Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Suỵt! Đại Ca Bị Đè Rồi

Chương 158

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Huyền Vũ Thác Hàn đi vào phòng làm việc, Hạ Tuyền Vũ cũng đi theo phía sau, đồng thời cũng đưa một đống tài liệu giao cho anh.

"Lão đại, có chuyện gì vui vẻ mà cười thành ra như vậy?" Sáng sớm, rất ít thấy lão đại cười vui vẻ như vậy nên Hạ Tuyền Vũ tò mò hỏi.

"Vậy sao?" Khẽ ném áo khoác trên ghế sa lon, Huyền Vũ Thác Hàn ngồi trên ghế sofa với bộ dạng lười biếng hỏi: "Sao không thấy Hàng?"

Nhìn bộ dáng anh lúc này mà còn có hứng thú hỏi thăm về tình hình của người khác sao? Giờ phút này trông anh như kẻ mới biết yêu lần đầu, nét yêu đương còn thể hiện trên mặt.

"Hàng sao? Tôi cũng không biết tình hình của anh ta nữa. Hiên nói anh ta ở nước Pháp còn có việc xử lý chưa xong nên chưa trở về được. Mà gần đây, hình như có việc rất quan trọng phải làm, chỉ gặp anh ta lúc họp hội nghị còn sau đó không thấy bóng dáng đâu nữa. Không biết anh ta đang muốn giở trò quỷ gì nữa đây."

Lúc trước, chuyện của Xá Cơ Hoa khiến anh rầu rỉ không ít. Với lại, dạo gần đây chuyện ở công ty cũng rối ren, toàn bộ đều giao cho anh nên khi vừa gặp Huyền Vũ Thác Hàn, Hạ Tuyền Vũ không nhịn được oán trách nói.

"Gần đây công ty cũng không có gì quan trọng, tôi cũng muốn thoải mái một chút." Huyền Vũ Thác Hàn nghe vậy cũng chỉ nhíu mày nói.

Nghe vậy, Hạ Tuyền Vũ cũng không nói thêm gì. Đúng lúc này, thư ký đưa cà phê vào nên anh ta ngồi xuống ở ghế bên kia nói: "Lão đại, chuyện của A Hoa xử lý như thế nào?"

"Ha ha, tạm được." Vừa nghe hỏi, tròng mắt đen của cậu con trai chợt cười híp lại.

"Vậy còn chuyện của bác gái?" Nhắc đến Xá Tinh Hoa, Hạ Tuyền Vũ không nhịn được lạnh lẽo, thật sự cảm thấy run rẩy, bà ta đúng là một mụ không biết xấu hổ.

"Cũng rất tốt." Huyền Vũ Thác Hàn gác hai chân lên, tiện tay ném một chuỗi chìa khóa cho anh ta nói: "Tối nay cậu giúp tôi đón bà ấy đến chỗ bà nội tôi."

Năn nỉ bà nội nhiều ngày như vậy, chuyện cầu hôn cũng dinendian.lơqid]onxong luôn rồi sao?

"Cái gì? Lão đại, anh......"

"Được rồi, lão đại đã lên tiếng rồi, có thể không được sao?"

Thấy lão đại cũng ra tay rồi, khoé miệng Hạ Tuyền Vũ nhìn chiếc chìa khoá trong tay, lại nhìn vào ánh mắt Huyền Vũ Thác Hàn thầm nghĩ làm thủ hạ của lão đại thì dễ dàng lắm sao?

Nhìn nét mặt của cậu ta, Huyền Vũ Thác Hàn tốt bụng nói: "Tối nay có việc gì không?"

"Buổi ký kết hợp đồng với công ty Thừa Thiên tối nay sẽ được dời sang tối mai. Vì thế tối nay có thể nghỉ ngơi." Hạ Tuyền Vũ buồn bực nhấp một hớp cà phê nói.

"Có việc gì quan trọng không?"

Hạ Tuyền Vũ nhướng mày ngạc nhiên, bởi vì lúc trước Huyền Vũ Thác Hàn vốn không tham gia bất kỳ hoạt động cá nhân nào, nhưng anh vẫn nói: "Mấy quản lý cao cấp hẹn nhau đi uống rượu tại hội quán Phong Nhĩ.”

"Tốt, hẹn mấy giờ?"

"Sáu giờ, nếu bọn họ biết Tổng giám đốc của chúng ta cũng tham gia thì chắc sẽ rất vui. " Hạ Tuyền Vũ nửa đùa nửa thật nói.

"Ha ha, cùng đi chứ."

"......" Cứ như vậy hai người thản nhiên trò chuyện câu được câu không.

......

