Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Suỵt! Đại Ca Bị Đè Rồi

Chương 8

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Editor: Heisall

“Xá — Cơ — Hoa.” Thấy cô vẫn đang cười ha hả, một chút ý định giải thích cũng không có, Xá Thanh Hoa đã lo lắng cả đêm nên nhất thời lửa giận đột nhiên tăng nhanh, quát.

Xá Cơ Hoa giật mình sợ hãi, khuôn mặt tươi cười cũng dừng lại, ánh mắt xoay chuyển một cái, vội vàng nhào tới trước người Xá Thanh Hoa, cái miệng nhỏ nhắn cong lên đáng thương, nũng nịu lắc lắc tay bà: “Mẹ, mẹ đừng lớn tiếng như vậy, con sẽ bị dọa sợ đó, tối hôm qua không phải sư huynh đã nói với mẹ rồi sao! Con đi tham gia tiệc họp lớp cùng bạn học mà.”

Khóe mắt hung ác âm thầm nháy mắt ra dấu với Phùng Thiên Bảo, uy hiếp trắng trợn, anh ta dám không giải quyết mẹ cô giúp cô một tay, thì anh ta sẽ không xong với cô.

Xá Thanh Hoa giống như nghe được chuyện lạ có thật nào đó, liền hừ lạnh nói: “Hù dọa được con sao? Trên đời này còn có cái gì có thể hù dọa được Xá Cơ Hoa con chứ, con nói mẹ xem con đi tham gia tiệc họp lớp nào? Con đưa số điện thoại của những bạn học kia cho mẹ, mẹ gọi hỏi bọn họ một chút, rốt cuộc là tiệc họp lớp gì mà cả đêm không về.”

Sao bà không thể không hiểu tính tình của con gái mình chứ, là do bà quá nuông chiều nó, nên mới có thể khiến cho nó trở thành người không sợ trời không sợ đất như vậy được, nếu nó cứ sống như thế, bà sợ sớm muộn gì cũng có một ngày nó phải chịu thiệt thòi.

Đừng thấy dáng dấp Xá Thanh Hoa xinh xắn lanh lợi, bộ dạng ngọt ngào như mùa hè, tính tình dịu dàng đằm thắm, đối xử với mọi người rất thân thiện ( trừ Xá Cơ Hoa), nhưng bộ dạng đó của bà đến một giới hạn nào đó cũng là người duy nhất có thể áp chế Xá Cơ Hoa.

Nghe được lời của bà, Xá Cơ Hoa lập tức khóc lóc thảm thiết: “Mẹ, mẹ hãy tha cho con đi, tối hôm qua con không cẩn thận nên uống hơi nhiều một chút, nằm ngủ trên ghế ở ven đường một đêm, sợ mẹ lo lắng, cho nên sáng sớm vừa tỉnh dậy con đã lập tức chạy về, thật đó, đến bây giờ đầu của con vẫn còn đau, mẹ để cho con trở về phòng nghỉ ngơi một chút.”

“Đúng đó sư phụ, trước hết nên để cho Cơ Hoa đi nghỉ một chút, tối hôm qua Cơ Hoa có thể gặp lại bạn học cũ nên rất vui mừng, vì thế uống hơi nhiều, bây giờ trở về tới nhà là tốt rồi, người cũng đã lo lắng cả đêm mà không ngủ, người cũng mau đi nghỉ ngơi đi, chuyện trong võ quán người cũng không cần lo lắng, con sẽ trông coi.” Phùng Thiên Bảo cũng nói thêm vào, trong mắt tràn đầy lo lắng nhìn về phía Xá Cơ Hoa.

Xá Cơ Hoa vội vàng hùa theo: “Đúng, đúng đó mẹ, mẹ cũng đã một đêm không ngủ, mẹ nhanh đi nghỉ ngơi một chút, đầu của con thật sự rất đau, con cũng phải trở về phòng đây, mẹ ngủ ngon.....”

Xá Cơ Hoa nắm bắt cơ hội, không đợi mẹ cô mở miệng, vừa nói vừa bỏ chạy mất dạng về phía phòng của mình nhanh như tia chớp.

Nhìn bóng lưng của Xá Cơ Hoa bỏ chạy thật nhanh, Xá Thanh Hoa thở dài trong lòng, từ nhỏ tính tình của nó đã như vậy, sao bà lại không biết được.

“Thiên Bảo, con quá cưng chiều con bé rồi, nếu như các con kết hôn, con sẽ bị nó ăn hiếp, sao quản được nó đây.” Cũng không biết là nên lo lắng cho tương lai của Thiên Bảo về sau, hay là cảm thấy bà thật may mắn khi có thể chọn được cho cô một người chồng tốt như vậy nữa.

Mặc dù trong lòng Phùng Thiên Bảo đã sớm đối xử với Xá Cơ Hoa như vị hôn thê của mình, nhưng nghe Xá Thanh Hoa nói như vậy, thì vẫn đỏ mặt: “Sư phụ, đã nhiều năm như vậy, tâm tư của Thiên Bảo người còn không hiểu sao? Chỉ cần cô ấy vui vẻ, Thiên Bảo cũng sẽ vui vẻ, cho dù có cưng chiều cô ấy đến tận trời, con cũng bằng lòng.”

Cho dù có bị cô ăn hiếp, anh cũng nguyện ý, lần đầu tiên Phùng Thiên Bảo nói những lời như vậy trước mặt Xá Thanh Hoa, nói xong, mặt của anh cũng sắp cháy rồi, vội vã nói một câu để cho bà đi nghỉ ngơi, thì xoay người bước như bay vào bên trong võ quán.

