Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Suỵt! Đại Ca Bị Đè Rồi

Chương 175

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Anh... Thôi, lười phải nói với anh, tôi chẳng qua chỉ là nữ giúp việc mà thôi, không có chuyện gì, cút đi.” Tròng mắt Xá Cơ Hoa đảo một vòng, cô chết đói, lười phải cười ha hả với anh.

“Nữ giúp việc? Vậy cô lén lén lút lút làm gì?”

Anh nhìn kỹ mặt của cô, biết cô không chân chính nói thật, nhưng như đã nói, nếu như cô không phải nữ giúp việc, vậy thì là ai?

“Tôi -”

Xá Cơ Hoa còn chưa kịp mở miệng, bụng lại vang lên tiếng trống như sấm, cô không khỏi lúng túng đỏ mặt lên.

Huyền Vũ Hạo Lỗi chau màu: “Không phải còn chưa ăn cơm trưa chứ?”

Cô gật đầu một cái.

“Tại sao? Theo như tôi biết ở đây còn không cay nghiệt đến mức không cho người làm ăn cơm.”

“Anh quản tôi!” Xá Cơ Hoa trợn mắt nhìn anh, lười phải để ý đến anh, xoay người đi.

“Này đến đây đi, tôi dẫn cô đến phòng bếp ăn.”

Huyền Vũ Hạo Lỗi có có được nảy sinh

[email protected]

ý tốt bất ngờ kéo cô đi về phía phòng bếp, nhưng tròng mắt đen nhánh âm u thoáng qua vẻ quỷ quyệt, giống như toan tính có mưu đồ.

“Này, xin buông tôi ra trước.” Xá Cơ Hoa cau mày, dùng khóe mắt liếc anh một cái.

Nghe vậy, anh lại giữ chặt cổ tay cô không buông, “Không buông, tôi thích như vậy!”

Trên mặt Huyền Vũ Hạo Lỗi hiện lên ý cười như có như không liếc xéo cô, Xá Cơ Hoa nhất thời không nói gì, trực tiếp đá một cước tới, khiến cho anh không thể không buông ra.

“Cút!”

Khi anh buông tay ra, Xá Cơ Hoa đi thẳng đến phòng bếp.

“Cô giống như thật đói bụng.”

Nhìn cô ăn đến hoàn toàn không chú ý hình tượng, dáng vẻ ngốn ngấu từng miếng lớn khiến Huyền Vũ Hạo Lỗi cảm thấy vô cùng thú vị, chưa từng có người phụ nữ nào càn rỡ như vậy trước mặt anh.

Coi như cô không biết anh là ai, cô giống như hoàn toàn không bị dáng vẻ bề ngoài của anh mê hoặc, giống như anh không tồn tại vậy, điều này khiến cho tự ái đàn ông của anh hơi bị tổn thương, khiến cho anh sinh ra dục vọng chinh phục.

“Ừ, cho tới trưa chưa ăn cơm rồi.”

Buổi sáng dĩ nhiên không có tâm trạng ăn cơm, đợi đến khi phát hiện đói bụng thì đã muộn rồi, nhưng trong lòng lại không giải thích được bực mình không thôi.

“Còn cần sao?”

Anh đưa thức ăn tới, những món ăn này đều được hâm nóng lại một lần nữa, nhưng nhìn cô ăn được đến ngon lành,  anh nghĩ có lẽ nên cho đầu bếp trong nhà anh họ thêm lương.

“Không cần, tôi no rồi.”

Cô lắc lắc đầu, uống một ngụm nước nhuận cuống họng, nhìn thấy ánh mắt của anh vẫn nhìn chằm chằm cô không buông, Xá Cơ Hoa có vẻ khó chịu, “Anh nhìn cái gì?”

Ánh mắt soi mói của anh ta, thật sự khiến cho cô không giải thích được da gà cả người nổi lên.

“Đương nhiên là nhìn cô.” Chân mày đen rậm của anh thả lỏng, khóe miệng nở một nụ cười.

Tròng mắt đen như mực lóe ra ý đồ không muốn người ta biết, thấy khóe miệng của cô còn dính một hạt cơm, anh lại vẫn di@en*dyan(lee^qu.donnn) cảm thấy cô đáng yêu, thật sự không thể tưởng tượng nổi.

“Nhìn cái rắm gì, tôi có gì hay mà nhìn? Nhàm chán.” Trực tiếp ném một cái nhìn khinh thường cho anh ta, Xá Cơ Hoa đứng dậy ợ no nê.

