Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Khống Mộng Sư - Ân Dưỡng

Chương 86

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ta nhìn chằm chằm vào mắt hắn, sợ hắn không cho ta cơ hội mở miệng lần nữa.

"Tiểu Chẩm, người ta thích là ngươi. Ngươi quên rồi sao? Sau khi chúng ta ở bên nhau, ta đột nhiên muốn đổi tên cho ngươi, vì ta biết ngươi đã quay lại. Từ đầu đến cuối, ta đều biết là ngươi, Nhan Huyền."

Thế nhưng Nhan Huyền nghe xong, chỉ lạnh lùng nhìn ta, không chút biểu cảm:

"Ngươi chỉ là không muốn đối diện với bài vị của hắn mà động phòng cùng ta thôi phải không?"

Ta lắc đầu, nước mắt mơ hồ: "Nhưng chuyện này không liên quan đến hắn!"

"Sao lại không? Mấy hôm trước lúc ở trên giường, ngươi còn gọi tên hắn kia mà, sao lại nói không liên quan?"

Bỗng nhiên như nghĩ ra điều gì, hắn lập tức chĩa d.a.o vào mắt ta, khiến ta nghẹn thở không dám nhúc nhích.

"Ngươi coi ta là Sở Vô Yếm đúng không? Ta không phải là hắn. Ta sẽ không vì vài câu ngon ngọt của ngươi mà bị ngươi xoay như chong chóng."

Nhan Huyền lạnh lùng liếc ta:

"Khương Tiễn, ta không nên chơi đùa với ngươi, lẽ ra nên g.i.ế.c ngươi ngay từ đầu. Ngươi giỏi lừa người quá rồi."

Hắn giật lấy cổ tay ta, kéo lên giường, dùng sức đè ta xuống, tay kia giơ cao con dao, cánh tay lơ lửng giữa không trung.

Giằng co rất lâu, hắn mới mở miệng: "Khương Tiễn, ta thật sự muốn g.i.ế.c ngươi."

Một giọt lệ nóng rơi xuống mặt ta.

Ta nằm yên dưới thân hắn, nhìn người tân lang khiến người ta kinh diễm ở khoảng cách gần trong gang tấc, nỗi đau trong lòng từng đợt trào lên, dường như sắp nhấn chìm ta.

Nhan Huyền, ngươi còn đang chờ điều gì?

Chờ ta cầu xin tha thứ sao?

… Vậy ta nên nói gì với ngươi đây?

Đến giờ phút này, nói yêu thì cũng chẳng còn nghĩa lý gì nữa.

Ta nghĩ, chi bằng đợi ta c.h.ế.t đi, rồi trong mộng sẽ nói với hắn, có lẽ còn tốt hơn.

"Được."

"Ta đã nói với sư phụ rồi, sau khi thành thân, chúng ta sẽ rời khỏi kinh thành."

"Thư từ biệt để trong hộp trang điểm của ta, ngươi chỉ cần mang t.h.i t.h.ể ta đi là được."

Nước mắt của Nhan Huyền lập tức trào ra, nhưng khóe môi vẫn cố gắng gượng nở một nụ cười chế nhạo.

"Ha ha, ngươi nói câu này, là đang đánh cược rằng ta không nỡ ra tay phải không?"

Ta khép mắt lại, nước mắt tuôn rơi.

"Nhan Huyền, năm đó khi ta lần đầu gặp ngươi, ngươi mới chỉ mười một tuổi, ta…"

Yết hầu như bị xiềng xích vô hình siết chặt, ta mở miệng đầy khó nhọc, muốn nói mà nói không nên lời.

Phải đến khi thở ra một hơi thật dài, mới có thể nghẹn ngào thốt ra từ đôi môi run rẩy:

"Ta… ta vốn không biết… ta thích ngươi."

Lồng n.g.ự.c hắn cũng phập phồng dữ dội, cảm xúc thương tâm đã hoàn toàn mất kiểm soát.

