Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Suỵt! Đại Ca Bị Đè Rồi

Chương 46

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Lại có chuyện gì xảy ra đây? Còn đang nói thao thao bất tuyệt rất hay lại đột nhiên cúp máy." Mắt nhìn cuộc điện thoại đã bị cắt đứt, Hạ Tình Vũ lầm bầm vẻ có chút bực bội.

Hạ Tình Vũ vừa đặt điện thoại trở lại xuống trên mặt bàn vừa liếc mắt qua, ngắm nghía tập tờ rơi quảng cáo để trên mặt bàn.

Ngẫm lại, mấy ngày qua, đừng nói là có bóng người, mà ngay cả một cú điện thoại cũng không có nữa. Cứ theo lẽ thường mà nói, lượng tờ rơi quảng cáo đã  được phát ra nhiều như vậy, thì không thể nào có tình trạng như vậy được. Mắt nhìn vào tập chồng tờ rơi quảng cáo để thành chồng lớn trên mặt bàn, gương mặt Hạ Tình Vũ có chút co rút lại, hiện tại cô không khỏi có chút hoài nghi, không biết liệu số tờ rơi quảng cáo này có đủ để phát tiếp hay không.

"Chẳng lẽ mình vẫn phải tiếp tục đi phát tờ rơi nữa sao?" Cô tự nhủ thầm, mồ hôi túa ra, rơi xuống thành giọt.

Nhưng mà cô không muốn đi cũng không được, nếu không đi, đến cuối tháng ngay cả tiền thuê nhà cũng không có để mà trả được?

"Không được, không thể để tình trạng thế này tiếp tục thêm nữa, không thể để cho a Hoa đạp mình bay ra được, gia đình nhà mình bên kia mà biết nhất định sẽ lấy lý do đó để bức mình về, còn chuyện hôn sự kia nữa…"

Lúc trước cô vốn vẫn không nghĩ nhiều như vậy, mỗi ngày còn phát chán lên được vì sợ lũ ruồi bọ, nhưng về sau này cô càng nghĩ đến nhiều hơn. Lúc này không hiểu sao Hạ Tình Vũ lại cảm thấy khẩn trương lên, cô phải vất vả lắm mới từ nước Mĩ trốn về được đến đây, chẳng lẽ đống tờ rơi quảng cáo này lại có thể bức tử được nữ anh hung người Hán như cô được sao?

Đặt điện thoại xuống còn chưa tới ba phút, chỉ thấy Hạ Tình Vũ đang ngồi ở trên mặt ghế, mạnh mẽ đứng bật dậy, vơ luôn cả chồng tờ rơi quảng cáo trên bàn, sau đó hấp tấp đi ra cửa.

Cái này được gọi là bạn bè, diiễn~đaàn~leê~quyý~đoôn cũng giống như vật họp theo loài, Hạ Tình Vũ ở đây đang hấp tấp, Xá Cơ Hoa cũng không được nhàn rỗi hơn.

Một tay nhấc thùng một tay cầm cây lau nhà, cặp mắt to của Xá Cơ Hoa quét quanh nơi đại sảnh rộng rãi xa hoa kia, cuối cùng tầm mắt rơi vào đầu bậc thang đi lên lầu hai, tốn hơi thừa lời nói: "Hừ, ra vẻ cái gì chứ, có tiền thì giỏi lắm à, bà cô đây mà mang tiền đổi thành tiền xu cũng có thể đập chết được nhà anh."

Xách cái thùng bên trong đựng nửa thùng nước đặt phịch một cái đất, Xá Cơ Hoa lại nhớ đến bộ dáng ra vẻ vừa mới rồi của Huyền Vũ Thác Hàn, tốn hơi thừa lời nói: "Nửa giờ nhé? Bà cô đây liền kéo dài cho nhà anh xem, chẳng phải chỉ là một cái đại sảnh thôi ư, vậy thì có khó khăn gì chứ!"

Chỉ thấy cô vừa tự nhủ như vậy, đã thấy một cước đá luôn vào thùng nước cho ngã lăn ra. Lập tức nước chảy ào ra, nhanh chóng lan rộng ra khắp cả diện tích đại sảnh rộng rãi!

“Đúng là loại bụng dạ của gà, hẹp hòi quắt queo, mỗi ngày lau nhà ba lượt hả? Tốt nhất là anh đừng có để cho tôi có cơ hội nhìn thấy mặt anh, bằng không hàng ngày mỗi lần nhìn thấy anh, tôi sẽ dùng cây lau nhà này lau vào cái mặt anh cho nát vụn ra nhé, không, phải làm cho cái mặt anh ta giống cái khăn lau chân ấy! Thật uổng phí cho cái bộ dạng trưởng thành nhìn thì đẹp mắt là thế mà tâm địa lại đen tối không ai bằng, thật đúng là loại người thiếu văn hóa..."

