Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hoa Dành Dành Màu Cam

Chương 8

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tôi có chút buồn bã, cúi đầu xuống:

“Nhưng em không muốn giấu, anh là người bạn trai đầu tiên của em.”

“Không phải vậy, Tiểu Tranh Chi.” Tần Thù đau lòng nâng mặt tôi lên.

“Giấu chuyện chúng ta không phải vì lý do khác, mà vì em đang ngày càng được nhiều người chú ý. Nếu họ biết em là bạn gái của Tần Thù, họ sẽ mặc định mọi thành tựu của em đều nhờ vào anh.

“Nhưng Tranh Chi, anh muốn để cả thế giới nhìn thấy ánh sáng vốn dĩ thuộc về em.”

Tôi nghe chẳng hiểu mấy, bĩu môi bất mãn:

“Phức tạp thế thì em không làm bạn gái anh nữa cho rồi.”

Bàn tay Tần Thù siết chặt lại, trong mắt lóe lên tia hoảng hốt:

“Nhưng Tranh Chi, anh muốn yêu em, muốn làm bạn trai của em. Anh thích cảm giác thoải mái khi ở bên em.”

Anh nói anh thích ở bên tôi!

Thật sự có người muốn ở bên tôi!

Đôi mắt tôi sáng bừng:

“Thật không?”

“Ừ.” Tần Thù gật đầu.

Ánh mắt của Tần Thù càng lúc càng sâu, như muốn hút tôi vào trong đó.

“Tiểu Tranh Chi, bây giờ bạn trai muốn hôn em, được không?”

“Không phải anh nói…” tôi vo tròn vạt váy trong tay “không cần hỏi trước nữa sao?”

Tần Thù bật cười:

“Tiểu Tranh Chi của anh thật thông minh, còn biết vận dụng linh hoạt nữa.”

Anh đột ngột siết lấy eo tôi, bế tôi ngồi lên đùi anh.

Tôi ngồi vắt ngang trên eo anh, chiếc váy nhung đen xòe rộng, phủ kín đôi chân đang quấn chặt lấy nhau.

Nụ hôn hôm nay hình như khác mọi lần trước, nhưng cụ thể khác ở chỗ nào thì tôi không nói rõ được.

Chỉ biết rằng hơi thở của Tần Thù dồn dập, nóng bỏng, hừng hực như lửa.

Anh vừa hôn, vừa khẽ vuốt ve sau gáy tôi.

Từng đợt gai ốc chạy khắp người, nhưng tôi lại không kìm được mà ngửa cổ tìm bàn tay anh, mong có thêm nhiều va chạm hơn.

Sau đó, khi tôi còn đang đắm chìm, Tần Thù bỗng dừng lại.

Anh còn giữ chặt bàn tay tôi không cho tôi loạn động.

Cằm vùi nơi cổ tôi, giọng khàn đến đáng sợ:

“Tiểu Tranh Chi, đừng nhúc nhích… để anh bình tĩnh lại.”

Tôi chẳng hiểu anh cần bình tĩnh chuyện gì.

Nhưng giây phút đó, tôi lại đặc biệt nghe lời, ngoan ngoãn tựa trong vòng tay anh, bên tai chỉ còn tiếng tim anh đập như trống dồn.

“Thầy Tần, thầy bị bệnh à?”

“Ừ, sắp c.h.ế.t rồi.” anh khẽ rầu rĩ.

Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn

“Có phải vì hôn em không?”

“Ừ.”

“Vậy sau này chúng ta không hôn nữa.”

Bàn tay thô ráp mang theo vết chai len vào tóc tôi, anh thở dài:

“Vẫn phải hôn. Anh muốn… hôn mãi thôi.”

15.

Câu lạc bộ xa hoa bậc nhất Lâm Thành.

Trong phòng riêng, Lệ Cảnh đang uống rượu cùng bạn học cấp ba.

Anh ta đã trở về Lâm Thành được ba ngày.

Theo lý mà nói, việc đầu tiên phải làm là liên lạc với Tưởng Tranh Chi, đưa cô về nhà.

Nhưng nghĩ lại, đã có người chủ động giúp anh ta chăm sóc cái rắc rối kia, thì việc gì phải tự chuốc phiền phức?

Một người đàn ông vừa đi vệ sinh về, mặt đầy vẻ ranh mãnh:

“Các cậu đoán xem tôi vừa thấy ai?”

“Ai thế?”

“Tần Thù! Truyền kỳ của nhất trung chúng ta! Huy chương vàng toàn cầu môn toán, được tuyển thẳng Bắc Đại nhưng từ chối, lại chạy sang Florence học hội họa ấy!”

Lệ Cảnh cười khinh khỉnh:

“Gặp Tần Thù thì có gì to tát? Tôi còn có WeChat của cậu ta đây này!”

“Thật hay giả?” vài cô gái lập tức chen lại gần, mắt sáng rực “Cậu còn có quan hệ riêng với Tần Thù? Nghe nói cậu ấy tính cách cực kỳ lạnh lùng, chẳng có mấy bạn bè đâu.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/hoa-danh-danh-mau-cam/8.html.]

Lệ Cảnh mở điện thoại:

“Này, tự xem đi.”

