Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Suỵt! Đại Ca Bị Đè Rồi

Chương 94

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Kéo cô tới nơi này quả nhiên chính xác, đánh một trận bóng chày, vừa nâng cao thể lực, vừa có thể phát tiết hết áp lực, dù sao cũng còn tốt hơn là động một chút lại chỉ vào mũi của anh gào thét không ngừng.

Hôm nay, anh cố ý trốn họp, mặc dù ngay cả bản thân vừa kinh ngạc vừa cảm thấy ngoài ý muốn nhưng kể từ khi nhìn thấy cô gái này thì mọi kìm nén trong lòng không cánh mà bay, tan theo mây khói.

Hơn nữa, đột nhiên anh phát hiện, cô đội chiếc nón bảo hộ kia vô cùng đáng yêu, hoạt bát năng nổ, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy đấu chí, hấp dẫn vô cùng, khiến người đối diện không nỡ dời mắt.

"Cầm gậy này!", anh nhét cây gậy vào trong tay Xá Cơ Hoa, nói: "Đây là khu vực luyện tập với tốc độ tám mươi km, rất thích hợp với người mới học. Mắt nhìn thẳng vào máy bắn bóng phía trước, cứ mỗi mười giây, nó sẽ bắn một quả bóng ra. Bả vai thả lỏng, không cần khẩn trương, eo thẳng, hai chân mở rộng một chút, để giữ vững trọng tâm!".

Anh đè bả vai Xá Cơ Hoa lại, ánh mắt lấp lánh nhìn cô, hỏi: "Chuẩn bị xong chưa? Bắt đầu nhé"

Vù!

Trước khi Xá Cơ Hoa kịp phản ứng, quả bóng thứ nhất nhanh chóng rời khỏi nòng, mạnh mẽ xé gió lao tới khiến cô sợ hết hồn!

"A ──" cô khẽ lắc mình, tay run lên, cây gậy lập tức rớt xuống, đó là vật gì vậy chứ? Không rõ hình thù gì cả.

"Sao cô lại chạy thế?", Huyền Vũ Thác Hàn cười ha ha, nhặt gậy lên cho cô: "Đồ ngốc, đây chẳng qua là một quả bóng mà thôi, không phải hung thần ác sát, cắn cô làm sao được, không cần phải sợ đến vậy chứ?"

"Sợ gì chứ! Tôi... tôi chỉ chưa chuẩn bị xong!, " ‘ Vù vù, vù vù...... ’, Xá Cơ Hoa vừa sợ vừa tức bất mãn quát lên với người bên cạnh.

MNC, thì ra âm thanh khi bóng phá không bay tới lại bén nhọn đáng sợ đến vậy, chẳng khác nào quái thú rầm rầm bay tới, ngay cả người luôn luôn lớn mật như Xá Cơ Hoa, cũng còn thấy sợ.

Trong chớp mắt, cô rốt cuộc cũng hiểu rõ vì sao Huyền Vũ Thác Hàn lại nhắc tới tiền đánh cuộc? Chỉ riêng âm thanh bắn bóng thôi đã khiến cô bó tay hết cách, nếu muốn đánh trúng bóng thì còn khó khăn cỡ nào......

Quả nhiên trúng bẫy rồi, mẹ nó chứ, đúng là đồ hồ ly ngàn năm.

"Sợ chưa?", Huyền Vũ Thác Hàn nhìn người bên cạnh nói: "Nếu như cô sợ, muốn hủy bỏ cuộc thi đấu này cũng có thể..., đồng thời có thể lý giải một điều: Phụ nữ ấy mà, lá gan vẫn luôn khá nhỏ!". Người nào đó cố ý kích thích.

Quả nhiên, Xá Cơ Hoa vô cùng tức giận, lạp tức đoạt lấy cây gậy đáp: "Ai nói tôi sợ chứ? Anh mau lăn xa một chút, nếu không ngộ nhỡ bị bóng bắn trúng, làm cho não tàn phế, thì kể cả một đồng tiền thuốc, tôi cũng sẽ không bỏ ra cho anh đâu! Không những thế anh còn phải bồi thường phí tổn thất tinh thần cho tôi nữa ấy!".