"Trên đời sao lại… sao lại…"

Mỗi một chữ đều như được ép ra từ kẽ răng, mang theo hận ý khắc cốt ghi tâm, "… sao lại có người không biết rõ lòng mình chứ?!"

"Ta thật sự…"

Mỗi một từ ta nói ra đều khó khăn vô cùng, nhưng ta lại rất muốn để hắn nghe được.

"Ta thật sự không biết… đó là nhất kiến chung tình!"

Khi ấy ta chẳng hiểu tình ái là gì, thật sự chưa từng nghĩ rằng, ta đã phải lòng hắn từ cái nhìn đầu tiên.

Ta thậm chí đến tận bây giờ vẫn không rõ, năm ấy từ Kim Lăng đuổi đến Minh Châu, một thân một mình băng qua vạn dặm, rốt cuộc là ta vì muốn báo ân cho Lục Cửu, hay là chỉ vì ta muốn tìm thấy hắn…

Nhan Huyền siết chặt con d.a.o trong tay, như thể đó là chiếc phao cứu mạng của hắn.

Giọng hắn gằn xuống, dữ dội: "Ta không tin!"

Đôi môi hắn run rẩy không ngừng, tựa như đang phải gắng sức lắm mới rặn ra được lời:

"Ngươi vì cứu Lục Cửu… ngươi đã g.i.ế.c ta… ngươi không thể nào thích ta được!"

Ta nhìn hắn với dáng vẻ sắp mất kiểm soát, nỗi bi thương khiến toàn thân ta tê dại.

Ta đột ngột siết chặt lòng bàn tay, để cơn đau nhói giúp ta giữ được chút tỉnh táo.

"Bởi vì ta muốn báo ân."

"Năm ấy sau khi xuống núi, ta quen sống kiêu hãnh, ưa ân oán phân minh, tự cho mình là cao thượng."

"Ta ghét ngươi tính tình ngang ngược, ghét ngươi ngông cuồng vô lễ, nên ta cứ tưởng…"

Ta nhìn hắn qua làn lệ mờ, nỗi đau bị dồn nén đến nỗi cắn rách cả môi, trong miệng là vị tanh của máu.

"Ta tưởng rằng ta với ngươi... không thể nào là yêu..."

Ánh mắt đẫm lệ của Nhan Huyền nhìn ta, khuôn mặt đã hoàn toàn mất đi thần sắc.

"Vậy nên, yêu ta khiến ngươi tuyệt vọng lắm nhỉ? Khương Tiễn chắc phải là người thích bậc quân tử chính trực, phải không?"

Thân thể ta khẽ run lên.

Ta đưa tay chạm vào mặt hắn, cảm nhận được những giọt lệ lạnh băng, giọng nghẹn ngào vụn vỡ.

"Thế nhưng, sau khi Lục Cửu mang gương mặt ngươi mà sống tiếp, mỗi ngày ta nhìn một ngươi hoàn toàn khác biệt… mới muộn màng nhận ra rằng ta không thích con người ấy, mà là thực sự thích ngươi."

"Ta không thể… mãi đến khi đã mất đi ngươi, ta mới hiểu rõ lòng mình…"

Nhan Huyền khẽ nghiêng đầu tránh bàn tay ta, không chịu tin vào lời ta nói, nở nụ cười cay đắng tuyệt vọng.

"Ngươi gạt ta… ngươi đang gạt ta… ngươi không muốn ta g.i.ế.c ngươi…"

Ánh mắt ta lưu luyến nhìn hắn, như có bao nhiêu nước mắt cũng không khóc cho đủ, khóc đến nghẹt thở.

Ta hé môi, rồi chậm rãi rút tay về.

"Phải, ta gạt ngươi đấy."

"Ta chỉ thích gương mặt ngươi."

"Ta ghét cái con người thật sự của Nhan Huyền."

"Ngươi g.i.ế.c ta đi."