“Dáng dấp của cô vẫn không tệ lắm, nhưng tôi đã từng gặp cô gái đẹp hơn cô.” Huyền Vũ Hạo Lỗi nói thật.

Nhưng ánh mắt của anh bị cô hấp dẫn, tại sao lại thế thì anh cũng không nói ra được nguyên nhân, chỉ có điều, nếu như anh biết, cô chính là chị dâu chưa từng thấy mặt thì không biết anh sẽ có vẻ mặt như thế nào.

“Vậy anh đi nhìn cô gái đẹp hơn tôi, xinh đẹp hơn tôi ấy! Anh nhìn tôi chằm chằm làm cái lông gì?”

“Này, con gái con đứa, nói chuyện đừng thô lỗ như vậy có được không? Cẩn thận về sau không ai thèm lấy đấy.”

“Gả một là đủ rồi, còn phải dùng tới tái giá, ngu ngốc.” Ăn uống no đủ, quét mắt về phía người đàn ông vẫn theo đuôi cô, lúc này Xá Cơ Hoa tốt bụng lười phải so đo với anh ta, bỏ lại anh ta, định đi tìm người đàn ông khiến cho tâm tình của cô khó chịu.

Người đàn ông đáng chết, cả buổi sáng không thấy người, chẳng lẽ còn chưa tỉnh ngủ sao?

Vừa đi ra khỏi phòng bếp, Xá Cơ Hoa đi thẳng đến phòng của Huyền Vũ Thác Hàn, không đúng, phải là hai người bọn họ cùng đi về phía phòng cưới, khi cô xoay người, ngay lập tức đã sớm ném người đàn ông Huyền Vũ Hạo Lỗi này ra sau gáy.

Cho nên không chú ý tới Huyền Vũ Hạo Lỗi sau khi nghe lời này đột nhiên khuôn mặt kinh ngạc cứng đờ.

Cô lập gia đình? Cô mới bao nhiêu tuổi chứ? Cũng... Không thể nào...

Chờ Huyền Vũ Hạo Lỗi tỉnh hồn lại, vội vàng đi theo.

“Này, nữ giúp việc, ý cô vừa mới nói, không phải cô đã lập gia đình chứ? Có phải thật như vậy không?...”

“Đúng vậy đúng vậy đó, anh phải làm gì thì đi làm đi, đừng phiền tôi.” Cùng nhau đi tới, thế nhưng một bóng người cũng không thấy, chuyện gì xảy ra?

Xá Cơ Hoa vô cùng không nhịn được cái đuôi theo sau lưng, bước chân dưới chân lại xông thẳng vào trong phòng, chỉ có điều, trong phòng không có ai, thư phòng cũng không có người nào, ngay cả sân sau cũng không tìm thấy một bóng người, tình huống này là như thế nào?

Thôi, nếu như không có ở đây, vậy thì đi công ty có thể tìm được người chứ? Giống như không nghe thấy Huyền Vũ Thác Hàn die ennd kdan/le eequhyd onnn ở sau lưng liến thoắng hỏi vấn đề không ngừng, Xá Cơ Hoa trở về phòng thay quần áo, định đến công ty tìm người.

Chỉ có điều, cùng trong lúc đó, trong phòng làm việc nào đó, hình như cũng xảy ra một chuyện!

“Xin hỏi, cô tới có chuyện gì không?”

Huyền Vũ Thác Hàn để cây viết trong tay xuống, nâng đôi mắt không hề có cảm xúc lên, lạnh nhạt hỏi.

Chỉ thấy ở trước bàn làm việc, một cô gái vô cùng xinh đẹp, mái tóc đen đẹp đẽ như nước mềm mại thả xuống, chân mày cong cong, đôi mắt sáng câu hồn đoạt phách, cái mũi ngọc thanh tú, má phấn khẽ ửng hồng, môi anh đào như chứa nước, khuôn mặt trái xoan như hoa trong suốt như ngọc, da trắng như tuyết trơn mềm nhẵn nhụi, vóc người tuyệt đẹp, quyến rũ ẩn tình, vui buồn lẫn lộn.

Chỉ có điều, lúc này khóe môi kia hơi cong lên, nụ cười lại mang theo chút buồn bã.

“Anh...”

