Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Suỵt! Đại Ca Bị Đè Rồi

Chương 87

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Editor: heisall

"Cô mà cũng coi là người dễ thương lượng ư?" Bàn tay lại bóp lên bánh bao trắng lần nữa, nếu như không phải có năng lực kiềm chế tốt, người đàn ông nào đó đã sớm gặm sạch người con gái vừa nói những lời này rồi.

"Đợi chút, dừng lại ~ có lời gì thì nói, đừng kích động, chuyện lần này chúng ta thật sự có thể dễ thương lượng, vị trai đẹp này, anh nói trước đi." Mẹ nó, cô thế mà lại bị người ta uy hiếp! Nghĩ đến liền cắn răng nghiến lợi một luics, ai bảo cô nằm ở thế yếu chứ!

"Nhưng tôi thấy cô không có chút thành ý nào cả, nếu như không nguyện ý, vậy coi như xong, dù sao tôi cũng không thích miễn cưỡng người khác."

Cảm giác thật tuyệt, nắm nắm bóp bóp, ngọn lửa này lại bị gió bão thổi bùng lên, đầu lưỡi của Huyền Vũ Thác Hàn như có như không liếm qua cái cổ trắng nõn của cô, chọc cho cả người cô gái nổi da gà hết lên.

Mẹ nó, cái này mà không tính là miễn cưỡng người khác ư?: "Đâu có, tôi rất có thành ý mà, thật đấy, anh xem tôi hoàn toàn yên tĩnh lại không có chút phản kháng nào là có thể nhìn ra được rồi, trai đẹp à, anh nói mau đi, có thể làm được, tôi nhất định sẽ làm." Rõ ràng, có thể nghe ra lời nói này được nặn ra từ trong kẽ răng.

"Thật ư?" Khóe miệng cười tà, càng làm tăng thêm sự quyến rũ tà mị trên gương mặt tuấn mỹ kia!

"Trân châu cũng không thật như vậy!" Cô nghiến răng nói một câu.

"Ừm! Được rồi, vậy thì thử tin tưởng cô một lần, vậy cô ký vào hợp đồng này đi." Không biết anh lấy từ đâu ra một một xấp giấy, trong bóng tối, ngoại trừ nhìn ra được đây là tờ giấy còn phía trên viết cái gì, thì hoàn toàn không thấy được.

"Đây là cái gì?"

"Hợp đồng công việc thôi, cô chỉ cần ký tên, tôi liền thả cô đi, thế nào? Hơn nữa, ký hợp đồng rồi, tiền lương cố định mỗi tháng là 5000 tệ, bao ăn bao ở, cô cũng không thua thiệt phải không?"

Có chuyện tốt như vậy sao? Xá Cơ Hoa nghi ngờ nheo mắt lại: "Công việc gì?" Làm như vậy cô cũng không làm.

"Công việc của người làm mà thôi, chỉ là làm công việc bình thường của một người nữa giúp việc."

"Anh muốn lừa tôi à, tiền lương của một người giúp việc mà đến 5000 tệ một tháng, anh thật sự coi tôi là người ngu hả?" Nếu như Xá Cơ Hoa không phải đang bị áp chế, đã sớm đá văng anh rồi.

Tay Huyền Vũ Thác Hàn lại sờ soạng đi lên, xấp giấy bị để sang một bên: "Được rồi, lại có thể không tin, vậy coi như xong, vốn là nghe nói tài nấu nướng của cô rất được, tính toán ký hợp đồng cũng có lời, nhưng không nghĩ lại miễn cưỡng cô như vậy, thôi quên đi, tôi không miễn cưỡng người khác."

Lại vằn vò bánh bao trắng.

Xá Cơ Hoa khẽ cắn răng quát lên: "Anh buông tay, tôi muốn nhìn hợp đồng một chút xem có không đúng?"

"Muốn xem thì nhanh lên một chút, tôi không có kiên nhẫn chờ đợi đâu." Thả xấp giấy xuống trước mặt cô, giọng nói khàn khàn, thời gian giống như đếm ngược.

"Tối đen như mực, tôi nhìn thế nào, anh bật đèn lên đi."

"Ở chỗ này của tôi không có đạo lý này, cô muốn ký hay không? Không ký thì còn một đống người muốn đấy, công việc kia trừ phúc lợi công việc cố định, thì những ngày lễ ngày nghỉ đều có tiền phụ cấp."

"Anh......" Ngực đau xót, Xá Cơ Hoa nhất thời kêu to: "Ký, tôi ký, tôi ký còn không được sao!"

Người này thật là biến thái mà, mẹ nó ~

Sau khi anh buông tay cô ra, thì chân vẫn còn bị anh đè ép, vuốt vuốt cổ tay đau nhức, Xá Cơ Hoa ác liệt nói: "Ký ở đâu? Tối thế kia, ký thế nào được."

Người này có thể đã sớm có âm mưu, chỉ thấy không biết từ đâu anh lấy ra một mực đóng dấu màu đỏ, kéo tay cô qua ấn xuống một lúc, rồi cầm hợp đồng, ấn lên hợp đồng hai dấu tay: "Tốt lắm, như vậy là được rồi." Rút cái chân dài đang đè ép cô ra.