Cả đại sảnh lớn thế này, vậy mà lại không thấy đến nửa bóng người. Về điểm này cô không loại trừ là do người đàn ông lòng dạ hiểm độc nào đó cố ý bố trí. Chỉ là, trải qua mấy ngày quan sát, cô hoặc ít hoặc nhiều cũng biết được nhất định ở trong đại sảnh này có đặt camera giám sát.

Nhưng mà, cho dù biết được vậy thì đã sao? Cô đây cũng chẳng muốn quan tâm làm gì cho mệt mỏi, nhưng mà, loại chó điên kia lại thỉnh thoảng tìm đến gây phiền toái cho cô, đây mới chính là nguyên nhân làm cô căm tức anh ta, chẳng lẽ kẻ có tiền ai cũng chỉ biết ăn no mà không có việc gì làm hay sao?

Mắt nhìn vào nước đang chảy lan ở trên sàn nhà, Xá Cơ Hoa vẫn cố ý chờ cho đến khi nước thẩm thấu đến dưới chân bộ sô pha đắt tiền kia, mới bắt đầu “nghiêm chỉnh”  lau xung quanh bộ sô pha.

Lại muốn cô phải lau chùi sao, đương nhiên là cô thừa nhận mình “chăm chỉ” thật, cái này thì không phải, nhưng mặt sau kia mới đúng là càng ngày càng tích cực!

Tấm thảm quý giá hả? Không đếm xỉa, cô trực tiếp lau qua luôn, cây đèn  có trụ bằng ngọc Lưu Ly quý giá đặt dưới đất kia hả? Nhìn chăm chú, dứt khoát cầm cây lau nhà lau lau cọ cọ lên xuống mấy lần, những bức tượng đá được làm bằng ngọc quý trang trí xung quanh, cũng thuận tay dùng luôn cây lau nhà vô cùng bẩn thỉu kia mà lau quẹt khắp một lượt.

Chiếc bàn bằng gỗ hương, mặt bàn bằng Thủy tinh đen nhánh, những chiếc ghế dựa thuộc loại hàng hiệu nhập khẩu kê bên cạnh, tủ sách với những hoa văn được chạm trổ tinh tế, những gì ánh mắt Xá Cơ Hoa đã lướt qua, hết thảy đều không bị bỏ qua.

Sau nửa giờ, “tận tâm tận lực” làm việc, mỗ nữ nào đó lúc này mới ngừng lại, lướt mắt quét qua những nơi mà cô đã từng lau chùi vẫn còn ướt đẫm kia, lập tức cảm thấy cực kỳ hài lòng.

"Chẳng phải lau chùi cả đại sảnh đấy rồi sao, muốn làm khó tôi à! Hừ, tôi khinh." Lúc này tâm tình của Xá Cơ Hoa trần đầy vui sướng nhìn về đầu bậc thang lên lầu hai với ánh mắt khinh thường, lành lạnh nói.

Anh ta định cho rằng mỗi ngày đến làm khó dễ để có thể bức cô rời đi sao? Ngây thơ, chờ khi nào cô đã tìm được tư liệu về anh ta, nhận được tiền rồi, cho dù anh ta có thỉnh cầu cô, cô đây cũng vẫn khinh thường nhé!

"Hừ!"

Cô vác cây lau nhà lên trên vai, xách theo chiếc thùng nước nhẹ bỗng, mỗ nữ nào đó tâm tình vô cùng sảng khoái, dứt khoát bước đi về phía phòng bếp.

"Vũ, thật sự không muốn chúng ta đi đón sao? Đã lâu như vậy không gặp, có thế nào cũng phải có ý biểu lộ sự thân tình của chúng ta chứ!" Long Húc Hàng mở cửa xe, không khách khí tiến vào ngồi an vị lên ghế của lão đại.

La Vũ Hiên lườm trắng mắt đối với đồ gia hỏa đang ngồi kia: "Được rồi, cậu đó, lần đó đón máy bay buổi tối đó chẳng phải cũng chỉ có nửa giờ thôi sao, thật không biết là cậu đi đón máy bay hay là người khác đi đón máy bay nữa. Hơn nữa lần này Vũ sẽ trực tiếp trở về Tiêu Vân Các, sau đó chờ chúng ta đến Tiêu Vân Các, cậu còn đang ở đây, bản thân mình chậm rãi để chứng tỏ tình cảm thân thiết của cậu hay sao?"

"Chuyện này chẳng phải tôi đã nói mấy lần rồi đó sao, lúc đó không phải là có việc gấp hay sao, cậu cũng đừng cho là tôi lôi chuyện cũ ra nhé, lái xe đi, lão đại vẫn đang chờ đấy!"

Thật xấu hổ, anh thật sự coi mình là lão đại rồi sao!

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Suỵt! Đại Ca Bị Đè Rồi
Chương 46

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 46
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...