Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Khống Mộng Sư - Ân Dưỡng

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ta là vị khống mộng sư cuối cùng trên thế gian này.

Cái gọi là khống mộng, chính là có thể dẫn người khác vào mộng, cũng có thể xâm nhập giấc mộng của người khác.

Mười năm trước, tiểu sư muội lén tiến vào mộng cảnh của đế vương, mạo xưng là thần nữ, làm chuyện mây mưa nơi Vu Sơn, từ đó trở thành quý phi được sủng ái nhất hậu cung.

Nàng ta một bước lên cao, lo sợ bí thuật khống mộng bị lộ, liền phái người t.à.n s.á.t sư môn, m.á.u chảy thành sông.

Ngay cả đại sư tỷ đã bị trục xuất khỏi môn phái cũng bị một mũi tên xuyên tim mà c.h.ế.t.

Mười năm sau, đế vương lại mộng thấy thần nữ, mê mẩn không tỉnh.

Quý phi bất an, đích thân tiến vào giấc mộng.

Nhưng nàng đâu biết, ta đã sớm bày sẵn trận pháp giam mộng, chờ nàng từ lâu.

"Tiểu sư muội, đến lúc đền mạng rồi."

1

Ta là khống mộng sư cuối cùng trên thế gian này.

Ta sống trong mộng, muốn làm gì thì làm, không gì là không thể.

Ta có thể xâm nhập vào mộng cảnh của người khác, nhìn thấu bí mật của họ, trêu đùa thân tâm họ, làm bất cứ điều gì ta muốn.

Đợi đến khi đối phương tỉnh lại, dù còn nhớ rõ những chuyện trong mộng, cũng chỉ có thể cho là một giấc mơ.

Khống mộng thuật chính là loại thuật pháp tiêu d.a.o bậc nhất cõi đời này.

Ai học được, khoái lạc vô biên, không thể tiết lộ ra ngoài.

Còn vì sao ta là người cuối cùng, thì phải bắt đầu từ mười năm trước ở núi Thanh Tuyệt.

Thanh Tuyệt Sơn – Thanh Tuyệt Phủ, chính là nơi khởi nguồn của khống mộng thuật.

Phủ chủ Thanh Tuyệt từ nhỏ đã tính tình quái gở, chẳng bao giờ ra khỏi cửa, ngày ngày chỉ ngủ vùi trong nhà.

Đến tuổi nên gả, nàng tuyên bố mình có thể khống mộng, nhất quyết không chịu lấy chồng.

Cha mẹ nàng khó khăn lắm mới có người tới cầu hôn, sao có thể dung nàng nói bậy, liền ép nàng ở nhà chờ cưới.

Nào ngờ nửa đêm nàng lại xâm nhập vào mộng cảnh của vị tân lang, định khiến đối phương thay đổi ý định, ai ngờ lại lạc vào giấc mộng xuân của hắn.

Điều khiến nàng dở khóc dở cười hơn, là đối phương đang chìm trong hứng thú Long Dương.

Nàng cũng không tiện quấy rầy, hiểu ra nguyên nhân bị ép cưới, đành thôi ý định khuyên can.

Đến ngày thành thân, nàng dùng mê hồn hương làm cả đoàn đưa dâu mê man, khiến bọn họ ngỡ rằng vẫn đang trên đường đưa dâu.

Còn nàng thì mang theo sính lễ, bỏ trốn lên Thanh Tuyệt Sơn, lập ra Thanh Tuyệt Phủ, truyền dạy khống mộng thuật.

Thế nhưng có tông môn lại không có đệ tử.

Bởi thuật khống mộng không thể g.i.ế.t người phòng thân, lại cực kỳ phụ thuộc vào tư chất thiên phú.

Mà những người chưa học được thì không thể trao đổi kinh nghiệm với người đã học thành, khiến thuật pháp này dần trở nên thần bí, thật giả khó phân, ngày một bị lãng quên, dần biến mất khỏi giang hồ.

Nhưng qua nhiều năm, trong Thanh Tuyệt Phủ cũng đã có được mấy chục đệ tử, đều là những bé gái được phủ chủ nuôi nấng từ nhỏ, chỉ có đứa bé gái đầu tiên là nàng nhặt về.

Sau đó, nhà dân quanh vùng sinh con gái không muốn nuôi, đều lén đem bỏ trước cửa phủ.

Phủ chủ không thích ra ngoài, chẳng rõ ai để lại, đành nhận nuôi tất cả, xem như mở rộng môn hộ.