Nhìn thấy hai ngọn lửa bốc cháy hừng hực trong mắt cô, toàn thân đều tập trung nhìn chòng chọc vào máy ném bóng, Huyền Vũ Thác Hàn không khỏi âm thầm cười trộm.

Cô gái này, không chịu nổi kích thích, chỉ cần bị người ta cho một kích, thì cái gì cũng đều quên hết, khuyết điểm này, cần phải đề phòng.

Vù!

Quả bóng thứ hai lại thẳng tắp bay tới, hai chân Xá Cơ Hoa nhất thời run lên, nhưng cô  không cho phép mình lùi bước, lại càng không thể vứt bỏ gậy chạy trốn, vì vậy liền cắn chặt răng vươn gậy ra.

Cứ tưởng rằng đánh trúng, không ngờ lại bị hụt.

Huyền Vũ Thác Hàn thấy thế lại tiếp tục đá đểu: "Động tác nhanh một chút, bóng rơi xuống đất rồi mới vung gậy, phản ứng quá chậm chạp? Rốt cuộc, cô có thần kinh vận động hay không hả?"

Xá Cơ Hoa hung dữ trừng lại: "Câm miệng, nhanh chóng lăn xa một chút! Anh không nói không ai bảo anh câm đâu!".

Sau khi mắng xong, cả người liền cực kỳ thoải mái, cảm giác sợ hãi đã biến mất hơn phân nửa. Trước mắt, cô không có ý định để ý tới người đàn ông suốt ngày khiêu khích bên cạnh, chỉ tập trung ra sức đánh trúng bóng, hung hăng vung gậy!

Xá Cơ Hoa tràn đầy ý chí chiến đấu, bóng cứ không ngừng bay tới "vèo vèo", mặc dù rất cố gắng để đánh trúng bóng, nhưng mỗi lần đều chậm hai giây.

Cô tức giận giơ gậy lên rống to: "Tức chết bà rồi! Bà đây không tin ngay cả một quả bóng cũng không đánh trúng, tao liều mạng với mày!".

Huyền Vũ Thác Hàn đứng ở phía sau lưới bảo vệ, ôm bụng cười đến chảy cả nước mắt.

Ha ha ha ha —— cô gái này thật thú vị, đủ gai góc! Đủ đặc sắc.

Chớp mắt, 20 quả bóng toàn bộ bắn ra, Xá Cơ Hoa mồ hôi đầm đìa, khuôn mặt nhỏ nhắn cũng bởi vì kích động quá mức mà hồng rực lên. Có điều, cô lại không đánh trúng một quả nào.

Huyền Vũ Thác Hàn đưa cho cô một chai nước suối, hỏi: "Mệt chưa? Có muốn chơi thêm ván nữa không?".

"Muốn!", Xá Cơ Hoa không chút nghĩ ngợi trả lời, ánh mắt sục sôi: "Đừng tưởng rằng anh sẽ thắng, nói cho anh biết, kịch hay vẫn còn ở phía sau, thắng bại chưa công bố!"

Ý chí của cô từ trước đến giờ vẫn rất bền bỉ, tuyệt đối không bao giờ nhận thua!

"Ha ha ha, tôi hiểu, tôi hiểu! Cao thủ vẫn luôn thích ẩn dấu thực lực, tôi sẽ mở to hai mắt mong chờ!"

Xá Cơ Hoa tức giận liếc người nào đó một cái. Kỳ quái, bất kể người này nói cái gì, cô cũng đều cảm thấy anh ta đang châm chọc mình. Thật đáng ghét, đúng là miệng chó không mọc được ngà voi!

Anh lại đưa cho cô một đôi găng tay: "Đây là găng tay chuyên dụng, nếu cô không muốn tay mình bị mài đến rách da thì mau đeo vào!"

Mới vừa rồi đi mua nước anh phát hiện ở đây cũng bán găng tay bảo vệ, liền chọn cho cô một đôi chất liệu tốt nhất.

