Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Khống Mộng Sư - Ân Dưỡng

Chương 76

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hắn vẫn giữ nguyên tư thế đó, cúi đầu, đôi mắt trống rỗng, chẳng rõ cảm xúc, chỉ đưa tay ra níu lấy ta không buông.

"Ta muốn nàng ở bên ta."

Ta khẽ thở dài, nhẹ giọng nói: "Ngươi đang bị thương."

Chẩm Nguy ngẩng đầu nhìn ta, dường như đã quên hết chuyện vừa rồi, ánh mắt dịu dàng, mỉm cười:

"Ta không sao đâu, nàng thì sao?"

Ta khựng lại một chút, nhất thời không hiểu hắn đang nói gì.

Hắn nhẹ nhàng kéo ta lại, lôi ta lên giường, sau đó tự cởi áo mình, để lộ vết thương chằng chịt trên người.

Ta theo phản xạ né tránh ánh nhìn.

Hắn nhanh chóng nâng mặt ta lên, nhìn ta rất nghiêm túc, giọng mang chút nghi ngờ:

"Nàng không nhìn ta sao? Chẳng lẽ vì thân thể này bị thương, xấu xí, nên nàng không thích ta nữa?"

Ánh mắt ta đảo nhẹ xuống, nhìn thấy những vết roi, vội vàng dời mắt:

"Đợi ngươi khỏi hẳn rồi hẵng…"

"Không được."

Hắn tiến sát nhìn ta, giọng đầy nghi hoặc:

"Sao vậy? Vốn dĩ thân thể này cũng chẳng phải của ta, nàng ngại cái gì? Chẳng lẽ lúc chúng ta thân mật, đều là vì thân xác công tử? Nàng không thấy quái lạ sao?"

Ta sững người: "Ngươi đang nói gì vậy?"

Chẩm Nguy lặng lẽ suy nghĩ, rất lâu sau, như hiểu ra điều gì đó, khẽ cười:

"Nếu nàng thật lòng thích ta, vậy thì chẳng phải chúng ta đang dùng thân xác người khác mà h**n ** sao… sư phụ, nàng không thấy b*nh h**n à? Chính là—"

Hắn dừng lại, giọng quái dị, cười mà như không cười nhìn ta:

"—Chính là người đó đã c.h.ế.t rồi, mà nàng còn đang dùng thân xác hắn để h**n **…"

Máu trong người ta lập tức dồn hết lên mặt.

"Ngươi!"

Ta giơ tay lên định tát hắn.

Chẩm Nguy lại chẳng tránh né, môi khẽ nhếch lên cười lạnh:

"Ta vừa nhắc đến hắn, nàng liền muốn đánh ta?"

Ta nhìn thấy toàn thân hắn đầy thương tích, cánh tay ta dừng giữa không trung, rồi từ từ hạ xuống.

Đánh hắn cũng chẳng ích gì.

Ta định rời đi, nhưng eo đã bị kéo ngược trở lại, cả người ngã xuống giường, Chẩm Nguy lập tức đè lên người ta, khiến ta hoàn toàn không thể cử động được.

"Sao vậy, sư phụ? Giờ nàng cảm thấy ghê tởm rồi, nên sau này không muốn chạm vào ta nữa sao? Ta đã làm gì sai ư?"

Hắn nắm lấy hai cổ tay ta, hơi nghiêng đầu, giả vờ ấm ức nhìn ta.

Ta lạnh giọng nói:

"Chính ngươi nói ra những lời ghê tởm như thế, thì đừng trách ta lật lại chuyện cũ. Khi đó là ngươi nhân lúc ta say mà tìm tới trước!"

Chẩm Nguy hoàn toàn không phủ nhận:

"Đúng vậy, ta thấy nàng quá đau khổ, ta muốn an ủi nàng. Là chính nàng nói rằng nàng thích ta…"

Hắn bất ngờ áp sát, nhìn chằm chằm vào mắt ta:

"À, thật sự là thích ta sao? Hay chỉ đơn thuần muốn buông thả sau cơn say?"

Ta nghẹn lời.

Mười năm trước, sau khi Thanh Tuyệt phủ diệt vong, ta đắm chìm trong bi thương, ngày đêm mượn rượu giải sầu.

Thời gian đó, ta sống không bằng chết, nên đã lựa chọn buông thả bản thân.

Nhưng ta không chết.

Thậm chí còn sinh lòng tham luyến.

Chính vào lúc đó, hắn và ta trở thành tình nhân.

Chẩm Nguy thấy ta chỉ im lặng, biểu cảm dần nhạt đi, tựa như đã quyết định sẽ nhẹ tay buông tha.

"Nếu vậy thì chúng ta vào mộng đi. Ta vẫn có thể dùng dáng vẻ ban đầu của ta để ở bên nàng…"

Hắn ghé sát vào tai ta: "Tránh để nàng quên mất ta vốn trông như thế nào."

Ta cau mày lại.

Lần trước thấy Lục Cửu trong mộng, ta đã giật mình, nếu để hắn cứ dùng dáng vẻ đó mà...

Đôi mắt Chẩm Nguy liếc ta, cười lạnh:

"Không vui à? Cũng phải thôi, bao năm qua, nàng đã quen với thân thể của Nhan Huyền rồi, có khi còn nảy sinh tình cảm rồi cũng nên."