Phần lớn đệ tử không có thiên phú như phủ chủ thuở trước, nhưng trong số đó có hai người là kỳ tài tu luyện khống mộng thuật.

Một là đại sư tỷ Phù Khương. Khi chín tuổi, nàng đã xâm nhập mộng cảnh của phủ chủ, khiến phủ chủ trong mộng bị giật mình, hai người đánh pháp nửa đêm trong mộng, đến khi cả hai đều mệt lả mới thức dậy, rồi lại ngủ bù vào ban ngày.

Tỉnh dậy, phủ chủ phát hiện Phù Khương đã đọc hết tâm pháp cả đêm.

"Sư phụ, người ngủ ngon không?"

Thiếu nữ chống cằm, mắt cười như trăng thu.

Phủ chủ lúc đó mới ngộ ra: thì ra là mộng trong mộng.

Nàng nhận ra thiên phú của Phù Khương vượt xa chính mình thuở xưa, bèn có ý muốn truyền chức phủ chủ cho nàng.

Tiếc rằng Phù Khương một lòng cầu đạo, vì khống mộng thuật đến cực hạn không thể tiến thêm, liền nghiên cứu tà thuật, nên bị trục xuất khỏi sư môn.

Người thứ hai là tiểu sư muội Lạc Ninh, là người duy nhất trong sư môn ngoài đại sư tỷ có thể thi triển thuật *tiềm mộng.

(*tiềm mộng: xâm nhập vào giấc mộng của người khác)

Cảnh giới tu hành của khống mộng thuật có một ngưỡng cửa, đó là có thể hay không tiến vào giấc mộng của người khác.

Chỉ khi nào làm được điều đó mới có tư cách xưng là khống mộng sư.

Sau khi Phù Khương bị trục xuất khỏi sư môn nhiều năm, phủ chủ quyết định chọn Lạc Ninh làm người kế thừa, rồi đưa nàng xuống núi rèn luyện.

"Lòng người chín khúc, mệnh vô thường. Nhân quả như gương, soi đến cái chết. Con xuống núi để thấy rõ thế gian, chớ để tâm trí lạc lối."

Không ngờ chỉ một lần xuống núi ấy, lại chặt đứt tương lai của Thanh Tuyệt Phủ.

Tiểu sư muội Lạc Ninh đến kinh thành, nổi hứng ham chơi, tự ý tiềm nhập vào giấc mộng người khác.

Đúng dịp hội hoa đăng đêm Thượng Nguyên, hoàng đế và hoàng hậu ngự trên tường thành, cúi nhìn muôn nhà đèn sáng, trông chẳng khác gì thần tiên quyến lữ.

Lạc Ninh chỉ liếc mắt nhìn từ xa, lại nảy lòng trêu đùa vị tân đế tuấn mỹ.

Nửa đêm, nàng lẻn vào giấc mộng của hoàng đế, mạo xưng thần nữ, đưa hắn bay lên trời thưởng nguyệt, lặn xuống biển gặp yêu, cùng hắn làm chuyện mây mưa chốn Vu Sơn.

Một người tình ý dạt dào, một người thần hồn điên đảo.

Hoàng đế tỉnh lại, lập tức vẽ lại chân dung người trong mộng, chẳng bao lâu đã tìm được Lạc Ninh giữa kinh thành.

Tiểu sư muội Lạc Ninh nhảy một bước thành Ninh quý phi.

Ban đầu nàng chỉ vì hứng thú nhất thời mà hoan lạc trong mộng với hoàng đế, nhưng sau khi được đón vào hoàng cung, áo gấm lụa là, mỹ vị đầy bàn, nàng không muốn trở về Thanh Tuyệt Sơn nữa.

Nhưng Thanh Tuyệt Phủ vẫn đang đợi nàng trở lại kế nhiệm phủ chủ, nếu nàng cứ chậm trễ không về, một khi phủ chủ đích thân đến kinh thành, thuật khống mộng ắt sẽ bị phơi bày khắp thiên hạ.

Đến lúc đó, nàng không chỉ mất ngôi quý phi, mà còn khó thoát tội khi quân.

Vì chuyện này, Lạc Ninh ngày đêm lo lắng, thậm chí từng mộng thấy phủ chủ hỏi nàng bao giờ trở về.

Nửa đêm nàng giật mình tỉnh giấc, vội vàng chống tay lên bàn trang điểm, nhìn mỹ nhân trong gương đồng: tóc đen búi mây, trâm ngọc đầy đầu.

