Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Suỵt! Đại Ca Bị Đè Rồi

Chương 67

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Mẹ nó, ông ta muốn nổi giận thì nổi giận, quản chuyện cái mông tôi, thúc giục, thúc giục, thúc giục cái đờ bờ, bọn họ thật sự xem tôi là bò à, vẫn là con nhóc không cần tiền mà sai bảo hả? Cái gì cũng muốn để tôi làm, tiền lương lại không cho tôi lĩnh! TMD, bọn họ đều ăn những thứ gì?...”

Bô bô thô tục, từng loạt từng loạt thốt ra từ trong miệng người phụ nữ nào đó, người giúp việc nam kia nhất thời bị mắng đến trợn tròn mắt, ngẩn người cũng không nhúc nhích, suýt chút nữa khiến cho cái cằm rớt xuống.

Mà mắng quá tập trung, cho nên không chú ý tới, ở chỗ cách các cô không xa, có một người đàn ông trung niên hơn năm mươi tuổi, hơi sững sờ nhìn cô, sóng gợn khó hiểu dao động trong mắt.

Lát sau! Cảm giác mắng thoải mái rồi, khẩu khí bị tắc nghẹn trong lòng cũng thoải mái hơn, lúc này Xá Cơ Hoa mới hắng giọng, vuốt ve cái tay bị đạp đến sưng lên, tung tăng nhảy nhót đi về phía phòng bếp.

Nhưng đi được vài bước cũng nghe thấy người phía sau có động tác, lập tức quay đầu lại quát: “Còn sửng sốt cái gì mà sửng sót, không phải rất gấp sao? Vậy thì đi nhanh chút, miễn cho lại bị chú này mắng.”

Thật ra thì cô hơi sợ bị nhóm người phụ nữ dieendaanleequuydonn khủng bố kia vây quanh, phụ nữ, không thù không oán, nắm tay này thật sự không thể hạ xuống.

Nhưng ngay lập tức khi cô quay đầu lại, nhìn thấy người đàn ông trung niên cách đó không xa nhìn cô, nhìn ông ta, cô đột nhiên cảm giác dòng chảy nóng hừng hực chớp động nơi đáy lòng bỗng nhúc nhích, cô không biết hình dung cảm giác dưới đáy lòng này như thế nào.

Luôn cảm thấy, dường như cô đã từng nhìn thấy cặp mắt kia ở đâu đó...

Nhưng không đợi cô đi lên phía trước hỏi rõ ràng, người giúp việc sau lưng đã vội vàng kéo cô xông vào trong phòng bếp.

“Cha, cha dang nhìn gì vậy?” Trì Á Hinh nhìn theo ánh mắt của cha, nhưng không thấy gì.

Trì Mộc Dã thu ánh mắt lại, trên khuôn mặt vẫn có thể nhìn ra vẻ đẹp trai nở nụ cười: “Không có gì.”

Xao động nơi đáy mắt đã thu lại, nhưng mà, đáy lòng khác thường, lại cảm giác được chân thật như vậy, nhưng cô bé đó không phải cô ấy!

“A, con còn tưởng rằng cha đang nhìn người đẹp nào! Xem ra là con hiểu lầm, hì hì, tình cảm của cha và mẹ còn tốt như vậy, thật hạnh phúc đó!”

Trì Mộc Dã chỉ cười nhạt, không nói thêm gì, chỉ có điều, sau đó nhớ ra chuyện con gái chạy tới nơi này, vẻ mặt hơi nghiêm túc nhìn con gái nói: “Tiểu Á, sao trở về nước lại không về nhà trước, con có biết bà nội vẫn một mực chờ con về nhà không, nếu như không phải lúc trước cha gọi điện thoại về nhà, bà nội của con không phải lo lắng chết sao, con thật sự quá không nghe lời.”

Trì Á Hinh lập tức nũng nịu nịnh nọt đáp: “Cha, con sai rồi, không phải vì con quá nhớ anh Thác Hàn sao! Con bảo đảm, trở về con nhất định sẽ dụ dỗ bà nội thật vui vẻ, lần  này tha thứ cho con nha, tuyệt đối sẽ không có lần sau.”

“Ừ, chờ một chút rồi trở về cùng cha.”

“Vâng, cám ơn cha, vậy con đi tìm anh die~nd a4nle^q u21ydo^n Thác Hàn trước, cha chơi một mình vui vẻ.” Lời còn chưa dứt, bóng người đã bay đi không thấy rồi.

Trì Mộc Dã nhìn ra mắt con gái mình, cũng không biết phải nói cái gì với con bé cho phải, từ nhỏ đến lớn chỉ thích dính lấy thằng bé Thác Hàn kia, nhưng chuyện tình cảm, miễn cưỡng không được.

