Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hoa Dành Dành Màu Cam

Chương 13

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

23.

Buổi tối, tôi mơ một giấc mơ.

Trong mơ, có một cô gái tóc dài xõa vai, đang vẽ tranh trên sân thượng khu tập thể cũ ở quê nhà.

Hoàng hôn rực rỡ như lòng đỏ trứng gà.

Bóng lưng cô gái gầy gò, mảnh mai.

Bên cạnh cô đặt một chiếc điện thoại, phát trực tiếp quá trình vẽ lên nền tảng video.

Bên dưới có rất nhiều người đang bình luận.

[Có thể vẽ ra được bức tranh như vậy, chắc chắn đôi tay của cô ấy đã từng được Thượng Đế ôm ấp trong lòng bàn tay.]

[Đôi tay của blogger thật đẹp, trắng muốt, thon dài, bóng lưng cũng rất tuyệt. Blogger có thể quay mặt lại cho mọi người xem một chút không? Có phải xinh đẹp như tiên nữ không? Muốn c.h.ế.t vì tò mò rồi.]

[Nghe nói blogger đã nhận được lời mời từ Học viện Mỹ thuật Florence? Quả nhiên, vàng thì ở đâu cũng sẽ phát sáng.]

[Nếu tôi có trình độ như blogger, tôi sẽ hẹn hò tám người bạn trai mỗi ngày!]

___

Đột nhiên, một cậu thiếu niên chơi bóng rổ ở sân cũ phía sau chạy tới.

“Em gái, cũng vẽ cho anh một bức đi?”

Cô gái tắt phát sóng, quay đầu nhìn chàng trai mặc áo bóng rổ trắng.

Tôi cũng rất muốn thấy gương mặt của cô gái, vì vậy trong mơ tôi còn không dám thở, chỉ dán mắt nhìn chằm chằm vào mặt cô.

À, thấy rồi!

Tim tôi nhói một cái.

Nhưng sao… lại là khuôn mặt của tôi?

Trong mơ, Tưởng Tranh Chi cười, vén tóc ra sau tai, rồi nói với tôi:

“Chào, em là chị lúc mười sáu tuổi đấy! Bây giờ chị sống có tốt không?”

Tôi căng thẳng đến mức không nói nên lời. Có rất nhiều điều muốn nói với Tưởng Tranh Chi năm mười sáu tuổi, nhưng lại chẳng thể sắp xếp nổi ngôn từ, hồi lâu không phát ra được âm thanh nào.

Khi tôi đang sốt ruột đến mức xoay vòng vòng, cô gái trong mơ đột nhiên đổi sang một gương mặt khác.

Cô gái ấy biến thành Tưởng Thiên Thiên.

Tưởng Thiên Thiên cũng cười, nhưng trong nụ cười toàn là châm chọc.

“Mày chính là Tưởng Tranh Chi hai mươi hai tuổi? Đồ ngốc, cút đi cho xa!”

Tôi buồn bã kêu khóc:

“Tôi không phải đồ ngốc! Tôi là… tôi là Tưởng Tranh Chi, Tưởng Tranh Chi không phải đồ ngốc!”

___

Tôi bừng tỉnh, mới phát hiện nước mắt đầy mặt.

Tần Thù lo lắng ôm tôi vào lòng, bàn tay to khẽ vỗ nhẹ lưng tôi để an ủi.

“Tranh Chi, gặp ác mộng à? Không sao đâu, có anh ở đây, đừng sợ.”

“Hu hu… Tần Thù, em mơ thấy…”

Tôi vừa khóc vừa chui vào lòng anh, nhưng lại không thể nói tiếp những lời phía sau.

Tôi bỗng phát hiện, thì ra bản thân lại ghen tị với Tưởng Thiên Thiên đến vậy.

Tưởng Thiên Thiên là cử nhân tốt nghiệp trường danh tiếng thế giới.

Còn tôi, chỉ là một đứa ngốc.

Tôi thậm chí còn mơ thấy mình biến thành Tưởng Thiên Thiên.

Nếu để Tần Thù biết được, chắc chắn anh sẽ nghĩ tôi là một cô gái nhỏ nhen, hay ghen tỵ mất.

Tôi không thể nói ra.

Má Tần Thù khẽ cọ lên mặt tôi, giọng nói dịu dàng:

“Ngoan, ngủ đi. Anh ở đây nhìn em ngủ, đợi em ngủ rồi anh mới đi.”

Anh chống một bên tay, nằm nghiêng bên cạnh, đôi mắt đen sâu thẳm lặng lẽ quan sát tôi.

Tôi nắm chặt lấy tay anh mới thấy yên tâm một chút.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/hoa-danh-danh-mau-cam/13.html.]

“Em mà chưa ngủ, anh không được đi.”

“Ừ.” Anh cười, mang theo sự cưng chiều.

___

Hôm sau, đến xưởng làm việc.

Tôi đang vẽ trong văn phòng của Tần Thù thì Tưởng Thiên Thiên đẩy cửa bước vào.