Nàng siết chặt cây lược bạc trong tay, lòng bàn tay in hằn từng vệt đỏ.

Thế thì chỉ còn cách g.i.ế.t sạch.

Khống mộng thuật chẳng qua là trò đùa giỡn nhân tâm, ngay cả đến g.i.ế.t người cũng không làm được, sao có thể sánh với quyền thế ngập trời?

Một bên là quý phi được sủng ái nhất lục cung, một bên là phủ chủ Thanh Tuyệt Phủ rách nát, ai mà không biết nên chọn thế nào?

Nửa tháng sau, nơi ẩn khuất sâu trong Thanh Tuyệt Sơn, đ.a.o k.i.ế.m va chạm, x.á.c người ngổn ngang, cảnh tượng như chốn địa ngục trần gian.

M.á.u đỏ thẫm nhuộm đẫm bậc đá thanh.

Cả đời phủ chủ Thanh Tuyệt Phủ, tựa như một giấc mộng dài, cuối cùng hóa thành hư không.

Nàng cả đời đã nuôi dưỡng tổng cộng sáu mươi mốt bé gái, mỗi lần nhận nuôi một người, lại lát thêm một bậc thang.

Nay c.h.ế.t theo nàng có đến năm mươi chín người, chỉ còn lại hai người sống sót nơi thế gian.

Trớ trêu thay, đó lại là hai người xuất sắc nhất.

Toàn thân đầy m.á.u, phủ chủ bỗng nghĩ tới điều gì, liền cố gắng bò đến bậc đá đầu tiên, dùng m.á.u tươi tô đỏ cái tên khắc trên đó.

Phù Khương.

Đại sư tỷ Phù Khương vừa nhìn thấy cảnh t.h.i t.h.ể ngổn ngang khắp nơi, liền kinh hãi đến thất thần.

Nàng quỳ phịch xuống đất, ôm chặt lấy phủ chủ vào lòng.

"Sư phụ, con đã từng nói thuật này động trời kinh thế, nếu không phòng thân được, sớm muộn cũng sẽ gây họa. Người lại nói con tu tà đạo, đuổi con khỏi sư môn, đoạn tuyệt sư ân…"

Nàng khóc đến đứt ruột, thê lương đẫm m.á.u.

"Phù Khương, đừng quay lại."

Giọng vang lên hoảng hốt, nàng vội quay đầu nhìn về phía rừng rậm.

Giữa rừng sâu, một mũi tên b.ắ.n đến, xuyên thẳng tim nàng.

Ngọn lửa thiêu rụi cả núi, ba ngày ba đêm, đốt trụi cổng Thanh Tuyệt Phủ, cũng thiêu rụi luôn truyền thừa của khống mộng thuật.

Từ đó về sau, thiên hạ không còn ai nhắc đến hai chữ “khống mộng”.

2

Mười năm sau, ta đến kinh thành.

Thiên Liễu Các giữa lòng hồ như một chiếc thuyền hoa đặt giữa mặt nước, đèn đuốc huy hoàng, màn lụa xanh phất phơ, tiếng tơ tiếng trúc dìu dặt vang xa.

Ta chèo thuyền áp sát, vừa bước vào cổng đã bị bà chủ chặn lại bằng một chiếc quạt.

"Cô nương, chỗ chúng ta không tiếp nữ khách."

Bà ta phe phẩy quạt tròn, hạ mắt đánh giá ta, trong ánh nhìn thấp thoáng ý cười.

"Nếu cô nương đến bán thân, mời vòng ra hậu viện."

Ta ngẩng đầu, nhìn thẳng bà ta một lúc, khóe môi khẽ cong.

"Ta không đến để bán, mà đến để mua."

Thiên Liễu Các là thanh lâu náo nhiệt bậc nhất kinh thành, mà ta đến đây là để mua người.

Bà chủ ngắm ta một lát, xoay cổ tay, để quạt che nửa mặt, đưa ta đến một góc vườn vắng vẻ phía sau.

"Nữ tử ở Thiên Liễu Các chúng ta, ai cũng thân giá ngàn vàng. Cô nương muốn chuộc ai?"

Ta lấy ra hai thỏi bạc, cộng lại là năm mươi lượng, đặt lên bàn đá.

"Ta chỉ có chừng này."

Ta nhìn bà ta chăm chú. "Người nào cũng được."

Bà chủ dắt ta đi gặp một kỹ nữ mắc bệnh hoa liễu.

