Rốt cuộc cũng về nhà! Bùi Minh bước chân vào ngôi nhà thân yêu của mình, được bầu không khí hạnh phúc vây quanh khiến hốc mắt rất nhanh đã ướt át. Ở bệnh viện mấy ngày nay thật không phải là những ngày dành cho con người mà, mỗi ngày bị Phương Phương tràn ngập tình yêu mà hầm canh nấu cháo, cái này tạm thời không bàn tới đi, điểm c.h.ế.t người chính là Tiếu Thiên Vũ đúng giờ mỗi ngày canh giữ ở cửa nhà Phương Phương, cùng nàng đến bệnh viện.
Mỗi ngày đều bị Tiếu Thiên Vũ phùng man trợn mắt canh chừng rồi còn bị ánh mắt quan tâm nồng nàn của Phương Phương chiếu tướng, tư vị này khổ còn hơn cả c.h.ế.t a!
Cuối cùng cũng được giải thoát a! Bùi Minh nằm trên sô pha, thoải mái thở ra. Tiếu Thiên Vũ lủi thủi ngã đầu lên n.g.ự.c Bùi Minh: “Lúc này có thể dễ chịu rồi phải không? Mấy ngày nay bị cô vợ nhỏ kia chăm sóc tận tình như thế. Hắc hắc! Nghĩ mà phát ham chứ gì? Bùi Bùi, không phải cậu định để người ta cầu hôn xong rồi rước đi luôn chứ?”
Bùi Minh gối hai tay sau đầu, cười nhẹ mà nhìn trần nhà: “Cậu nghĩ sao? Tôi ngay cả hồn còn bị lấy đi nữa là. Tôi nghĩ không biết lấy vợ thì có tốn nhiều tiền không? Bất quá, tính thế nào cũng có lợi, nuôi vợ so ra nuôi một con cún vẫn tốt hơn nhiều. Có người khi tôi khát thì rót nước, đói bụng thì nấu cơm, không chọc tôi giận cũng không gây phiền toái cho tôi. Tới buổi tối......”
“Bùi Minh!”
Bị một tiếng quát này làm giật mình, Bùi Minh ngẩng đầu nhìn Tiếu Thiên Vũ. Đứng trên ***g n.g.ự.c cậu, Tiếu Thiên Vũ đứng thẳng bốn chân, cái đuôi nhỏ cũng dựng thẳng, lông quanh thân cũng xù cả lên. Đôi mắt đen to b*n r* tia nhìn tức giận nhìn chằm chằm vào cậu, răng nghiến răng rắc. Bùi Minh không tự giác rụt lui về phía sau: “Cậu, cậu bị sao vậy?” Chỉ đùa một chút thôi, cậu không đến mức c.ắ.n tôi chứ? Nghe nói gần đây vắc-xin phòng bệnh của ch.ó có chút thoái hóa!
Chậm rãi rũ bộ lông xuống, cái đuôi cũng buông thõng, đầu cũng dần dần gục xuống. Tiếu Thiên Vũ ủ rũ nhìn n.g.ự.c Bùi Minh: “Bùi Bùi, tôi thích cậu.”
A? Bùi Minh bị chấn động mạnh mẽ, lập tức ngồi dậy, Tiếu Thiên Vũ thiếu chút nữa bị hất ngã xuống đất. Bùi Minh nắm lấy hắn, lắp bắp hỏi lại: “Cậu nói cái gì? Cậu nói lại lần nữa xem!”
Tiếu Thiên Vũ cúi đầu, như kẻ thất thủ, muốn g.i.ế.c để làm thịt ch.ó thì cứ tự nhiên mà ra tay! Hôm nay ông đây không sợ gì sất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/hau-vien-bat-dac-di/chuong-20.html.]
“Tôi biết tôi nói lời này cậu có thể không tiếp thu được, bộ dạng hiện tại của tôi không cách nào có thể khiến cậu tin tưởng cả. Cậu nếu cảm thấy buồn cười, coi như tôi đang kể chuyện cười cho cậu giải khuây đi! Tôi tự biết tôi không có tư cách mà...... Ô ô ô ~~” Tiếu Thiên Vũ bị những xúc cảm trong lòng chi phối, khiến đầu óc rối cả lên.
“Hãy bớt nói nhảm đi! Tôi hỏi cậu lúc nãy cậu nói cái gì?” Bùi Minh trừng mắt nhìn, tiện tay bóp luôn cổ hắn. Hai chân trước của Tiếu Thiên Vũ liều mạng quào tay Bùi Minh, nhẹ chút a, đừng nổi điên mà!
“Tôi, tôi nói cái gì?”
“Cậu nói cậu không có nói?”
“Tôi nói, tôi nói...... Chúng ta có phải hay không nên nấu cơm?”
“Tiếu Thiên Vũ!”
Bị chọc đến tức giận, Bùi Minh không kiêng nể gì, đem Tiếu Thiên Vũ đè lên bàn, phẫn nộ mà nhổ lông hắn, Tiếu Thiên Vũ gào khóc t.h.ả.m thiết: “Bùi Bùi! Bùi Bùi, tôi thật sự! Ô ô ô ~~~ tôi thật sự thích cậu.”
Bùi Minh thở hắt ra, nhìn Tiếu Thiên Vũ đáng thương nằm dài trên bàn, hít hít mũi, chậm rãi phủi đi mớ lông dính trên tay. Thích thì thích đi! Đồ tồi, nói ra khó đến như vậy sao?
***
--------------------------------------------------