Ta quay mặt đi, mím chặt môi, trên mặt lộ vẻ khó xử.

Không biết vì sao hắn lại tỏ ra đắc ý như vậy, khẽ hôn lên mặt ta như chuồn chuồn lướt nước.

"Xem ra sư phụ không thích ta, cũng chẳng thích công tử, chỉ thích linh hồn của ta và thân thể của hắn, thiếu một thứ cũng không được nhỉ."

Những lời của hắn khiến ta phiền lòng, cứ tránh né những nụ hôn của hắn.

Chẩm Nguy kề bên tai ta, liên tục gọi “sư phụ”, cố ý phát ra những tiếng thở gấp đầy mập mờ, khiến cơ thể ta dần mềm nhũn.

Thân hắn đầy vết thương mà còn chẳng thấy ngại, ta còn vì hắn mà do dự gì chứ…

Nghĩ đến đây, ta không né tránh nữa.

Chẩm Nguy nhận ra điều đó, hơi nhướn mày, nheo mắt nhìn ta:

"Nếu công tử còn sống, thấy nàng hưởng thụ thân thể hắn như vậy, e là tức đến thổ huyết mất thôi."

Ta không biết phải phản ứng ra sao, chỉ ngẩng lên nhìn hắn: "Đừng nhắc đến hắn nữa, Tiểu Cửu."

Chẩm Nguy bỗng sững lại: "Nàng… nàng vừa gọi ta là gì?"

Ta đưa tay lên, nhẹ nhàng áp vào gò má hắn:

"Tiểu Cửu mà. Trước kia ta toàn gọi ngươi là Tiểu Chẩm, giờ ta muốn gọi tên thật của ngươi nhiều hơn, để ngươi thấy yên lòng hơn."

Hắn ngẩn ngơ như người mất hồn.

Ta ngồi dậy, cau mày nhìn hắn: "Lục Cửu, ngươi sao vậy? Không khỏe à?"

Hắn nhìn ta hồi lâu, bỗng mỉm cười, nghiêng người đè xuống lần nữa, ngón tay siết chặt eo ta, như muốn bóp gãy nó.

"Không sao, ta rất thích nàng gọi ta như vậy."

Ta đưa tay vòng qua cổ hắn, thuận theo mà ghé bên tai hắn thì thầm.

"Ta sẽ làm vậy."

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2: Thanh Tuyệt – Gọi tên Thái hậu giữa Xuân Mộng điện
Chương 3
Chương 4: Thanh Tuyệt – Vạn tiễn kinh hồn tại Khống Mộng phủ
Chương 5
Chương 6: Thanh Tuyệt – Trường Lăng bệnh nặng, gấp rút tìm y
Chương 7
Chương 8: Thanh Tuyệt – Tiểu sư muội trốn mộng tầng tầng
Chương 9: Thanh Tuyệt – Đêm đưa tình lang vào giấc mộng
Chương 10: Thanh Tuyệt – Sáng để lại huyết tự, ẩn mình giữa nhân gian
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16: Nhân Quả – Cục diện bế tắc, hận khó vẹn toàn
Chương 17: Nhân Quả – Cha con, cậu cháu, cô cháu, ai là ai?
Chương 18: Nhân Quả – Họa phúc báo ứng đã rõ ràng
Chương 19: Điểm Hồng – Điểm Hồng Tùng khó tránh phong lưu
Chương 20: Điểm Hồng – Đường về Minh Châu, khó thoát miệng đời
Chương 21: Điểm Hồng – Mộng Xưa Ân Oán Vướng Máu Xương
Chương 22: Điểm Hồng – Nay dứt yêu hận, d.a.o cắt đứt yết hầu
Chương 23: Điểm Hồng – Kẻ dời hồn, c.h.ế.t oan không siêu thoát
Chương 24: Điểm Hồng – Kẻ c.h.ế.t oan giữ giấc mộng chuyển hồn
Chương 25: Điểm Hồng – Tiệc tạ sư, g.i.ế.c người diệt khẩu
Chương 26: Điểm Hồng – Giấc mộng Đế Vương, mượn xác hoàn hồn
Chương 27: Báo Ứng – Đêm tuyết g.i.ế.c kẻ phụ tình
Chương 28: Báo Ứng – Hội đăng lạnh lẽo, phụ nhân vô tình
Chương 29: Báo Ứng – Mỹ nhân đẫm lệ vì điều chi?
Chương 30: Báo Ứng – Chúng sinh Kim Lăng vướng vào nhân quả
Chương 31: Báo Ứng – Chung gối một giường, mộng chẳng chung.
Chương 32: Báo Ứng – Trong gương ai còn nhận ra hồn cố nhân
Chương 33: Báo Ứng – Nhân quả quấn thân, lấy mạng hoàn trả
Chương 34: Báo Ứng – Ân đoạn nghĩa tuyệt, lời đ.â.m thấu tim
Chương 35: Báo Ứng – Mẹ c.h.ế.t cha vong, giặc cướp bắt người
Chương 36: Báo Ứng – Nến đỏ chập chờn, soi kẻ đã khuất quay về
Chương 37: Báo Ứng – Động phòng m.á.u nhuộm, vĩnh kết đồng tâm.
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Khống Mộng Sư - Ân Dưỡng
Chương 76

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 76
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...