Đường Hoan Tâm sững sờ nhìn người đàn ông điển trai vừa quen thuộc vừa xa lạ trước mắt, trong mắt như nước thoáng chốc hiện lên vẻ đau thương, qua nhiều năm như vậy, anh vẫn còn không tha thứ cho cô sao? Anh, không phải vẫn luôn là người yêu của cô sao? Cô vẫn tin chắc, chỉ cần cô có khả năng đứng một chỗ với anh, như vậy bọn họ nhất định có thể trở lại như lúc ban đầu.

Nhưng tại sao anh lại đột nhiên kết hôn? Tại sao, cô cũng sắp đạt yêu cầu rồi, cũng sắp về bên cạnh anh, còn thiếu một chút, một chút mà thôi.

“... Nhất định phải có chuyện mới có thể đến tìm anh?” Cô giống như bị đánh một cái tát, nhìn ánh mắt xa lạ trước mắt, trong lòng Đường Hoan Tâm mơ hồ dâng lên vừa đau lòng vừa khó chịu.

Cô là người thừa kế tương lai của tập đoàn Đường thị có lực ảnh hưởng nhất ở Nhật Bản, vì cái này, cô bỏ ra bao nhiêu? Hy sinh bao nhiêu? Tại sao khi cô trở về, anh lại cưới người khác?

Huyền Vũ Thác Hàn liếc nhìn Đường Hoan Tâm ngược lại càng trở nên có sức hấp dẫn ở trước mắt, trong lòng thế mà lại không hề có chút phập phồng nào, cho dù nhận được tin tức cô trở về, anh trừ tức giận ban đầu ra, hình như, tức giận đau đớn năm đó cũng đã biến mất ngay cả chút bóng dáng cũng không thấy!

Nhìn cô, Huyền Vũ Thác Hàn không hề có thêm một chút cảm xúc khác thường nào!

“Dĩ nhiên! Trước mắt chúng ta chỉ có dfienddn lieqiudoon quan hệ hợp tác, nếu như không có chuyện quan trọng, xin không nên tùy tiện lãng phí thời gian của tôi.” Huyền Vũ Thác Hàn vô tình nói.

“Lãng phí thời giờ của anh? Chẳng lẽ lời thề năm đó của chúng ta, anh đã quên rồi sao? Anh không thể đối xử với em như vậy, em đã trở về, trở về bên cạnh anh rồi, Hàn.” Đường Hoan Tâm hơi dồn dập hơi gấp gáp hơi khẩn cầu nói.

Anh không thể đối xử như vậy với cô, không thể như vậy với cô, cô làm tất cả, cũng chỉ bởi vì quá yêu anh, cô năm đó, chỉ là con gái riêng do gái quán rượu sinh ra, không xứng với anh, cô không chịu nổi lời đồn đại sau lưng, không chịu nổi dáng vẻ ban đầu kia của anh... Cao cao tại thượng, cho nên, cô nỗ lực từ con gái riêng đứng ở vị trí người thừa kế tương lai, chỉ vì, có thể đừng cùng một chỗ với anh!

Cô vốn tưởng rằng anh nhất định sẽ đợi cô, chờ cô trở lại, coi như chuyện năm đó, chỉ là mưu tính, chỉ vì có thể có một cơ hội, trở lại bên người cha!

Cô cho rằng anh sẽ hiểu, anh sẽ tin tưởng cô!

“Chuyện này đã là quá khứ.” Huyền Vũ Thác Hàn vẫn lạnh lùng nói, cho dù chuyện ban đầu như thế nào, cũng đã là quá khứ.

“Ha ha, đã là quá khứ? Đã qua?” Điên cuồng yêu nhau năm đó, giống như vẫn còn vang vọng náo loạn lại cô, bây giờ anh lại nói đây cũng chỉ là quá khứ? Đường Hoan Tâm không biết mình sao lại còn cười được, cô rõ ràng chỉ muốn khóc.

“Rất xin lỗi! Suy nghĩ của tôi vẫn không thay đổi, cô không phải là người bầu bạn cả đời với tôi, tôi cũng không muốn lừa gạt cô, cho nên tôi nghĩ, chúng ta vẫn nói rõ ràng chuyện này ra thì tốt hơn. Ở trên công việc, trước mắt là bạn hợp tác, nhưng trong phương diện cuộc sống riêng, chúng ta vẫn nên vạch rõ giới hạn, tôi không muốn vợ tôi có chỗ hiểu lầm.”

“Thật sao?” Vợ? Vị trí đó vốn nên thuộc về cô, anh, thật sự muốn vô tình như vậy sao? Trong lòng hơi co rút đau đớn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Suỵt! Đại Ca Bị Đè Rồi
Chương 175

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 175
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...