Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Suỵt! Đại Ca Bị Đè Rồi

Chương 37

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Muốn đi xuống đại sảnh thì phải đi ngang qua hành lang, hành lang lại là lối đi duy nhất có thể đi thông tới phòng của anh. Ngoài hành lang, anh cố ý thiết kế độc lập một  đình viện nhỏ kết hợp với hồ bơi và đài phun nước. Quang cảnh thật tươi đẹp, lại không kém phần tự nhiên khiến người khác cũng cảm thấy thoải mái khi bước chân vào nơi này.

Ở ngoài cửa, Huyền Vũ Thác Hàn không chú ý chỗ khúc quanh ngay đình viện mà anh trực tiếp mở cửa đi vào. Đôi mắt thể hiện vẻ mệt mỏi, vừa bước vào phòng, anh tiện tay bỏ áo khoác lên ghế, sau đó là áo sơ mi, dây nịt, quần dài, cuối cùng chỉ còn sót lại chiếc quần lót trên người anh mà thôi.

Dáng người mạnh mẽ, cơ ngực vững chắc trông anh thật mạnh mẽ. Hơn nữa, cơ bụng sáu múi kết hợp với dáng người cân đối của anh khiến người khác không thể tìm thấy bất kỳ khuyết điểm nào từ trên người anh.

Huyền Vũ Thác Hàn có thói quen thích mặc quần lót màu đen. Sau khi cởi quần áo, anh cầm chiếc khăn bước vào phòng tắm mà không để ý trong phòng mình còn có một thứ khác.

Chùm đèn treo bằng thủy tinh xa hoa, lộng lẫy lặng lẽ chiếu thẳng xuống nền gạch men bằng sứ, chiếu qua mặt bàn gỗ hương đen nhánh làm bằng thuỷ tinh, chiếu vào ghế dựa cao cấp, thậm chí không quên quét qua tấm thảm cao cấp cùng ghế salon hào hoa tuyệt đẹp, khiến cả căn phòng bừng sáng. Một cảnh đẹp xa hoa như thế có lẽ chỉ có nơi đây mới có được.

Phòng tắm cũng sang trọng không kém, một người đàn ông đang từ từ cởi chiếc quần lót, đứng dưới vòi sen và chuẩn bị mở nước. Thậm chí anh cũng không để ý đến những đoá hoa Tử Mân Côi ướt át được cắm vào bình từ lúc nào.

‘Ách xì...... ’ Bỗng nhiên, trong phòng tắm vang lên một tiếng nhảy mũi.

"Ai?" Mới vừa đi tìm thức ăn xong, cô quay trở lại, khẽ mở cửa phòng, cô ngầm trộm nghe một tiếng ách xì nên quát lên.

Nơi này không một bóng người, huống chi bây giờ là đêm khuya. Chẳng lẽ nơi đây thực sự có trộm?

Mắt to quét nhanh bốn phía, tiện tay cầm một món đồ trang trí bên cạnh bồn hoa. Giờ đây bóng dáng nhỏ nhắn giống như tiểu tặc rón ra rón rén tìm kiếm khắp phòng.

Cả buổi chiều, cô đã để ý phòng này không biết bao nhiêu lần, cho nên cô rất quen thuộc đường đi nước bước. Cô thẳng hướng tiến về phía vừa phát ra tiếng ách xì kia.

Trong phòng tắm, tiếng nước chảy ào ào vẫn còn vang dội, bên cạnh đó vẫn còn tiếng âm thầm chửi rủa kèm theo tiếng nhảy mũi của người nào đó vang lên.

"Khá lắm, dám đến đây trộm sao?" Cô còn chưa có ý định ra tay ở đây mà tên trộm này lại to gan dám phỗng tay trên của cô. Tên này thật không.  biết sống chết là gì đây mà.

Xá Cơ Hoa phục kích bên ngoài, một đôi mắt to cứ nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng tắm bằng thủy tinh. Đôi tay cô giơ cái chậu lên, chuẩn bị tư thế sẵn sàng. Nếu tên trộm vừa tới, thì cô liền đập cho anh ta ngất xỉu luôn.

"Ách xì...... Đáng chết, ách xì....... Ách xì...... Rốt cuộc ai lại để chậu hoa ngay chỗ này, ách xì......."

Huyền Vũ Thác Hàn rống lên, cho đến khi nhìn thấy chậu hoa trong phòng tắm, anh liền tức giận ném bình hoa vào thùng rác.

Còn chưa kịp xả hết bọt xà phòng trên đầu, anh lại ngửi thấy nồng nặc mùi phấn hoa khiến anh nhảy mũi không ngừng. Lúc này khuôn mặt đen lại, lạnh lẽo mà âm u khiến người khác không dám đến gần.

Từ nhỏ Huyền Vũ Thác Hàn rất nhạy cảm với phấn hoa, chỉ cần anh đi đến đâu thì trong vòng mười mét sẽ không có phấn hoa ở đó. Trừ phi trong trường hợp cấp bách, khi phấn hoa đã được xử lý xong thì anh mới miễn cưỡng chấp nhận.

Nhưng thời tiết hôm nay khá nóng, hoa bắt đầu nở rộ, khắp phòng nồng nặc mùi phấn hoa.