Không biết ngồi được bao lâu, Phù Nhược Nhi mới đi thang máy xuống, túi xách trong tay cô không có thứ gì, thậm chí tiền cũng không có mà cô lại không quen thuộc nơi này. Cô thầm nghĩ không biết mấy giờ mình mới có thể về được đến phòng trọ nhỏ đây.

Cô đứng chờ ở cửa ra vào cả ngày nhưng cũng không thấy chiếc xe taxi nào chạy ngang qua đây. Sau lại suy nghĩ mới biết nơi đây là hội quán cao cấp, người ra vào nơi đây đều là những nhân vật cao cấp, sao lại có thể đi xe taxi đến đây.

Nghĩ vậy, cô đi bộ về phía trước, hi vọng trên đường có thể bắt được chiếc xe taxi.

Người ra kẻ vào đều có xe riêng đưa đón, đôi giày cao gót nhọn như muốn xuyên thủng chân mình, lại đứng trong thời gian quá lâu nên chân cô bắt đầu đau nhức. Lúc này vừa đúng có một chiếc xe taxi chạy ngang qua, ánh mắt cô sáng lên giống như trông thấy vị cứu tinh, cô vội vàng phất tay nhưng xe taxi lại chạy đi luôn.

Cô cúi đầu nhìn mình, trừ bộ y phục đắt giá thì cô chỉ có hai bàn tay trắng.

Chẳng lẽ tài xế taxi cũng đoán được cô không có tiền sao? Cô thất bại khập khiểng đi về phía trước, thấy buồng điện thoại công cộng, muốn gọi cho thư ký Mã Lai nhưng trên người không có tiền xu. Cô thề về sau nhất định phải mang theo tiền phòng thân.

Đúng lúc này một chiếc xe nhẹ nhàng đậu bên cạnh cô.

Cô nghiêng đầu nhìn qua, chỉ nhìn thấy một chiếc xe thể thao cao cấp, khuôn mặt lập tức có cảm giác mất mát và cô độc. Khi thấy chiếc xe thể thao kia cứ theo sát gần mình, đôi mắt u ám của cô mới mở lớn.

Cửa sổ xe chậm rãi được kéo xuống, Long Húc Hàng rõ ràng nhìn thấy tia sáng trong con ngươi đen kia. Thế mà trong phút chốc cũng biến mất không dấu tích.

Khuôn mặt anh tuấn đang tươi cười trong nhất thời có một vạch đen.

"Lên xe." Anh nói.

Anh cũng nhìn thấy tia oan ức xẹt qua gương mặt xinh đẹp của cô nhưng sau đó cô cũng không nói gì, chỉ tiếp tục chải tóc, quật cường xoay người khập khễnh đi về phía trước.

Long Húc Hàng mở cửa xe, thô lỗ bước đến kéo cánh tay cô: "Anh nói em lên xe."

"Thả ra, anh cút ngay, tôi không muốn ngồi xe của anh." Phù Nhược Nhi rít gào, xưa nay cô không phải là người không nói lễ phép nhưng cũng không biết tại sao khi nhìn thấy khuôn mặt anh thì cô sẽ mất khống chế như vậy.

Hơn nữa, cô trở nên như vậy đều do anh giở trò quỷ. Vừa nghĩ tới điều này, cô chính là muốn trở mặt không muốn tử tế ở trước mặt anh nữa.

Khuôn mặt Long Húc Hàng đầy vạch đen, anh không để ý đến sự phản kháng của cô mà trực tiếp ôm lấy cô nhét vào xe thể thao. Trong quá trình này, Phù Nhược Nhi vẫn rít gào kịch liệt phản kháng nhưng sức lực thì cô không bằng anh.

"Dừng xe, thả tôi xuống." Phù Nhược Nhi trừng mắt nhìn Long Húc Hàng.

Long Húc Hàng không thèm nhìn cô, lập tức khởi động xe, nói: "Em cho rằng anh rất nhàn rỗi chạy tới đây để em mắng sao? Em nghĩ nơi này có thể gọi được xe taxi à? Vì vậy, tốt nhất bây giờ em nên câm miệng trước đi thì hơn."

"Anh --- dừng xe lại." Phù Nhược Nhi tức giận nắm tay lái, xe rung chuyển một cái.

Long Húc Hàng cũng không ngờ đột nhiên cô ấy lại làm như vậy, anh cũng không nhịn được nhất thời nắm hai tay cô lôi ra phía sau, tay còn lại vẫn tiếp tục cầm lái.

"Ngồi im, em muốn chết sao? Em muốn về nhà với đôi chân đầy thương tích không? Nếu không muốn thì tốt nhất em nên câm miệng và ngồi yên cho anh."

