Mưa xuân nặng hạt, từng giọt rơi trên mái ngói xanh, tiếng tí tách hòa vào tiếng trống canh đêm. Trong cung, mọi ngọn đèn dường như sáng lâu hơn thường lệ, như thể ai đó đang cố xua đi một nỗi bất an vô hình.
Điện Túc An tối om. Cửa sổ khép hờ, gió mang theo hơi lạnh tràn vào, làm bức rèm lay nhẹ. Lạc Trầm ngồi trước bàn, đôi mắt như khắc sâu vào bóng tối, từng lời của Dạ Lam lúc chiều còn văng vẳng bên tai:
"Giả chết… và để bà ta tin rằng, oan hồn của Huyễn Ảnh Phi vẫn chưa buông tha."
Phong Hàn bước vào, quỳ thấp giọng:
– Điện hạ, mọi thứ đã sắp xếp. Thuốc mê đã chuẩn bị, người của chúng ta sẽ giả làm Thái y viện báo tin…
Lạc Trầm gật nhẹ, ánh mắt không rời ngọn nến đang cháy.
– Canh ba, bắt đầu.
…
Giữa đêm, cung Vĩnh Minh – nơi giam giữ “phi tử thần trí bất minh” – vang lên tiếng gào thét hốt hoảng. Đám cung nữ lao ra, kêu lớn:
– Dạ… Dạ nương nương… không còn thở!
Tin như gió bão, chẳng mấy chốc đã lọt vào tai Hoàng hậu.
Phượng Tố Cầm đang tụng kinh trong điện, bàn tay dừng lại giữa chuỗi tràng ngọc, sắc mặt thoáng đổi.
– Xác đã xem chưa?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/huyen-anh-phi/chuong-10-tro-choi-cua-bong-trang.html.]
– Bẩm nương nương, Thái y nói… hô hấp đã dứt, toàn thân lạnh cứng.
Bà nhắm mắt, hít một hơi thật sâu. Mười lăm năm… cuối cùng cũng kết thúc.
Nhưng khi mở mắt, từ ngoài hiên, một cánh hoa lê rơi xuống lòng bàn tay bà – giữa đêm mưa gió, cây lê đáng lẽ không thể nở.
Phượng Tố Cầm khẽ cau mày, siết chặt cánh hoa, giọng lạnh băng:
– Bảo người chôn ngay. Không cần làm lễ.
…
Đêm hôm đó, Lạc Trầm một mình đứng trong Ngự Hoa Viên. Gió nổi mạnh, cánh hoa lê trắng muốt cuốn xoáy thành từng vòng, như đang dệt một bức màn mờ giữa trời đêm. Trong màn sương trắng, một bóng nữ tử áo trắng hiện ra – khuôn mặt nửa sáng nửa tối, đôi mắt sâu không đáy.
Nàng nhìn thẳng vào hắn, khóe môi nhếch lên một tia cười khó phân biệt thật – giả:
– Con đã sẵn sàng chưa, Lạc Trầm?
Hắn bước tới, giọng trầm:
– Chỉ cần khiến bà ta tự mình lộ mặt… con không sợ mọi giá phải trả.
– Vậy từ giờ, để mẫu thân dắt con vào trò chơi này. Một trò chơi… mà mỗi bước đều là máu.
Lời nàng vừa dứt, gió bỗng ào lên, thổi tung hàng nghìn cánh hoa lê vào màn đêm, che lấp cả bóng người.
Đến khi Lạc Trầm chớp mắt… người đã biến mất, chỉ còn lại mùi hương lạnh lẽo và một sợi chỉ đỏ mỏng như sương, vương trên tay hắn.
--------------------------------------------------