Khi trong phòng tắm vẫn còn nồng nặc mùi phấn hoa, Huyền Vũ Thác Hàn vừa nhảy mũi không ngừng, vừa choàng chiếc khăn tắm quanh người mình để che bớt bộ phận quan trọng nhất trên cơ thể mình và đẩy cửa chạy ra ngoài.

"Tên kia từ đâu tới? Lại dám trộm đồ trước mặt bản tiểu thư, muốn chết sao?"

Xá Cơ Hoa đợi ở ngoài cửa, khi thấy cửa phòng tắm vừa mở ra, cô nhất thời kích động quát to, trực tiếp nhào tới ném chậu hoa vào người Huyền Vũ Thác Hàn.

Vừa ra cửa phòng tắm, Huyền Vũ Thác Hàn cảm giác được có nguy hiểm đang đến gần. Nhanh như chớp, ánh mắt anh nhìn thấy một bồn hoa đang lao về phía anh với tốc độ kinh hãi. Theo bản năng, bóng dáng cao lớn của Huyền Vũ Thác Hàn tránh sang một bên khiến bồn hoa cũng rơi xuống.

‘ phanh...... ’

"Ầm....." Bồn hoa rơi xuống đất tạo nên một tiếng động vang dội.

Nhưng vì dùng sức để ném nên Xá Cơ Hoa mất thăng bằng, mắt cô mở to nhìn  thân thể mình đang sắp sửa té xuống sàn nhà.

"A!" Chỉ chút nữa thôi là cô đụng phải sàn nhà nhưng cô lại nhanh chóng quát to một tiếng và dùng tay kéo một người đang đứng gần đó để giữ thăng bằng.

Nhưng chỉ có tiếng bịch vang lên, ngoài ra còn có một giọng nói buồn bực của đàn ông kia.

Xá Cơ hoa có cảm giác ngực bị đè ép, cô đau đến nỗi nằm bệch xuống sàn nhà. Sau đó khuôn mặt cô nhăn nhó, vặn vẹo nói:"Ách! Đau, đau chết tôi rồi."

"Lại là cô....." Đang lúc cô kêu đau, một tiếng rống giận dữ vang lên khiến cô hoảng hồn.

Cô chỉ nhớ nước sơn đen còn không bằng khuôn mặt của Huyền Vũ Thác Hàn lúc này, tròng mắt đen sắc nhọn nhìn chằm chằm người phụ nữ đang nằm trên mặt đất kia. Lửa giận trong lòng bừng cháy, kich động như muốn giết người.

Ai thế?

Xá Cơ hoa vẫn còn đang kêu đau, đột nhiên cô ngẩng đầu lên bỗng hét lên một tiếng chói tai.

"A......"

Sắc mặt người phụ nữ thoáng chốc đỏ hồng giống như đang thấy một thứ bẩn thỉu. Cô mạnh mẽ đứng dậy, trừng mắt chỉ vào người Huyền Vũ Thác Hàn đang đứng cao hơn cô một cái đầu, thô thục quát: "Anh biến thái, đồ điên, bệnh thần kinh, anh..anh có tật xấu là thích để lộ ra cái vật đáng ghét này đấy hả? Anh muốn hại tôi bị đau mắt hột sao?......"

Cô vừa nhìn thấy......

Chỉ thấy trán người đàn ông nổi gân xanh càng ngày càng nhiều, gương mặt kia không cần nói cũng biết màu gì rồi. Đặc biệt là sau khi nghe cô nói, gương mặt tuấn tú lại bừng lên lửa giận, lạnh lẽo pha lẫn nóng giận, khuôn mặt chuyển màu từ mặt tím xanh sang tím bầm, khiến ai nấy đều run sợ.

Vật đáng ghét? Cô ta lại dám nói vật khiến anh luôn tự hào là vật đáng ghét. Đúng là một người phụ nữ trời đánh.

"Cô nói cái gì, đáng chết, mắt cô mù phải không?"

Lửa trong đáy mắt càng ngày càng dữ dội, cả người Huyền Vũ Thác Hàn tràn ngập hơi thở nguy hiểm. Anh bước đến nắm chặt vai cô, tròng mắt đen giận dữ phát ra tia nguy hiểm.

Tự ái của người đàn ông bị cô chà đạp đến đau thương. Sự kiêu ngạo của người đàn ông bị cô xem là vật đáng ghét thì thử hỏi có người đàn ông nào lại không giận dữ cơ chứ?

Mà đặc biệt từ này lại ở trong miệng người phụ nữ đáng ghét này, Huyền Vũ Thác Hàn thật sự bị chọc giận.

"Mắt mù? TM, nếu như tôi biết sẽ gặp anh thì .. tôi cũng hy vọng mắt tôi mù luôn cho rồi. Xem ra tôi tới không đúng lúc.”

Vốn trước đó, cô bị khí thế mạnh mẽ của anh hù dọa, đến khi nghe anh quát, cô nhất thời hồi hồn quyết tâm tranh cãi một cách công bằng với anh.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Suỵt! Đại Ca Bị Đè Rồi
Chương 37

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 37
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...