Anh ta hung dữ cái gì? Trong lòng Phù Nhược Nhi thầm phản đối kịch liệt.

"Nếu chân tôi có bị thương tích thì việc đó cũng không liên quan đến anh. Dừng xe lại mau."

"Em im lặng một chút đi."

"Long Húc Hàng, anh thật sự không dừng xe?"

"Câm miệng."

"Anh..."

...

Trong bữa điểm tâm, Huyền Vũ Thác Hàn tự tay múc hai bát cháo, một bát đặt ở trước mặt mình, còn một bát khác thì đặt phía trên một chút.

Vừa mới bị đánh thức, Xá Cơ Hoa trắng mắt vừa nhìn Huyền Vũ Thác Hàn với một tay đang cầm bát cháo bốc hơi nóng nghi ngút, lại nhìn anh chậm rãi đưa cháo ngang mặt mình.

Xá Cơ Hoa khẽ ngẩng đầu, nụ cười tươi của Huyền Vũ Thác Hàn như đang chiếu vào ánh mắt cô: "Vẫn còn nóng này, em ăn nhanh đi, em vẫn thích nhất món cháo thịt nạc Bì Đản này mà."

Xá Cơ Hoa muốn nói  nhưng cô thật sự không biết mình nên nói gì với người đàn ông này. Cô thấp giọng hừ một tiếng, cúi đầu tiếp tục ăn cháo.

Huyền Vũ Thác Hàn cũng ăn cháo, sau khi ăn xong, anh lau miệng nói: "Hôm nay công ty không có việc gì, anh dẫn em đi dạo phố, mua sắm quần áo và mỹ phẩm. Em thấy thế nào?"

Thật sao? Hai mắt cô sáng lên nhưng trong đầu đột nhiên có suy nghĩ, tại sao hôm nay anh ta đột nhiên tốt như vậy?

Theo bản năng, cô liền lắc đầu nhưng Huyền Vũ Thác Hàn không cho cô có cơ hội từ chối: "Anh cũng cần mua đồ, đúng lúc đi ra ngoài một chuyến để giải quyết vấn đề luôn. Sau này sẽ rất bận bịu, sợ rằng chúng ta cũng không còn thời gian rảnh nữa. Hay là em coi như giúp anh chọn, anh không biết mua sắm. Lúc trước việc này đều do thư ký của anh mua thay nhưng phong cách  quần áo do anh ta chọn thì không thích hợp với sở thích của anh."

Xá Cơ Hoa không chút nào lưu ý câu cuối cùng, trong lòng do dự một chút, lại nhìn ánh mắt kiên quyết của Huyền Vũ Thác Hàn. Cuối cùng, cô không thể làm gì khác hơn là mừng thầm gật đầu.

Trung tâm thành phố buôn bán đông đúc, người ra vào tấp nập  khiến lòng người buồn bực: Rõ ràng không phải ngày nghỉ nhưng đâu đâu cũng có người?

Huyền Vũ Thác Hàn cho xe dừng ở bãi đậu xe đầu phố, sau đó nắm tay kéo Xá Cơ Hoa đi bộ vào trong.

Lúc đầu Xá Cơ Hoa còn vùng vẫy dùng chút sức lực rút tay mình về nhưng cô căn bản không thể thoát khỏi sự mạnh mẽ của Huyền Vũ Thác Hàn, lại nhìn dòng người hỗn loạn, hoàn toàn có thể bị lạc giữa dòng người đông đúc này nên cô đành thôi.

Tâm tình Huyền Vũ Thác Hàn lại rất tốt, anh vững vàng nắm bàn tay nhỏ nhắn của Xá Cơ Hoa, đi qua mấy gian hàng trưng bày trang sức ngay vỉa hè gần đó.

Bàn tay ấm áp bao trùm những ngón tay lạnh lẽo của Xá Cơ Hoa khiến cô đột nhiên cảm thấy rất an tâm, không muốn vùng vẫy nữa, thầm nghĩ mình không nên để mất cơ hội này.

Cô đi theo sát phía sau Huyền Vũ Thác Hàn, cẩn thận né tránh những sạp bán hàng rong cũng như những người bộ hành đang hăm hở bước đến.

Xá Cơ Hoa vẫn luôn có cảm giác mắt mình nhìn theo không kịp. Tuy cô ở nơi này xưng vương xưng bá từ nhỏ đến lớn, nhưng một thành phố lớn như thế này cũng vẫn có nhiều chỗ cô chưa biết đến, giống như ếch ngồi đáy giếng.