Tần Thù ngẩng đầu, không vui nhìn cô ta:

“Gõ cửa chẳng phải là phép lịch sự cơ bản sao?”

Hôm nay, Tưởng Thiên Thiên mặc một chiếc váy trắng tinh khiết, giống như một nàng tiên.

Tôi nhớ lại giấc mơ tối qua, xấu hổ đến mức không dám ngẩng đầu nhìn cô ta.

Cô ta đẩy về phía Tần Thù một chiếc hộp tinh xảo:

“Sư huynh, ở đây ngoài một con ngốc cái gì cũng không hiểu, còn có ai đâu, giữa chúng ta là sư huynh muội, cần gì khách sáo như vậy? Đây là bánh quy em dậy sớm tự tay nướng cho anh, mau nếm thử đi.”

“Tôi không thích ăn đồ ngọt.” Tần Thù không có ý định nhận lấy.

Anh không thích ăn ngọt?

Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn

Thế sao mỗi lần tôi mua đồ ăn vặt, anh đều đòi nếm thử?

Còn nhất định phải ăn đúng chỗ tôi vừa cắn?

Tưởng Thiên Thiên mở hộp, lấy một chiếc bánh quy tinh xảo đưa đến bên môi anh:

“Em đã mất mấy tiếng mới làm xong, sư huynh, cho em chút mặt mũi đi, anh như vậy làm em buồn lắm đó!”

Tần Thù cầm lấy một tập tài liệu trên bàn.

“Mất mấy tiếng?” Giọng anh hơi nhấn mạnh.

“Ừm ừm! Vất vả lắm đó!” Tưởng Thiên Thiên chu môi làm nũng, chờ khen ngợi.

Nhưng Tần Thù lại giơ tay, “bốp bốp” đập tập tài liệu đó lên gương mặt trang điểm kỹ càng của cô ta.

“Tưởng Thiên Thiên, em có thời gian rảnh như thế, sao không lo nâng cao kỹ năng của mình? Sao không tập trung làm việc? Sự kiện em phụ trách ở Giang Châu đầy rẫy lỗi, bên A đã gửi đơn khiếu nại lên tận tôi! Người ta nể tình em là sư muội của tôi nên không hủy hợp đồng, nhưng đã đình chỉ hợp tác tiếp theo rồi! Tưởng Thiên Thiên, em có thể bỏ vài tiếng để nướng mấy cái bánh vớ vẩn này, sao không học theo Tưởng Tranh Chi, để tâm vào việc đứng đắn?!”

Tần Thù… anh ấy dữ quá!

Lời nói cũng thật sắc lạnh!

Trước đây chị Tóc Xoăn từng nói, Tần Thù là một sát thần mặt lạnh, vừa nghiêm khắc với bản thân, vừa không bao giờ nể tình với cấp dưới.

Nhưng anh đối xử với tôi lúc nào cũng kiên nhẫn, dịu dàng.

Nên trước giờ tôi chẳng tin lời chị Tóc Xoăn.

Thế mà giờ đây, tóc Tưởng Thiên Thiên bị đánh rối tung, xõa loạn trên mặt, trông chẳng khác gì kẻ điên.

Phấn son, son môi dính cả lên giấy trắng.

Tần Thù liếc qua, ghét bỏ ném giấy vào mặt cô ta, rồi cầm cồn sát khuẩn lau tay.

Tưởng Thiên Thiên khóc nhòe mặt:

“Sư huynh, là họ đột ngột thêm yêu cầu, bắt sửa phương án! Chỉ là đơn mấy trăm vạn thôi, nếu em nghe theo hết, sau này họ sẽ được nước lấn tới mất!”

“Cút ra ngoài!” Tần Thù không muốn nói thêm, “Tạm dừng mọi việc trên tay, viết báo cáo tổng kết thất bại lần này, trước khi tan làm tôi phải thấy trên bàn.”

“Vì sao anh lúc nào cũng bênh người khác, mà chẳng bênh em? Giống như anh để Tưởng Tranh Chi học trong văn phòng của anh vậy… Tần Thù, khi nào anh mới đối xử với em tốt như thế?”

Trong mắt Tần Thù thoáng hiện lên nụ cười lạnh, giọng nói băng giá, không chút cảm xúc:

“Khi nào em có được bản lĩnh như cô ấy, rồi hãy mở miệng nói yêu cầu đó.”

Tưởng Thiên Thiên khóc lóc bỏ đi.

Tôi không dám ngẩng đầu, bàn tay cầm bút run run, không thể vẽ tiếp.

“Tranh Chi, em sợ rồi sao?” Tần Thù hỏi.

Khác hẳn vẻ dữ dằn ban nãy, lúc này Tần Thù dịu dàng, cả người phủ lên một tầng ánh sáng mềm mại.

Lại là người đàn ông quen thuộc của tôi.

Tôi ngây ngô gật đầu:

“Có một chút.”

Tần Thù xoa đầu tôi, kéo tôi vào lòng:

“Đừng sợ, anh chỉ hung dữ với người khác thôi.”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hoa Dành Dành Màu Cam
Chương 13

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 13
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...