Tiếu Thiên Vũ vội vội vàng vàng ra khỏi thang máy, mang theo túi công văn đi vào công ty quảng cáo Thành Du. Bộ âu phục trên người chẳng vừa người chút nào, màu sắc lại đơn giản lại còn hơi bị xấu nữa chứ, Tiếu Thiên Vũ không còn cách nào khác đành phải tháo bỏ một vài cúc áo. Bùi Minh không thích âu phục, đây là bộ duy nhất cậu có. Nhưng mặc quần áo của người ta thì không thể nhiều lời kén chọn, nếu không Bùi Minh có thể sẽ cho hắn không mặc gì rồi đá hắn ra khỏi nhà. Tên kia vô cùng độc ác, nói được thì làm được. Tiếu Thiên Vũ khẽ nhếch môi sợ hãi khi nghĩ đến tình cảnh đó.
Đi vào văn phòng của mình, buông túi công văn xuống, mới vừa bưng lên cái ly uống miếng nước thì cách cửa văn phòng chợt mở ra. Giám đốc Trần Sóc đi vào, cười tủm tỉm vỗ vỗ bờ vai của hắn: “Thế nào Thiên Vũ, tối hôm qua say đến như vậy tôi còn tưởng hôm nay cậu không lết dậy nổi. U ~~” Trần Sóc nhìn Tiếu Thiên Vũ từ trên xuống dưới: “Hắc hắc ~~xem chừng vừa chạy ra từ nhà Bùi Minh phải không? Cặp sách này, bộ quần áo này...... Là của người ta luôn phải hông?” Trần Sóc đặt m.ô.n.g ngồi lên bàn, một cánh tay nắm lấy bả vai Tiếu Thiên Vũ, tay còn lại thì kéo cravat Tiếu Thiên Vũ cười xấu xa: “May mắn mà tên ranh cậu vẫn chưa kết hôn, nếu không vợ cậu đã dần cho cậu một trận c.h.ế.t đi sống lại!”
Trần Sóc và Tiếu Thiên Vũ vốn có quan hệ họ hàng gần. Cho nên khi Trần Sóc vừa lập ra một công ty nhỏ nhỏ thôi, Tiếu Thiên Vũ liền nộp đơn vô đây giúp đỡ, dốc sức làm việc suốt mấy năm trời, công ty nhỏ bây giờ đã trở nên to lớn và mạnh mẽ hơn. Hai người tuổi xấp xỉ nhau, tính tình có thể nói là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã. Trước mặt người ngoài là quan hệ giữa giám đốc và trưởng phòng, nhưng khi không có ai thì họ vốn là một đôi bạn thân ăn ý.
Tiếu Thiên Vũ giật lại cravat, lườm y một cái: “Đừng có nói chuyện không có lương tâm như thế! Tối hôm qua nếu không phải tôi chống đỡ thay cậu thì cậu có thể đứng dậy nổi mà bước chân ra khỏi đó sao? Sáu người năm chai rượu, bộ tưởng dễ lắm hả? Thiết......”
Trần Sóc khoát tay: “Biết rồi! Chuyện đó còn không phải là vì việc làm ăn hay sao? Không phải cậu đã dặn tôi cùng đối tác uống rượu thì luôn giữ chút tỉnh táo sao, cũng may uống xong cũng ký luôn được hợp đồng! Bất quá mà nói, từ nay về sao có c.h.ế.t tôi cũng không uống rượu với cái tên Đông Bắc Nhân ấy! Sáng nay đầu tôi vẫn còn đau đây này!”
Trần Sóc nói xong, đau khổ lắc đầu, Tiếu Thiên Vũ cũng khổ sở trong lòng, anh thì chỉ đau đầu mà thôi, sáng nay tôi vừa đau đầu vừa đau cả toàn thân! Bùi Minh coi tôi như bao cát luyện quyền anh!
Khi Trần Sóc bước ra đến cửa vẫn còn quay đầu lại nghiêm trang nói: “Tính tình Bùi Minh cũng thật là tốt, đêm hôm khuya khoắc cho cậu ngủ nhờ còn cho mượn luôn cả quần áo. Nếu là tôi thì đã vứt cậu ra đường cho cậu phơi nắng phơi gió rồi! Cậu ấy, đừng có mà không biết điều, suốt ngày ầm ĩ làm phiền cậu ấy, sớm muộn gì cậu ấy cũng trở mặt với cậu cho xem.”
Tiếu Thiên Vũ lập tức ngẩn mặt lên xua tay chặn lại: “Không có khả năng! Tôi hiểu rõ tên ranh kia nhất, tôi nói đông cậu ta tuyệt đối không dám nói tây, tôi nói đ.á.n.h ch.ó cậu ta tuyệt đối không dám bắt gà. Đừng nói là ở nhà cậu ta ngủ một đêm, thậm chí tôi có đốt nhà cậu ta thì cậu ta cũng chắng nói nửa lời trở mặt với tôi!”
Trần Sóc bĩu môi: “Cậu chỉ giỏi nói khoác! Dù sao thì nói khoác cũng chẳng phải nộp thuế mà phải không.” Anh xoay người ra ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/hau-vien-bat-dac-di/chuong-3.html.]
