Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Suỵt! Đại Ca Bị Đè Rồi

Chương 117

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Editor: Táo đỏ phố núi

“Kính cong... Kính cong... Cốc cốc...” Tiếng chuông cửa kêu, kèm theo cả tiếng gõ cửa nữa.

“Tuyết, bây giờ chúng ta phải làm sao? Nếu không thì chúng ta không ra mở cửa, chờ một lát nữa thì bọn họ sẽ tự đi thôi?” Hạ Tình Vũ nhìn Tuyết nhỏ giọng nói.

Trong lòng cũng không nắm chắc, lần trước đã điều động tới cả vệ sĩ, bây giờ nếu như không ra mở cửa, cũng không biết căn phòng này có bị phá hủy hay không nữa.

“Mình cũng không biết! Trước tiên cứ chờ một chút đã.”

Tiếng chuông cửa tiếp tục kéo dài, càng lúc càng không gián đoạn, và tiếng gõ cửa càng lúc càng lớn hơn, có thể nhìn ra được người bên ngoài đã sắp không nhịn được.

“Bên ngoài là ai? Tại sao hai người lại sợ bọn họ như vậy?” Ngay cả A Hoa cũng sợ? Ngay từ lúc Xá Cơ Hoa chạy vào trong phòng thì Phùng Thiên Bảo tiện tay cầm lấy cây chổi phòng bị!

“Suỵt! Anh nhỏ tiếng một chút, tối nay em sẽ giải thích với anh.”

“Tại sao?” Phùng Thiên Bảo cau mày! Nhưng mà vẫn nhỏ giọng đi.

Nhưng mà không biết rằng, chỉ cách hai miếng ván cửa, sao cách âm hiệu quả được, giọng nói vừa rồi của Phùng Thiên Bảo, sớm đã bị hai người bên ngoài nghe được.

Huyền Vũ Thác Hàn vừa nghe thấy có giọng nói đàn ông ở bên trong phòng, cho là Minh Hạo Thiên, nhất thời mặt đen xì như than, một cước liền đá bay cửa chống trộm đi, cũng không nhịn được nữa gầm lên: “Xá Cơ Hoa, cô mau ra mở cửa cho tôi, ra ngay!”

Bên trong Phùng Thiên Bảo nghe thấy tiếng hét tức giân ở bên ngoài, thì vẻ mặt cương nghị của anh nhíu lại giống như con sâu róm, nhất thời đi tới trước cửa, mở cửa ra.

“Các người là ai?”

Huyền Vũ Thác Hàn ở ngoài cửa, không ngờ cửa mở ra, cũng không phải Minh Hạo Thiên, mà là một người đàn ông xa lạ, nhất thời lửa giận mới vừa dâng lên, đột nhiên dừng lại! Quét mắt nhìn người đàn ông đứng cách một cái cửa sắt.

“Anh là ai? Tại sao lại xuất hiện trong phòng này?” Trong tài liệu, nơi này là người phụ nữ kia thuê chung với bạn của cô ấy.

Huyền Vũ Thác Hàn đang quan sát Phùng Thiên Bảo, mà Phùng Thiên Bảo thì cũng đang quan sát Huyền Vũ Thác Hàn giống như vậy.

“Các người vô duyên vô cớ tới quấy rầy tôi, điều này phải là tôi hỏi các người chứ.” Vẻ mặt cương nghị của Phùng Thiên Bảo hiện lên lạnh lùng! Đáy mắt cũng rất nghiêm túc, dù sao đi nữa anh cũng là huấn luyện viên võ thuật, khí thế và bản lĩnh kia là nhất định có.

Nếu như là người khác, có lẽ sẽ thật sự dao động, nhưng mà, Huyền Vũ Thác Hàn chỉ lạnh lùng liếc ngang anh một cái

“Gọi người phụ nữ kia đi ra cho tôi.”

Ánh mắt của Phùng Thiên Bảo dâng lên sự tức giận: “Chỗ này của tôi không có người phụ nữ mà anh muốn tìm, mời các người đi cho, nếu không đừng trách tôi không khách khí với các người.”

Ánh mắt của Huyền Vũ Thác Hàn rét lạnh! Có lẽ nếu không nhìn thấy Hoàng Bộ Tuyết thì anh sẽ tin là mình đã tìm nhầm chỗ, nếu không thì là tài liệu đã sai, nhưng bây giờ, anh dám khẳng định, Xá Hoa Hoa đang ở bên trong!

“Không khách khí? Vậy tôi thực sự muốn biết anh không khách khí với chúng tôi như thế nào!” Đôi tay ôm ngực! Gương mặt tuấn tú của Huyền Vũ Thác Hàn khôi phục lại sự lạnh nhạt và thâm trầm! Bên trong đôi mắt sắc bén, hiện lên một chút khiêu khích.

“Ôi trời! Chuyện gì khiến cho Tổng giám đốc của Huyền Vũ tức giận thế này? Lại có thể tìm tới cửa để nổi giận.”

Đang lúc Phùng Thiên Bảo muốn mở cửa sắt ra! Thì Hoàng Bộ Tuyết với dáng người yểu điệu, nhất thời xuất hiện ở sau lưng của Phùng Thiên Bảo, nhìn như nửa người dán lên trên người của Phùng Thiên Bảo, nhưng thật là là ngăn anh mở cửa ra.

Mà vì bóng dáng của Hoàng Bộ Tuyết xuất hiện, La Vũ Hiên nãy giờ vẫn lặng yên đứng quan sát, nhất thời nhíu chặt mày lại! Tối qua cô ấy mới đưa tiễn một người đàn ông, bây giờ lại ở cùng với người đàn ông khác? Trong lòng nhanh chóng thoáng qua một chút tức giận, thầm mắng một câu, phụ nữ hư hỏng.

“Hãy gọi Xá Cơ Hoa ra đây cho tôi.” Huyền Vũ Thác Hàn vừa nhìn thấy Hoàng Bộ Tuyết, đôi mắt liền trở nên tối sầm lại..

“A Hoa? Không phải tuần trước anh mới dẫn người tới đưa cô ấy đi rồi sao? Cô ấy sao rồi? Chẳng lẽ anh đã làm gì với cô ấy rồi?” Vẻ mặt Hoàng Bộ Tuyết liền biến sắc, lo lắng, gấp gáp, khẩn trương, tức giận, toàn bộ đều xuất hiện trên khuôn mặt xinh đẹp và nhỏ nhắn của cô.

“Mở cửa!” Anh mặc kệ là cô ta giả bộ hay là thật đi nữa, hôm nay không tìm thấy người phụ nữ kia, anh liền phá hủy nơi này.

“Dựa vào cái gì?” Phùng Thiên Bảo cũng bước lên phía trước, cách một cánh cửa sắt, chỉ thấy hai khuôn mặt đều bừng bừng lửa giận.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Suỵt! Đại Ca Bị Đè Rồi
Chương 117

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 117
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...