễn cưỡng mời y vào văn phòng mình. Khai Dương đi đằng trước, Trần Sóc dò xét phía sau, bộ đồng phục này có vẻ rộng, sao đồn cảnh sát không phát cho người của mình trang phục vừa người?

Đi vào văn phòng, Khai Dương tròn mắt ngó trái ngắm phải, thấy cái gì cũng đều mới mẻ, thú vị, nhất là dàn máy tính trên bàn làm việc của Trần Sóc, không hiểu sao mấy bông hoa trong đó lại cứ biến hóa liên tục. “Uhm...... Cậu cảnh sát ơi ” Trần Sóc có chút xấu hổ, cậu cảnh viên này không có tí uy nghiêm đứng đắn gì cả, nhìn như đứa trẻ mới ra đường trông cái gì cũng thấy lạ. Chẳng lẽ đồn cảnh sát cũng không có cả máy vi tính sao? Trần Sóc khẽ siết lại cravat, ho khan một tiếng: “Mời ngồi.”

Khai Dương hoảng sợ, ừ hử một tiếng rồi lai lưu luyến chia tay dàn máy vi tính, lên ngồi trên sô-pha. “Xin hỏi......”

“Anh cứ gọi tôi là Khai Dương.”

“Uhm, Khai Dương. Anh tìm tôi có chuyện gì không?” Trần Sóc nhìn y, một bụng đầy dấu chấm hỏi.

Khai Dương cũng nhìn lại anh, khẽ thẳng lưng, thấp giọng nói: “Có a! Tôi biết Tiếu Thiên Vũ là cấp dưới của anh, cũng là người anh em tốt nhất của anh, đúng không? Người anh em của anh đột nhiên mất tích trong khi anh đến báo án thì lại không được tiếp thụ.”

“Sao?” Trần Sóc vừa nghe thì đã vực dậy tinh thần, vỗ đùi: “Nói rất đúng! Cũng vì chuyện này mà tôi đã rất giận, ai nha, may còn có cậu biết lý lẽ! Vậy, cậu có gọi đồng nghiệp của mình đến hỗ trợ phá án không?”

Khai Dương có điểm xấu hổ lắc đầu: “…. không có. Nhưng tôi có linh cảm người anh em của anh..... Cũng chính là Tiếu Thiên Vũ, hiện tại nhất định rất nguy hiểm. Phải, đang rất nguy hiểm!”

Trần Sóc khẩn trương nhìn y: “Cậu cũng nghĩ cậu ta đang gặp nguy hiểm?”

Khai Dương lập tức bày ra vẻ mặt nghiêm túc “Tuyệt đối có nguy hiểm! Nhưng cũng lại có phiền toái rất lớn đợi cậu ta. Hiện tại, biện pháp duy nhất chính là nhanh tìm được cậu ta!”

Trần Sóc lo lắng nhảy dựng lên: “Cục cảnh sát mấy người không chịu lập án điều tra thì tôi biết phải tìm thế nào?” Biển người rộng lớn, chờ đến khi tôi tìm thấy cậu ta thì không biết cậu ta đã biến thành dạng vật chất gì rồi. Khai Dương vỗ vỗ ngực: “Tôi sẽ giúp anh! Nếu không tôi đến đây làm gì?”

Trần Sóc ngẩn người, miệng méo xệch.

Khai Dương chu môi hờn dỗi: “Anh không tin tôi? Tôi chính là tinh hoa của tinh hoa trong cục cảnh sát, anh đừng xem thường tôi thế chứ!”

Trần Sóc buồn cười nhìn gương mặt trái xoan đỏ bừng của người đối diện, mặt vẫn còn phúng ra sữa thế kia mà!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/hau-vien-bat-dac-di/chuong-27.html.]

“Cảnh sát Khai, ngại quá, cậu đã tốt nghiệp chưa? Năm nay cậu bao nhiêu tuổi?” Nghẹn nửa ngày, Trần Sóc cuối cùng cũng hỏi ra miệng.

Khai Dương mặt đỏ bừng, ngóng cổ nói: “Tôi mới vừa tốt nghiệp, còn đang thực tập. Tôi...... Mười chín! Hỏi chi vậy?”

“Không có việc gì, tùy tiện hỏi thôi.” Trần Sóc phẩy tay, hắc hắc cười. Cho dù là cảnh sát đang thực tập nhưng nhìn cũng mạnh mẽ, cậu ấy nói cũng đúng, nhìn người thì không nên nhìn tướng mạo!

Trần Sóc cung kính rót cho Khai Dương một tách trà, nhìn y nói “Vậy theo cậu, Thiên Vũ đã xảy ra chuyện gì? Hắn sẽ dính vô phiền phức gì?”

Khai Dương tới gần một chút, phi thường nghiêm túc thấp giọng nói: “Theo phân tích của tôi, Tiếu Thiên Vũ hiện tại hẳn là bị người ta bắt cóc.”

Tách trà trong tay Trần Sóc khẽ rung. Vốn anh cũng không dám nghĩ Tiếu Thiên Vũ thật sự có bất hạnh gì, chính là tìm không thấy người thì lại sốt ruột lo lắng. Nhưng nghe thấy đáp án này, lòng chợt hoảng loạn.