Tiếu Thiên Vũ nhìn xuống bàn tay rồi thở dài, cậu ta sẽ không trở mặt với tôi, mà là trực tiếp cầm d.a.o làm thịt tôi.
Ngồi ở ghế trên, Tiếu Thiên Vũ bắt đầu kiểm điểm bản thân, tối hôm qua hắn quả thật đã hành hạ Bùi Minh một phen. Nhìn đám quần áo cộng chăn bông phơi trên ban công ấy, khẳng định một đêm cậu cũng không ngủ, lại phải lau lau rửa rửa, như thế không nổi điên mới lạ! Bằng không sáng nay đ.ấ.m hắn cũng không nặng tay đến thế, bản mặt nhìn còn hung ác hơn cả Ninja Rùa. Tay vớ lấy điện thoại, rồi lại buông xuống. Bùi Minh hiện tại có thể đang ngủ, điện thoại gọi sang có thể đ.á.n.h thức cậu, tội hắn đã nặng lại càng thêm nặng. Thế là coi như hết!
Tiếu Thiên Vũ chà chà bàn tay, làm sao bây giờ? Ngẫm lại, mỗi khi uống rượu say đều chạy đến nhà Bùi Minh quậy phá một phen rồi mới ra về. Không phải là hắn cố ý, chỉ là thần trí … không … rõ ràng, lúc nào cũng khai ra địa chỉ nhà Bùi Minh. Nhà số 15 chung cư Hạnh phúc, nói một cách rất trôi chảy là đằng khác. Tuy nói mỗi khi mặt dày lết sang ấy đều tránh không được sự thóa mạ hiểm ác của Bùi Minh, nhưng Tiếu Thiên Vũ cũng hiểu được, mỗi lần sáng sớm tỉnh lại bản thân đều ngủ trên giường của cậu, đắp chăn của cậu, quần áo của hắn thì đều được giặt sạch sẽ, xếp gọn đặt ở đầu giường, lại còn được uống canh giải rượu nữa.
Vuốt lại mái tóc, Tiếu Thiên Vũ nghĩ, hôm nay e lại phải chịu đòn nhận tội.
Hết giờ làm, Tiếu Thiên Vũ về nhà trước. Tay nhặt đôi tất dưới sàn lên ném vào trong toilet, giường vẫn bừa bộn như lúc hắn vội vàng mặc quần áo rời đi. Tối hôm qua không trở về, kỳ thật cũng chẳng khác bao nhiêu. Một người ở chính là như vậy, có đôi khi mệt mỏi quá, ba ngày cũng chẳng thèm dọn lại giường. Tiếu Thiên Vũ đối nhà của mình chẳng có chút cảm tình nào, nhà là thuê, vật dụng trong nhà đều là của chủ nhân thật lưu lại. Mọi thứ chẳng có gì thuộc về hắn. Bên ngoài mệt mỏi trở về, người có ra cái dạng gì thì cũng đều cô đơn một mình, uống say nôn mửa cũng chẳng có ai hỏi han một tiếng. Tiếu Thiên Vũ thở dài, số 15 chung cư Hạnh phúc vẫn giống một cái nhà hơn.
Tắm rửa xong, Tiếu Thiên Vũ mới cảm thấy thân mình khoan khoái, cả ngày bị bộ quần áo của Bùi Minh làm mệt c.h.ế.t. Đem quần áo Bùi Minh cẩn thận cho vào tủ quần áo, sau đó từ tủ quần áo lấy ra mấy bộ âu phục ướm thử lên người. Đi chiêu đãi Bùi Minh, mời cậu ta ăn bữa cơm uống chút rượu, làm cho con nhím kia vui vẻ thì đại công cáo thành! Phải mặc bộ nào mới được đây? Cậu ta hình như từng nói màu đen hợp với hắn.
Đứng trong khu phố mua sắm lớn nhất, tại con đường chuyên bán vật dụng trang trí nội thất, các loại màu sắc của giường gối làm người ta hoa mắt. Một thân âu phục đen nghiêm trang, Tiếu Thiên Vũ khí độ bất phàm đứng giữa một đống khăn phủ giường đầy sắc màu, cẩn thận chọn lựa. Ngày hôm qua làm hư drap giường nhà người ta, như thế nào cũng phải mua một bộ đền lại. Sợ tên kia chướng mắt, màu sắc và hoa văn đều phải cho cảm giác tinh tế, Tiếu Thiên Vũ cẩn thận chọn lựa, tuyệt không dám qua loa.
Khó mà gặp được khách hàng chuyên tâm như vậy, cô bán hàng cười tươi như hoa. Nhiệt tình giới thiệu, lịch sự hỏi han: tiên sinh quả thật chọn không sai, đây là bộ chăn giường đẹp nhất và tốt nhất của chúng tôi. Có phải tiên sinh muốn kết hôn không? Chúc mừng a!
Tiếu Thiên Vũ thầm kêu khổ trong lòng: kết hôn...... Đừng có đùa chứ!
***
--------------------------------------------------