Mọi người xúm lại nhìn, thông qua vài tấm ảnh nhận giải thưởng ít ỏi trên vòng bạn bè, liền xác định đây đúng là WeChat của Tần Thù.

“Lệ Cảnh, giấu nghề ghê nha!” một cô gái giơ ngón cái khen.

Lệ Cảnh đắc ý nhấp một ngụm rượu.

Người đàn ông vừa rồi thấy mấy cô gái phát cuồng thì lắc đầu cười nhạo:

“Các cô có mức đó thì thôi đi, đừng mơ tới nam thần. Vừa nãy tôi thấy cô gái đi bên cạnh Tần Thù, mới gọi là cực phẩm! Babyface mà n.g.ự.c khủng nha anh em! Dáng người bốc lửa khỏi bàn. Eo thì nhỏ, m.ô.n.g thì cong, bóp một cái là ra nước luôn.”

Hắn vừa nói, vừa dùng tay minh họa trước n.g.ự.c mình.

Lệ Cảnh gật gù tán đồng:

“Với xuất thân hiển hách, diện mạo xuất chúng, năng lực hơn người như cậu ta, tìm bạn gái tất nhiên cũng phải có tiêu chuẩn cao.”

Mọi người cùng thở dài cảm thán.

Lệ Cảnh uống say, cũng phải đi vệ sinh.

Anh ta đẩy cửa ra, ánh mắt vô tình quét lên khu phòng VIP tầng hai.

Ở đó, một cặp trai tài gái sắc đứng sóng đôi.

Người đàn ông dáng cao thẳng tắp, toát lên khí chất lạnh lùng cao quý.

Cô gái mặc chiếc sườn xám xanh nhạt ôm sát, dáng vẻ uyển chuyển, gương mặt nghiêng kiều diễm như quả đào xuân vừa chín mọng.

Đầu quả đào ửng hồng nhạt, quyến rũ đến mức khiến người ta chỉ muốn cắn thử, nếm vị ngọt căng mọng.

Chỉ riêng bóng lưng thôi đã đủ gợi trí tưởng tượng bay xa.

Người đàn ông như không vui, lấy chiếc khăn choàng khoác lên vai cô gái.

Cô gái ngượng ngập một lúc rồi thôi không giãy nữa.

Ngay lập tức, những đường cong tuyệt mỹ đã bị che đi quá nửa.

Lệ Cảnh thu lại ánh nhìn, trong đầu bất giác hiện ra mấy chữ vừa thuần khiết, vừa gợi tình.

Quả nhiên, con người với con người, số phận khác nhau một trời một vực.

Thân phận như Tần Thù, xứng đôi cũng chỉ với loại phụ nữ thế này.

Anh ta khẽ thở dài, định quay đi.

Thì bất ngờ, cô gái kia mỉm cười ngoái đầu lại.

Trong khoảnh khắc ấy, thời gian như ngưng đọng, vạn vật mất hết màu sắc.

“Tưởng Tranh Chi?”

16.

Hôm nay, Tần Thù nói có một triển lãm tranh muốn đặt mua tác phẩm của tôi, nên anh đứng ra mời đối phương ăn cơm, bàn bạc chi tiết.

Anh nhờ chị tóc xoăn chuẩn bị cho tôi một bộ trang phục.

Chị tóc xoăn vui vẻ chọn cho tôi một bộ sườn xám, còn trang điểm nhạt cho tôi.

Ngay cả bản thân tôi cũng bị chính mình làm cho kinh ngạc.

Tôi nghĩ chắc chắn Tần Thù sẽ thích, nào ngờ anh chỉ sững sờ một thoáng, sau đó sắc mặt liền sa sầm xuống.

“Ai cho cô ăn mặc cho cô ấy thế này?” anh lạnh mặt trách chị tóc xoăn.

“Thanh nhã, xinh đẹp, trí tuệ, điểm nào không hợp với yêu cầu của sếp?”

Tần Thù á khẩu, nghẹn lời, chẳng biết nói sao.

Tranh thủ lúc khách chưa tới, anh mượn chị tóc xoăn một chiếc khăn lụa, nhất quyết muốn quàng cho tôi.

Tôi không chịu, anh liền kéo tôi ra khỏi phòng riêng.

“Tranh Chi, nghe lời.” gương mặt tuấn tú nghiêm lại.

“Không nghe! Em thích sườn xám, em muốn đẹp cơ!” tôi cũng nổi tính bướng bỉnh.

“Em mặc thế này, sẽ có rất nhiều đàn ông nhìn em. Ngoan nào, quàng vào đi.”

“Nhưng mà,” tôi không vui “chẳng phải anh từng nói, cái đẹp thì không cần sợ bị ngắm nhìn sao?”

Tần Thù lại bị tôi chặn họng.

Anh thở dài, cúi sát tai tôi, hơi thở nóng rực phả vào sau tai:

“Vẻ đẹp thế này của Tranh Chi, chỉ để cho mình anh ngắm thôi, được không?”

Nói xong, anh khẽ mổ một cái lên cổ tôi.

Toàn thân tôi run rẩy, một luồng tê dại chạy dọc sống lưng.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hoa Dành Dành Màu Cam
Chương 8

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 8
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...