Cưỡng chế cơn hốt hoảng, Trần Sóc lo lắng nhìn Khai Dương: “Cậu thật sự nghĩ vậy?”

Khai Dương kiên định gật đầu. Trần Sóc vỗ bôm bốp vào đùi “Tôi nói rồi mà! Nhưng tôi nghĩ mãi không biết ai lại đi bắt cóc cậu ta. Cậu ta không có tiền cũng chẳng có quyền thế, bắt cóc cậu ta còn phải nuôi cậu ta ăn, như vậy thì lợi lộc gì chứ?”

“trả ~~ trả thù a!” Khai Dương khẽ đảo mắt.

“Trả thù? Nhưng thằng ranh này tốt số lắm, được người người yêu thích, hắn sao có thể đắc tội với người khác được?” Trần Sóc vẻ mặt đăm chiêu.

“Cậu ta không phải có người bạn rất tốt sao, bọn họ thường xuyên ở chung?” Khai Dương nhìn Trần Sóc.

Trần Sóc nghi hoặc gật gật đầu: “Phải, cậu ta luôn bám dính Bùi Minh. Nhưng như vậy thì sao?”

Khai Dương thấp giọng nói: “Theo tin tức đáng tin, người bắt cóc cậu ta có thể chính là người này!”

“Không có khả năng!” Trần Sóc phất tay phản đối “Hai người họ đã thân nhau từ lúc học đại học đến giờ! Cậu dựa vào cái gì mà nói vậy?”

Khai Dương vỗ tay anh “Anh hãy nghe tôi nói, có một số việc không thể suy luận dựa theo đạo lý bình thường. Thế giới rộng lớn này có đủ dạng người a! Anh có bao giờ nghe đến vụ án ghê rợn ở Anh chưa? Một người đàn ông đã giam giữ bạn của mình, ngày thì đem người đó ra tra tấn, đêm thì nhốt lại, mãi một tháng sau mới bị hàng xóm phát hiện, nguyên nhân của hành động đó chẳng qua chỉ vì người bạn đó đã từng mượn ông ta 5 bảng Anh mà không trả.”

Trần Sóc có chút khẩn trương, chuyện này thật đã từng nghe qua. Lúc ấy anh còn nói với Tiếu Thiên Vũ rằng người đàn ông đó thật b**n th**.

“Vậy ý của cậu là Bùi Minh bắt cóc Tiếu Thiên Vũ vì cậu ta mượn Bùi Minh tiền mà không thèm trả?”

“Tôi không có nói như vậy nhưng nguyên nhân cũng tương tự như thế!” Khai Dương giải thích: “Ví dụ như bạn anh làm chuyện gì đó sai trái khiến Bùi Minh ôm hận trong lòng......”

Trần Sóc hoảng sợ ôm miệng, khoát tay ra hiệu Khai Dương đừng nói thêm gì nữa. Nếu nói tên ranh kia làm gì khiến người khác ôm hận thì đúng là rất có khả năng! Ở Anh, người bạn kia chỉ mới mượn có 5 bảng Anh không trả mà còn bị như thế, trong khi Tiếu Thiên Vũ cứ rượu vào là chạy đến nhà Bùi Minh ăn vạ, nói không chừng bây giờ Bùi Minh đã chặt cậu ta ra làm 8 khúc, nhét vô nồi hầm canh rồi. Thiên Vũ a! Đã sớm nói cậu không nên không biết điều như thế, rốt cuộc cậu vẫn lì lợm mà không nghe tôi!

“Người anh em khốn khổ của tôi a ~~~” Trần Sóc bi ai khóc than. Khai Dương nhìn mà cũng hoảng loạn theo, từ trước đến giờ y chưa bao giờ nhìn thấy người khác khóc, huống chi lại còn là một người đàn ông nữa chứ!

“Anh, anh đừng khóc a! Tôi cái gì cũng chưa có làm mà!” Luống cuống tay chân lôi khăn trải bàn lau mặt cho anh, Trần Sóc bị lau đến đau mặt thì mới phát hiện cái đang lau mặt mình là khăn trải bàn, liền trừng mắt nhìn Khai Dương rồi ném cái khăn sang một bên khiến y ngượng ngùng nhặt lại cái khăn, trả nó về chỗ cũ. “Anh đừng lo lắng quá, tôi đâu có nói cậu ta đã c.h.ế.t. Tôi tin chắc rằng cậu ta còn sống nhưng chúng ta phải nghĩ ra biện pháp mà tìm được cậu ta!” Khai Dương ngồi vào bên cạnh Trần Sóc, ra sức khuyên bảo.

Trần Sóc lau mặt, gật gật đầu: “Vậy cậu định làm thế nào? Tất cả tôi đều nghe cậu.”

Khai Dương ghé vào tai anh thì thào, nói nhỏ nói thầm suốt nửa ngày, Trần Sóc vừa nghe vừa gật đầu không ngừng.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hậu Viện Bất Đắc Dĩ
Chương 27

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 27
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...