Xá Thanh Hoa nhìn về phía hai người vừa biến mất, bất đắc dĩ lắc đầu, Thiên Bảo là do bà nuôi từ nhỏ đến lớn, sao bà có thể không hiểu, nhưng tính cách của con gái, haiz...... Xem ra đã đến lúc phải tính toán hôn sự cho hai đứa nó rồi.

Xá Cơ Hoa trở về phòng, ném mình lên giường, âm thầm thở phào một cái.

Nếu như bị mẹ của cô phát hiện ra tối hôm qua cô đã làm một chuyện rất hoang đường, thì nhất định cô sẽ bị chỉnh đốn rất thảm, có thể sẽ nửa tháng không xuống giường được, bây giờ nghĩ lại một chút, vẫn cảm thấy rất nguy hiểm, nếu không phải nhờ sư huynh nói giúp một tay, thì không biết...... Nếu như vậy, thì tha cho anh ấy, không tìm anh ấy tính sổ nữa.

Xá Cơ Hoa ở trên giường trằn trọc mấy vòng, rồi đứng dậy, cầm áo ngủ vào phòng tắm tắm rửa, tối hôm qua cả người đầy mồ hôi vẫn chưa tắm, nên bây giờ cả người cô đều không thoải mái, chỉnh nước đến độ ấm vừa phải, mở vòi hoa sen, Xá Cơ Hoa cởi quần áo trên người ra, nhưng khi cô mới vừa cởi quần xuống, thì liền hít một hơi.

Từ tấm gương lớn ở phòng tắm, cô có thể thấy một vệt máu đỏ thắm đã khô lại trên đùi giữa hai chân mình, đôi mắt của Xá Cơ Hoa nheo lại rất hung ác, trong nháy mắt sắc mặt của cô trắng bệch, giận đến nghiến răng, lập tức trong phòng tắm vang lên một tiếng hét thất thanh.

“Mẹ nó, khốn kiếp...... Lần sau đừng để tôi gặp lại anh, nếu không tôi nhất định sẽ đánh gãy răng rồi thiến anh......”

Âm thanh nghiến răng trèo trẹo giận dữ vang lên trong phòng tắm nhỏ hẹp......

Đông Thăng Thần Dương mới vừa xuất hiện trong phòng tổng thống, đã thấy một thân hình đang ngồi trên chiếc ghế sa lon bằng da thật xa hoa đắt tiền ở trước cửa sổ sát đất, đôi chân thon dài hoàn mỹ bắt chéo, khuỷu tay phải cong lên tựa vào tay vịn của sofa chống đỡ đỉnh đầu, còn một tay thì đặt trên đùi như có như không gõ gõ.

Gò má trắng nõn trơn bóng, lộ ra góc cạnh lãnh tuấn (đẹp trai nhưng lạnh lùng) rất rõ ràng, chỉ thấy đôi mắt của anh hơi lim dim, làm cho người ta không nhìn ra biểu cảm gì, cái bộ dạng kia, giống như đang suy nghĩ, lại giống như là đang tự hỏi cái gì, từ chiếc giường lớn xa hoa nhưng lại chỉnh tề không một vết nhăn nào là có thể thấy được, cả đêm người kia chưa từng chợp mắt.

Trên bàn thủy tinh bên cạnh sofa, có một ly rượu cao cấp, còn có một chai rượu đỏ chục năm tuổi rất đắt......

Khi ánh mặt trời chói mắt ở ngoài cửa sổ chiếu vào trên người thì ngón tay đang gõ của người đàn ông mới ngừng lại, lông mi rung rung, bỗng nhiên đôi mắt đen nhánh hẹp dài sắc bén mở ra, hai tròng mắt lạnh như băng khiến người ta khiếp sợ, thật sự làm cho người ta không nhìn ra được một chút mệt mỏi nào khi thức uống rượu cả đêm, ngược lại khí thế càng kiêu ngạo lạnh lùng đến bức người, là khí thế của người đứng trên vạn người.

Lấy điện thoại di động ra, bấm gọi cho hai vệ sĩ ngoài cửa, không bao lâu, hai người mặc tây trang màu đen đã đứng nghiêm ở trước cửa căn phòng ‘dành cho tổng thống’, sau khi gõ cửa, mới bình tĩnh bước chân vào.

“Lão đại, xin hỏi có chuyện gì dặn dò.” Một trong hai người vệ sĩ vừa đi vào, mặt không biểu cảm cung kính hỏi.

Trong căn phòng sang trọng, trên ghế sa lon gần cửa sổ, lúc này Huyền Vũ Thác Hàn đang bắt chéo hai chân, hai tay dang rộng tựa lên thành ghế, bộ dạng giống như một vị vua cao quý, khuôn mặt tuấn mỹ đã bình tĩnh lại, tròng mắt đen thâm thúy sắc bén đến nỗi khiến người ta không thể đoán được bất kỳ tâm tình gì của anh.

“Cho người đem tất cả video trong camera ở nơi đó tối hôm qua đến đây cho rôi, còn nữa, trong thời gian ngắn nhất, phải điều tra ra thân phận của cô gái đã xuất hiện ở nơi đó tối hôm qua, vóc dáng nhỏ nhắn, ước chừng khoảng mười bảy mười tám tuổi.” Lúc ấy trong ngõ rất tối, nên hình dạng gương mặt rất mơ hồ, anh cũng chỉ nhớ được những chi tiết này.

Con nhóc chết tiệt? Không một ai có thể trêu chọc anh xong mà còn có thể sống yên ổn trên thế giới này, nghĩ đến việc cô phách lối nhét vào mặt anh hai mươi tệ, thì đáy mắt lạnh lẽo của anh thoáng qua chút giận dữ.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Suỵt! Đại Ca Bị Đè Rồi
Chương 8

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 8
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...