"Sao nào? Với năm mươi lượng, chuộc thân được cũng chỉ có cô ta. Tuy đã quá mười tám, nhưng một thời từng khiến bao người say mê."

Gương mặt nữ tử kia vẫn còn nét thanh tú, chỉ là thở nhiều hơn hít, thân thể sắp lụi tàn.

"Cô ta cũng được."

Ta trả bạc, cất kỹ khế ước bán thân.

Từ dưới giường truyền đến một giọng thì thào yếu ớt: "Cần gì chuộc ta, ta không qua khỏi đâu."

Nàng nằm nghiêng, co quắp trên giường đất, cố ngẩng cổ, yếu ớt mở mắt nhìn ta.

Ta ngồi xổm xuống, gỡ mớ cỏ rối trên đầu nàng, giọng dịu lại: "Tên ngươi là gì?"

Hơi thở nàng đứt quãng: "Lan Tiêu."

"Tên hay đấy."

Ta đứng dậy, cúi đầu nhìn nàng.

"Lan Tiêu, đêm nay gặp lại."

Ta mang theo khế ước của Lan Tiêu, hẹn ba ngày sau quay lại đón nàng.

Rồi ta trở về khách đ**m.

Chính là khách đ**m năm xưa quý phi từng trú, mỗi đêm đều diễn múa rối bóng, tái hiện câu chuyện hoàng đế mộng du tiên cảnh gặp được tiên cô.

Ta lặng lẽ xem một lúc rồi quay vào phòng.

Lửa nến thổi tắt, giấc mộng bắt đầu.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2: Thanh Tuyệt – Gọi tên Thái hậu giữa Xuân Mộng điện
Chương 3
Chương 4: Thanh Tuyệt – Vạn tiễn kinh hồn tại Khống Mộng phủ
Chương 5
Chương 6: Thanh Tuyệt – Trường Lăng bệnh nặng, gấp rút tìm y
Chương 7
Chương 8: Thanh Tuyệt – Tiểu sư muội trốn mộng tầng tầng
Chương 9: Thanh Tuyệt – Đêm đưa tình lang vào giấc mộng
Chương 10: Thanh Tuyệt – Sáng để lại huyết tự, ẩn mình giữa nhân gian
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16: Nhân Quả – Cục diện bế tắc, hận khó vẹn toàn
Chương 17: Nhân Quả – Cha con, cậu cháu, cô cháu, ai là ai?
Chương 18: Nhân Quả – Họa phúc báo ứng đã rõ ràng
Chương 19: Điểm Hồng – Điểm Hồng Tùng khó tránh phong lưu
Chương 20: Điểm Hồng – Đường về Minh Châu, khó thoát miệng đời
Chương 21: Điểm Hồng – Mộng Xưa Ân Oán Vướng Máu Xương
Chương 22: Điểm Hồng – Nay dứt yêu hận, d.a.o cắt đứt yết hầu
Chương 23: Điểm Hồng – Kẻ dời hồn, c.h.ế.t oan không siêu thoát
Chương 24: Điểm Hồng – Kẻ c.h.ế.t oan giữ giấc mộng chuyển hồn
Chương 25: Điểm Hồng – Tiệc tạ sư, g.i.ế.c người diệt khẩu
Chương 26: Điểm Hồng – Giấc mộng Đế Vương, mượn xác hoàn hồn
Chương 27: Báo Ứng – Đêm tuyết g.i.ế.c kẻ phụ tình
Chương 28: Báo Ứng – Hội đăng lạnh lẽo, phụ nhân vô tình
Chương 29: Báo Ứng – Mỹ nhân đẫm lệ vì điều chi?
Chương 30: Báo Ứng – Chúng sinh Kim Lăng vướng vào nhân quả
Chương 31: Báo Ứng – Chung gối một giường, mộng chẳng chung.
Chương 32: Báo Ứng – Trong gương ai còn nhận ra hồn cố nhân
Chương 33: Báo Ứng – Nhân quả quấn thân, lấy mạng hoàn trả
Chương 34: Báo Ứng – Ân đoạn nghĩa tuyệt, lời đ.â.m thấu tim
Chương 35: Báo Ứng – Mẹ c.h.ế.t cha vong, giặc cướp bắt người
Chương 36: Báo Ứng – Nến đỏ chập chờn, soi kẻ đã khuất quay về
Chương 37: Báo Ứng – Động phòng m.á.u nhuộm, vĩnh kết đồng tâm.
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Khống Mộng Sư - Ân Dưỡng
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...