Bởi vì rời chỗ lộn xộn này trước, Huyền Vũ Thác Hàn và Minh Hạo Thiên rời khỏi bãi chiến trường đến thẳng nhà chính, bởi vì hai người cũng đã là người trong lòng biết rõ, cho nên việc hợp tác, cũng đã sớm chuẩn bị tốt rồi, chỉ dùng hơn nửa giờ, hai người đã từ nhà chính trở lại bữa tiệc ở sảnh chính.

Ban đầu Minh Hạo Thiên định rời đi luôn, nhưng nói như thế nào, cũng là vừa mới hợp tác, cũng không thể không cho chủ nhà chút mặt mũi, cho nên sau khi từ nhà chính đi ra ngoài, hai nhân vật lớn xuất sắc yên vị nơi góc tối của bữa tiệc, tán gẫu uống trà.

Hai người cũng chán ghét ầm ĩ này, cho nên những người không có nhiệm vụ ở bốn phía, đều bị đuổi đi ra ngoài.

“Không biết hội trưởng Minh cảm thấy chiêu đãi tối nay như thế nào?”

“Ừ, không tệ, mùi vị trà bánh rất ngon, không biết tổng giám đốc Huyền Vũ tìm ra đầu bếp ở đâu?” Vừa vào miệng đã tan, vị nhẹ nhàng khoan khoái, ngọt mà không ngán, hơn nữa còn có thể làm tinh tế như vậy, sư phụ điểm tâm kia, thật sự là một  nhân tài hiếm có.

Vừa nghe anh ta nói như vậy, trong lòng Huyền Vũ Thác Hàn cảm thấy thoải mái khó hiểu, lời này, giống như khích lệ anh còn khiến cho anh sung sướng.

“Nếu ăn ngon, vậy ăn nhiều một chút.” Mặc dù trong lòng sảng khoái rồi, nhưng anh vẫn không ngốc mà nói người phụ nữ kia ra, người phụ nữ kia ngốc như vậy, nếu như bị anh ta lấy chút tiền lừa gạt đi, vậy không phải anh sẽ thua thiệt sao?

Minh Hạo Thiên thấy anh ta không có die nda nle equ ydo nn ý định nói, cũng không miễn cưỡng, sau khi hai người hàn huyên mấy câu sau, thì ăn ăn uống uống của mình, chỉ có điều, hai người không nói một câu nào, nhưng cũng không hề có chút xíu nào không thoải mái.

Vừa xoay tròn trong phòng bếp, lại vòng vo hơn một giờ đồng hồ, lần này bởi vì tay chân không tiện, cho nên Xá Cơ Hoa chỉ động đậy miệng lưỡi ở trong phòng bếp, cũng vui vẻ được thoải mái.

Nhưng mà, không  biết buổi tiệc này mở tới khi nào, phòng bếp gần như không có chỗ nào cần dùng đến cô, cho nên người phụ nữ nào đó cầm lấy một cái bánh dẻo đậu đỏ, định tìm một chỗ thật tốt để ‘dưỡng thương’.

Nhưng vừa đi ra ngoài, lại thấy sảnh chính hoàn toàn u ám, đèn màu sắc sặc sỡ lấp lánh, cùng với âm nhạc lúc nhanh lúc chậm.

“Người có tiền thật nhàm chán, có thể lực tiêu hao ở chỗ nào, còn không bằng về nhà bên người thân nhiều, thật là.”

Chỉ có điều lại nói, cô đã sắp hai tháng không gặp mẹ cô và Thiên Bảo rồi, còn có đám thỏ nhỏ chết tiệt kia, hu hu... Cảm giác tâm tình đột nhiên hơi sa sút.

Cũng không biết có phải bởi vì bị thương không, cô đột nhiên giống như về nhà, giống như nghe thấy âm thanh lộn xộn của mẹ, hu... Nhảy đến góc, đặt mông ngồi trên ghế, phiền muộn ăn điểm tâm.

Mà lúc này, một tiếng giày cao góc ‘Lộc cộc’ vang lên, cô vốn cũng chẳng muốn liếc nhìn một cái, nhưng âm thanh kia, lại làm cho cô tò mò quay đầu nhìn sang.

Trong góc u ám có một người đàn ông và người đàn ông chết tiệt đó ngồi, còn có cô gái trên sân thượng đó, cũng không có gì đẹp mắt, cho nên cô nhanh chóng nhàm chán tiếp tục cúi đầu ăn bánh ngọt.

Nhưng không ngờ người phụ nữ kia, lại từng câu từng câu rên rỉ vẫn gọi ‘Anh Thác Hàn’, thật sự khiến cô ghê tởm, cảm giác trong dạ dày đột nhiên quay cuồng một trận, một dòng nước chua vọt lên về phía cổ họng!

“Ọe... Ọe... Ọe...”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Suỵt! Đại Ca Bị Đè Rồi
Chương 67

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 67
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...