Anh chưa bao giờ từng làm chuyện như vậy, cảm giác vô cùng mới lạ, cũng rất vui vẻ.

Xá Cơ Hoa nhận lấy găng tay đeo vào, rất vừa vặn, liền quay sang nhìn Huyền Vũ Thác Hàn, lại phát hiện trong con ngươi thâm thúy kia hình như vừa lóe lên một tia dịu dàng......

Dịu dàng? Không thể nào, người này lúc nào mà chẳng muốn nhìn chuyện cười của cô, lại còn luôn thích mà tiền lương ra uy hiếp, vô cùng đáng ghét, hai người bọn họ chẳng bao giờ thấy đối phương thuận mắt cả! Có phải cô hoa mắt rồi không? Đúng, nhất định là hoa mắt rồi!

"Bao nhiêu tiền? Nếu như muốn tôi trả tiền thì miễn đi!", nếu muốn cô bỏ tiền ra cho dù là ít hay nhiều cũng đừng hòng.

"Ha, tuyệt đối miễn phí, thi đấu giữa chúng ta quan trọng nhiều?", sau đó liền chỉ vào máy bắn bóng phía trước, nói: "Chuẩn bị xong chưa? Ván thứ hai bắt đầu rồi!".

Xá Cơ Hoa vừa nghe, lập tức giơ cao gậy, tiến vào trạng thái chuẩn bị chiến đấu. Thật ra thì tay của cô hiện tại rất run, các ngón tay vừa tê dại vừa đau, tuy nhiên cô sẽ không dễ dàng nhận thua, hôm nay cho dù thế nào cũng phải đánh trúng mười trái, để lấy lại máy máy vi tính và điện thoại của mình!

"Tư thế không đúng, khó trách ván đầu tiên ngay cả  một quả cầu cũng không đánh trúng!". Huyền Vũ Thác Hàn đè bả vai của cô lại, tốt bụng chỉ bảo: "Thấp người xuống một chút, ổn định trọng tâm, thu cằm lại, thả lỏng vai, mới có thể thi triển ra...... Đúng rồi, thả lỏng một chút!".

Anh nhẹ nhàng nắm lấy đầu vai của cô, khoảng cách giữa hai người thật gần, hơi thở nóng rực phả vào gáy cô, hương nước hoa hòa quyện với hơi thở phái nam hơi thở  lập tức bao bọc xung quanh.

Trong nháy mắt, Xá Cơ Hoa hoảng hốt, đột nhiên, hai má không khỏi nóng rực lên, đột nhiên cảm thấy khô miệng, màu hồng từ bên tai lan đến cổ tràn khắp toàn thân.

Rốt cuộc cô phát bệnh thần kinh gì thế này? Cảm nhận được đầu ngón tay của anh truyền đến sức lực phái nam, mặt của Xá  Cơ Hoa càng ngày càng hồng, nhiệt độ dần dần tăng cao, tâm tư cũng miên man không dứt, âm thầm tự mắng bản thân ──

Trấn định lại đi, Xá Cơ Hoa!  Có phải mày chưa từng nhìn thấy đàn ông đâu! Huống chi, hiện tại lại là người mà mày ghét nhất, người đàn ông này có khác nào con ruồi, con gián, một sinh vật luôn khiến người ta chán ghét. Không cho phép suy nghĩ lung tung, tập trung vào chơi bóng!

Mà lúc này, trái tim Huyền Vũ Thác Hàn cũng lặng lẽ biến hóa, thẳng thắn mà nói, vừa bắt đầu anh chỉ cảm thấy cô rất phách lối, rất đáng ghét, nhưng không biết từ bao giờ, suy nghĩ kia đã dần dần thay đổi.

Chuyện dường như...... dường như có chút phức tạp...... Có điều, giờ phút này anh không có ý định phân tích rõ ràng, chỉ cảm thấy gương mặt hồng thấu kia hết sức xinh đẹp đáng yêu, hệt như một viên kẹo ngọt khiến người ta thèm thuồng, rất muốn đến gần thêm chút nữa.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Suỵt! Đại Ca Bị Đè Rồi
Chương 94

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 94
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...