Đồ ăn cuối cùng cũng được dọn lên, có điều bề ngoài nhìn không được mắt lắm, nhưng đã đói bụng thì cái gì ăn cũng tốt. Tiếu Thiên Vũ ngồi trên bàn, Bùi Minh xụ mặt xuống, đôi đũa dằn lên bàn: “Hắc hắc! Cậu có bao giờ thấy ch.ó nhà ai ngồi lên bàn ăn cơm chưa? Cậu ngồi táp táp thức ăn trên đây thì tôi biết phải ăn gì?”
Tiếu Thiên Vũ lắc lắc đầu: “Cậu còn có gì không hài lòng nữa hả? Tôi bị như vậy không phải đã đúng ý cậu rồi sao.”
“Tôi không hài lòng! Tôi không hài lòng việc phải cưu mang cậu...... Tôi tôi tôi còn nấu cơm cho cậu! Tôi thậm chí còn chưa từng nấu cơm cho mình nữa là!” Bùi Minh nổi cáu.
Tiếu Thiên Vũ bước từng bước thong thả đến trước mặt cậu, đem móng vuốt đặt ở trên tay cậu: “Bùi Bùi a, tôi nếu không biến thành như vậy, cậu nghĩ rằng tôi nguyện ý cho cậu nấu cơm sao? Nhìn cậu cầm có mỗi con d.a.o thái rau thôi mà đã run như vậy, thực sợ cậu … không … Lưu ý mà đem thức ăn chay làm thành thức ăn mặn. Sự tình đã muốn như vậy, cậu cũng nên nén bi thương đi, chỉ cần cậu đối tôi thật tình chân ý, tôi sẽ không yêu cầu cao với cậu làm gì.”
Bùi Minh nhanh tay tóm lấy cổ Tiếu Thiên Vũ, đè xuống mặt bàn, bỗng phía sau chuông cửa vang lên. Bùi Minh phẫn nộ buông Tiếu Thiên Vũ ra, đi mở cửa, trước khi đi vẫn không quên quay lại trừng mắt nhìn hắn.
Cửa mở, một cô gái xinh đẹp đứng đợi sẵn, nhẹ nhàng cười: “Bùi Minh, anh ở nhà a! Vốn không ôm hy vọng gì nhiều lắm!”
Bùi Minh thở sâu, lập tức vẽ ra nụ cười khách khí: “Phương Phương a, có chuyện gì sao?”
Phương Phương cũng không đợi mời, tự ý bước vào, thuận tay cầm lên một quyển sách “Cuốn sách lần trước anh cho em mượn, em xem xong rồi, thực cảm động a! Lần này anh định giới thiệu cuốn nào cho em?” Cô gái nhỏ chắp tay sau lưng bày ra bộ dáng đắn đo suy tư. Bùi Minh nhận lại quyển sách, ngẩng đầu sâu kín thở dài, tôi vốn không hề muốn cho cô mượn!
“Phương Phương a, sách mà tôi có không nhiều, hơn nữa cũng không hợp với sở thích của cô. Không bằng như vậy đi, tôi giới thiệu cô......” Bùi Minh đang suy nghĩ để nhớ ra tên nhà sách xa nơi này nhất là gì, chợt nghe phía sau truyền đến một tiếng kêu sợ hãi!
“A! Nhà anh sao lại có con ch.ó nhỏ lấy thìa ăn cơm a!” Một tiếng kinh sợ vừa thốt ra, không đợi Bùi Minh phản ứng, Phương Phương đã tự chạy đến trước bàn ăn. Hai tay để ở trên bàn nhìn chằm chằm Tiếu Thiên Vũ, vô cùng kích động hô hào: “Giỏi quá! Đúng là giỏi quá!”
Tiếu Thiên Vũ đang dùng hai móng vuốt ôm thìa ăn canh, phía sau từ đâu lại xuất hiện một kẻ vô cùng ồn ào, thật sự rất khó chịu. Đang muốn quay đầu mắng cho kẻ đó một câu “Bộ nhà mấy người thích bị người ta nhòm ngó khi ăn lắm hả?” Ngẫm lại thân phận mà mình đang mang, đành nuốt giận ngậm miệng lại, như thế sẽ tốt hơn.
Người đứng trước mắt có dáng người vô cùng ốm yếu, vạn nhất dọa cho cô ta hôn mê xong còn phải tốn phí t.h.u.ố.c men, tốt nhất là cứ im lặng.
“A nha anh xem nó còn biết chọn thịt ăn! A nha còn biết một ngụm cơm một ngụm đồ ăn! A nha còn có thể lấy khăn tay lau miệng!” Trong mắt Phương Phương giờ đây đã lấp lánh như sao trời. Tiếu Thiên Vũ bị cô nhòm ngó đủ thứ như thế một ngụm cũng ăn không vô, đem giấy ăn vứt sang một bên, đang định nhảy xuống. Không nghĩ tới cô gái này đã duỗi tay ôm lấy hắn, ôm vào trong n.g.ự.c mà xoa mà nắn.
