Đêm xuân tỉnh giấc, ta mở mắt ra, tầm nhìn còn mơ hồ, thấy Chẩm Nguy đang tựa đầu giường đọc sách.
Đợi đến khi ta chậm rãi ngồi dậy, mới phát hiện trong tay hắn là bản tấu chương kia, ta lập tức giật lấy.
Sắc mặt Chẩm Nguy trở nên kỳ quái và cứng đờ.
Mãi đến khi trông thấy ta, hắn mới gượng gạo nhếch khóe môi: "Nàng tỉnh rồi à?"
Ta tùy ý ném bản tấu chương vào lò than thiêu hủy.
"Đó là ta với sư phụ viết chơi thôi."
"Ồ."
Hắn khẽ gật đầu.
Ta ngồi bên mép giường, liếc nhìn hắn bằng khóe mắt, Chẩm Nguy cũng đang lén nhìn ta.
Ánh mắt chạm nhau, hắn vội vàng cúi đầu, một lát sau mới nhào đến ôm chặt lấy ta.
"Sư phụ."