Huyền Vũ Thác Hàn phát hiện Xá Cơ Hoa rất hiếu kỳ, cô giống như đang tò mò nhìn ngắm chung quanh, sắc thái khuôn mặt cô rõ ràng thể hiện sự vui thích, giống như một cô bé lần đầu tiên được dẫn đi chơi, vừa hưng phấn lại vừa cảm thấy mới mẻ.

Bước chân của Huyền Vũ Thác Hàn chợt chậm lại, kiên trì giới thiệu với Xá Cơ Hoa những trang sức nhỏ nhắn nhưng không kém phần xinh đẹp.

Hai người cùng nhau sánh vai, Xá Cơ Hoa bắt đầu mở lớn mắt nhìn, nào là dây cột tóc đẹp đẽ, kẹp tóc có đính hạt kim cương, chùm chìa khoá nhỏ lông xù với những nhân vật hoạt hình ngộ nghĩnh.

Mỗi khi Huyền Vũ Thác Hàn bỏ tiền mua những thứ như thế, Xá Cơ Hoa đều cực lực ngăn cản nhưng vẫn vô hiệu. Xá Cơ Hoa cảm thấy đau lòng không thôi, người đàn ông này chính là đang muốn phá sản đây mà.

Bên cạnh đó, Huyền Vũ Thác Hàn giống như nghiện tiêu tiền vào những món đồ như vậy. Mỗi khi đi ngang qua nơi nào, anh đều mua ít nhất một thứ trong gian hàng đó. Những người chủ sẽ rất mừng rỡ, một mặt cười nhận tiền, mặt khác khen ngợi rằng Xá Cơ Hoa có phúc lớn.

Khá lắm chắc? Yêu một tên đàn ông phá gia chi tử như vậy chắc đau lòng chết mất?

Ngay lúc Xá Cơ Hoa đang phiền muộn thì người đàn ông nào đó lại lên tiếng uy hiếp: "Không được phép nói nhiều, nếu không anh sẽ hôn em ngay tại đây." Xá Cơ Hoa sững sờ, mà Huyền Vũ Thác Hàn vẫn đứng đó cười ha ha.

Hai người cứ thế đi thẳng một đường,  ngay cả khi đang xem dinendian.lơqid]onđồ chơi thì Huyền Vũ Thác Hàn cũng không ngừng trêu ghẹo. Lần đầu tiên Xá Cơ Hoa bị anh chân chính cảm hoá, cảm thấy anh không phải quá tệ.

Dường như có một ánh nắng ấm áp đang trực tiếp chiếu rọi vào lòng cô, trong lòng thực sự cảm thấy thoải mái và vui vẻ.

Khi nhìn thấy quầy hàng chuyên bán thức ăn vặt, Huyền Vũ Thác Hàn vui vẻ ra mặt. Anh tràn đầy phấn khởi, đầu tiên chọn hai quả kẹo hồ lô, sau đó vì không cẩn thận lại dính phải đường, trét lên đầy mặt và không biết làm sao. Anh đành quay lại cho Xá Cơ Hoa xem.

Nhìn nước đường màu vàng óng ánh trên gương mặt đang chảy xuống từ từ cộng với dáng vẻ buồn bực và hết sức chật vật của Huyền Vũ Thác Hàn, cô không nhẫn nhịn được nên thoải mái nhe răng cười ha ha.

Xá Cơ Hoa sững sờ nói: "Hôm nay anh cười rất nhiều, nụ cười thật rực rỡ khiến em cảm động."

Đương nhiên, người phụ nữ nào đó nói xong thì cúi mặt xuống đất.

Mà kẹo hồ lô còn chưa ăn xong, thì lại nhìn thấy nào là  kem ly sô cô la, đường xào cây dẻ, bỏng ngô, thịt bò khô, bánh gatô,....

Huyền Vũ Thác Hàn dồn dập mua hết thức ăn vặt và ôm vào lòng mình còn Xá Cơ Hoa chỉ đứng đó trợn mắt ngoác mồm.

Cô miễn cưỡng ăn kẹo hồ lô lớn kia, lại bị người nọ nhét tiếp một ly kem lớn. Hiện giờ, cô thật sự không thể nuốt nổi bất cứ thứ gì vào bụng được nữa.

Chưa từng có lần nào mà cô ăn nhiều thức ăn vặt như hôm nay, hầu như là bụng cô không thể chứa thêm bất cứ món gì nữa mà Huyền Vũ Thác Hàn còn bổ sung nói: "Những thứ này mang về để em từ từ ăn chứ không phải ăn bây giờ. Đừng lo."

Bước vào khu trung tâm mua sắm, bây giờ họ mới chính thức bắt đầu việc mua sắm cho hôm nay.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Suỵt! Đại Ca Bị Đè Rồi
Chương 158

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 158
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...