“Trước kia không nghe nói anh nuôi chó, như thế nào đột nhiên có con ch.ó nhỏ đáng yêu như vậy! Ngoan nào ~~ cho chị hôn một cái! Cục cưng đáng yêu ơi, cưng từ đâu đến vậy!?” Tiếu Thiên Vũ bị x** n*n như thế sung sướng vô cùng, hai mắt nhanh chóng nhắm chặt lại hưởng thụ, môi Phương Phương cứ như vũ bão ào ạt đổ bộ lên đầu, lên thân con ch.ó nhỏ, Tiếu Thiên Vũ chỉ muốn ngất mà thôi.
Bùi Minh bấy giờ mới hoàng hồn, thấy tình cảnh Tiếu Thiên Vũ đang nằm trong móng vuốt của Phương Phương, liền lao đến. Đứng trước mặt Phương Phương, đoạt lại Tiếu Thiên Vũ, xách cổ cậu lên, mỉm cười nói “Một người bạn tặng, hôm nay vừa mang về, vẫn chưa chích ngừa! Cô tốt nhất cùng nó bảo trì khoảng cách, nó thích nhất chính là cạp tay mấy người lắm hơi thừa lời.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/hau-vien-bat-dac-di/chuong-11.html.]
“A? Nó thích c.ắ.n người a! Thật vậy sao?” Phương Phương có chút khiếp đảm, dù sao thì bị ch.ó c.ắ.n cũng thực phiền toái vả lại cũng rất đau. Bùi Minh lập tức trưng ra vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng “Chính là…nó thật sự đã c.ắ.n rất nhiều người, nếu không như thế nào lại tặng cho tôi? Cũng chỉ có tôi mới có thể trị được nó! Hắc hắc hắc ~~”
Tiếu Thiên Vũ giãy ra, chậm rãi leo lên bã vai của cậu, thỏ thẻ: “Mẹ nó, cậu nói dối ngay cả mí mắt cũng không chớp! Vậy thì cậu có thể cho phép tôi để cô gái xinh đẹp này ôm không?”
Bùi Minh hung hăng đập vô đầu hắn, c.ắ.n răng nói thầm: “Thằng ranh cậu có bản lĩnh thì tự đi mà tán gái, đừng có ở đây ăn của tôi, ở của tôi và tôi còn phải cua gái giúp cậu.”
“Anh nói gì thế?” Phương Phương nghiêng đầu nhìn Bùi Minh, Bùi Minh nhanh nhảu cười nói: “Không có gì, không có gì, tôi chính là phải ăn cơm. Phương Phương, nhà cô có lẽ cũng đã đến giờ cơm rồi, cái kia......”
Phương Phương bĩu môi, đứng dậy: “Được rồi, em đi về trước. Cún con à, chị về rồi lại đến thăm em nha!”
Đưa Phương Phương ra cửa, Bùi Minh đóng sầm cửa lại, quay vào, chỉ thẳng mặt đứa đang ngồi trên sô-pha: “Cậu đã biến thành bộ dáng này rồi mà cái tính háo sắc vẫn chẳng chừa! Nhìn cái vẻ hả hê của cậu lúc nãy, thiếu điều đã nhào tới l**m mặt cô ta!”
Tiếu Thiên Vũ cười hì hì nhìn cậu: “Cậu ghen à? Bất quá hỏi trước rõ ràng, cậu rốt cuộc ăn dấm chua của ai? Là cô ấy hay là tôi? Đây là hàng xóm của cậu, ngẩng đầu không thấy, cúi đầu lại gặp, thật là tốt a, vài năm nay hình như cậu không để ý ai hết phải không? Nếu cậu không muốn bị cô ta tranh giành tôi từ tay cậu, muốn có được toàn bộ con người tôi, yên tâm, tôi sẽ chiều theo cậu, từ nay về sau giữ thân như ngọc.”
“Tôi khinh! Cậu bớt ghê tởm chút! Cút qua một bên đi!” Bị Tiếu Thiên Vũ nói thế Bùi Mình có chút đỏ mặt, liền nổi giận đùng đùng mắng mỏ, ngồi vào bàn tiếp tục cầm đũa ăn cơm. Bỗng nhiên thấy thức ăn trên bàn, từ thịt cá đến canh đều bị động qua.
“Tiếu Thiên Vũ! Ai cho cậu ăn ở trong chén hả! Đồ khốn nhà cậu định để tôi không ăn được gì phải không!” Ném chiếc đũa đi, Bùi Minh nhảy ra khỏi chỗ ngồi, chạy tìm túm lông kia. Tiếu Thiên Vũ đã sớm chạy đến phòng ngủ, chui vào dưới sàng.