Ngón tay bỗng bị người khác nắm lấy.
"Đừng chạm vào hắn."
Chẩm Nguy dùng tay ta áp lên mặt mình.
"Nàng hãy chạm vào ta nhiều một chút."
Theo nhịp rung nhẹ của xe ngựa, ánh trăng không ngừng lướt qua mày mắt hắn, càng khiến hắn thêm phần tuyệt sắc.
"Nàng đã bao lâu rồi không chạm vào ta?"
Ta thoáng thất thần, liền bị hắn kéo sát vào.
Trong xe chật hẹp, chúng ta đắm chìm trong nụ hôn quấn quýt.
Cửa sổ xe bị vô tình đẩy ra ngoài, ánh trăng chiếu rọi lên bờ vai và cổ áo xốc xếch, tiếng thở gấp quấn quýt không ngừng.