Vốn là muốn mượn cớ bật đèn lên để xem nội dung trong đó một chút, bây giờ kế hoạch đã thất bại, Xá Cơ Hoa tức cành hông nhưng không cách nào phát tiết, chỉ có thể nghiến răng ken két!

"Thế nào? Còn luyến tiếc sao? Vậy chúng ta tiếp tục."

"CMN, anh tự mình tiếp tục đi."

Một cước đá văng người đàn ông đang muốn nhào tới, gương mặt Xá Cơ Hoa hầm hầm đi đến cửa phòng, mở ra, dùng sức đóng ‘ rầm ’ một cái, hình như muốn mượn hành động này để chứng minh cô đang vô cùng khó chịu.

Chỉ thấy khi cánh cửa kia vừa đóng lại, thì căn phòng mới vừa tối đen như mực bỗng bừng sáng chói lọi, mà người đàn ông đang nằm ngửa ở trên giường lớn, lúc này tựa như một con hồ ly tà mị tràn đầy nguy hiểm, nhìn bản hợp đồng trong tay, khóe miệng khẽ giương lên một nụ cười tà ác, làm cho người ta cảm thấy tim đập nhanh đồng thời cảm giác sợ hãi đến dựng cả lông măng.

"Bây giờ xem cô làm thế nào thoát khỏi lòng bàn tay của tôi."

......

Đồng thời, bên Hạ Tình Vũ, sau khi Âu Dương Linh đưa cô đi thăm một lúc thì có chuyện phải đi trước, một mình cô liền như con thoi qua lại giữa đám trai đẹp nồng đậm thâm tình bên cạnh, ánh mắt kia thật sự giống như lang sói làm cho người ta cảm thấy khủng bố.

Lại một đôi tình nhân bị cô nhìn đến nỗi phải rối rít rời sân.

Cứ như vậy thêm một lúc, một nơi vốn có rất nhiều trai đẹp chỉ còn sót lại một ‘ ác lang ‘ là cô.

Thật ra thì Hạ Tình Vũ càng xem càng không có hứng thú gì nữa rồi, chỉ thấy hai người đàn ông ‘ liếc mắt đưa tình’, nhìn nhiều cũng ngán, haiz, vốn là đang mong đợi một màn kịch liệt, nhưng trên hiện trường thì ngay cả một nụ hôn cũng không có, chứ đừng nói chi là những động tác mập mờ kia.

Ngay lúc Hạ Tình Vũ buồn bực, muốn tìm Cơ Hoa để thương lượng về chuyện này một chút, thì cô lại bị một bóng người hấp dẫn toàn bộ lực chú ý!

Nhìn cả một đêm, cuối cùng cũng để cho cô thấy được một cực phẩm ‘ lãnh thụ ’* siêu cấp.

*Lãnh thụ: là từ để chỉ người đồng tính nam. Mấy anh này hay mang một khuôn mặt không hề có biểu cảm, mắt đi không liếc ngang liếc dọc, người đẹp cũng không làm anh ta động tâm.

Trị giá quá! Nhưng hình như cực phẩm kia không đợi ở sảnh lớn, làm thế nào đây? Bởi vì Âu Dương Linh từng nói, trừ sảnh lớn, những nơi khác đều không được đi loạn, nhưng thả cực phẩm này đi, thì tối nay thật là đáng tiếc.

Quét mắt nhìn bốn phía, lại không thấy bóng dáng của Cơ Hoa và Tuyết, Hạ Tình Vũ chỉ có thể lén lén lút lút đi theo.

Theo đi một hồi lâu, cũng không thấy bốn phía có người, nhìn về phía ‘ lãnh thụ ’ trước mặt, trong lòng cô gái nào đó hưng phấn không dứt, cô thích nhất chính là loại người ‘ lãnh thụ ’ này.

Nhưng, sao nơi ‘ lãnh thụ ’ này càng đi càng đen tối vậy? Chẳng lẽ có ‘ ẩn tình ’? Nghĩ tới ‘ẩn tình’ này, Hạ Tình Vũ bỗng quên mất lời nhắc nhở của Âu Dương Linh, cặp mắt của cô gái sáng lên giống như nhìn thấy vàng.

"Ah ~ người đâu rồi?" Đang theo đến chỗ khúc quanh, Hạ Tình Vũ ngó trái ngắm phải, phát hiện không thấy bóng người vừa rồi đâu nữa.

‘ Bụp! ’

‘ ách ~’

Cảm giác cổ đau xót, nhưng còn chưa kịp phản ứng, ý thức liền tối sầm, chỉ cảm thấy cả người cứ như bị quăng thẳng xuống đất, mà người áo đen vừa đánh ngất cô cung kính hướng về phía Hạ Tuyền Vũ bên cạnh nói: "Trợ lý Hạ, cô gái này xử lý như thế nào?"

Hạ Tuyền Vũ vừa đi vào sảnh lớn đã có cảm giác có tầm mắt theo dõi mình, đi lên trước nhìn xuống cô gái nằm trên đất, khi đôi mắt lạnh lùng nhìn thấy người thì nhất thời ngạc nhiên, là cô gái ngày hôm đó.

"Đưa cô ấy đến phòng nghỉ, chuyện này chớ kinh động đến lão đại, tôi sẽ tự tra hỏi rõ ràng rồi xử lý."

"Dạ!"

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Suỵt! Đại Ca Bị Đè Rồi
Chương 87

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 87
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...