Hắn rơi lệ nhìn ta, đầu khẽ nghiêng đi, răng cắn chặt run lên, tựa như đang chịu đựng một nỗi đau tột cùng.

Tay cầm d.a.o của hắn hạ thấp nửa tấc, nhưng rồi lại dừng lại giữa không trung.

"Ngươi đang lừa ta! Nếu ngươi đã sớm biết ta không phải Lục Cửu, ngươi sao dám giữ ta bên cạnh?"

"Ngươi không sợ ta g.i.ế.c ngươi sao?!"

Ta trầm mặc không đáp.

Nhan Huyền kích động gầm lên: "Ngươi nói đi!"

Ta nằm đó, nước mắt đầy mặt, nhớ lại chuyện cũ, ký ức dần hiện về, như hồn lìa khỏi xác.

"Thời điểm ấy, sư phụ ta đã chết, Thanh Tuyệt Phủ gần như bị diệt sạch."

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2: Thanh Tuyệt – Gọi tên Thái hậu giữa Xuân Mộng điện
Chương 3
Chương 4: Thanh Tuyệt – Vạn tiễn kinh hồn tại Khống Mộng phủ
Chương 5
Chương 6: Thanh Tuyệt – Trường Lăng bệnh nặng, gấp rút tìm y
Chương 7
Chương 8: Thanh Tuyệt – Tiểu sư muội trốn mộng tầng tầng
Chương 9: Thanh Tuyệt – Đêm đưa tình lang vào giấc mộng
Chương 10: Thanh Tuyệt – Sáng để lại huyết tự, ẩn mình giữa nhân gian
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16: Nhân Quả – Cục diện bế tắc, hận khó vẹn toàn
Chương 17: Nhân Quả – Cha con, cậu cháu, cô cháu, ai là ai?
Chương 18: Nhân Quả – Họa phúc báo ứng đã rõ ràng
Chương 19: Điểm Hồng – Điểm Hồng Tùng khó tránh phong lưu
Chương 20: Điểm Hồng – Đường về Minh Châu, khó thoát miệng đời
Chương 21: Điểm Hồng – Mộng Xưa Ân Oán Vướng Máu Xương
Chương 22: Điểm Hồng – Nay dứt yêu hận, d.a.o cắt đứt yết hầu
Chương 23: Điểm Hồng – Kẻ dời hồn, c.h.ế.t oan không siêu thoát
Chương 24: Điểm Hồng – Kẻ c.h.ế.t oan giữ giấc mộng chuyển hồn
Chương 25: Điểm Hồng – Tiệc tạ sư, g.i.ế.c người diệt khẩu
Chương 26: Điểm Hồng – Giấc mộng Đế Vương, mượn xác hoàn hồn
Chương 27: Báo Ứng – Đêm tuyết g.i.ế.c kẻ phụ tình
Chương 28: Báo Ứng – Hội đăng lạnh lẽo, phụ nhân vô tình
Chương 29: Báo Ứng – Mỹ nhân đẫm lệ vì điều chi?
Chương 30: Báo Ứng – Chúng sinh Kim Lăng vướng vào nhân quả
Chương 31: Báo Ứng – Chung gối một giường, mộng chẳng chung.
Chương 32: Báo Ứng – Trong gương ai còn nhận ra hồn cố nhân
Chương 33: Báo Ứng – Nhân quả quấn thân, lấy mạng hoàn trả
Chương 34: Báo Ứng – Ân đoạn nghĩa tuyệt, lời đ.â.m thấu tim
Chương 35: Báo Ứng – Mẹ c.h.ế.t cha vong, giặc cướp bắt người
Chương 36: Báo Ứng – Nến đỏ chập chờn, soi kẻ đã khuất quay về
Chương 37: Báo Ứng – Động phòng m.á.u nhuộm, vĩnh kết đồng tâm.
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Khống Mộng Sư - Ân Dưỡng
Chương 86

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 86
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...