Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Suỵt! Đại Ca Bị Đè Rồi

Chương 31

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Editor: heisall

"Ồ, hoa hồng mà có tới năm màu hồng đậm – hồng nhạt – trắng – xanh - tím, chậc chậc, giỏi thật, người này thật đúng là xa xỉ, nhưng lại có chút đáng tiếc, sao người như vậy mà lại đi trồng hoa?"

Nhìn thấy trong vườn hoa có nhiều loại hoa như vậy, cô gái vừa đi vào vườn hoa, trong lòng liền kích động đến một hồi, cái này... trí nhớ giống như trở lại cái năm đó, một ngày mùa hè năm thứ tư tiểu học vô cùng nóng bức nhưng lại tràn đầy ấm áp lãng mạn, trong sinh mạng của cô đã xuất hiện đối tượng thầm mến sáng chói như ánh mặt trời.

Làn da đen sạm, mỗi lần cười lên, lộ ra hàm răng trắng sáng ngời, cặp mắt thì giống như mắt mèo, nhưng chiều cao lại thấp hơn cô gần nửa, hơn nữa trên người anh ta toàn mùi mồ hôi, khụ khụ, phải nói là ánh mặt trời đầy mùi, thế mà năm đó lại làm cho cô mê đắm đến ‘thần hồn điên đảo’.

Đặc biệt nghe nói nhà anh ta có nghề làm vườn, kiếm được rất nhiều tiền.

Lúc ấy vì anh ta, mà cô tập trung nghiên cứu nghề làm vườn trong một khoảng thời gian khá dài, mặc dù cô lấy tất cả vườn bông cải của mình và hàng xóm ra làm thí nghiệm, nhưng vẫn không học được cái nghề này, sau đó, ‘Hắc Mã Vương tử’ trong lòng cô lại xuất ngoại, nên vườn bông cải bị cô lấy ra đào bới nghiên cứu, tất cả cũng héo tàn theo.

Lúc ấy cô còn chưa kịp đau lòng đến chết, thì cô đã bị mẹ đánh cho mấy ngày không xuống giường được, suy nghĩ một chút, trong lòng vẫn còn một chút tiếc nuối!

Bây giờ nhìn đến vườn hoa trước mặt, sao trong lòng cô lại cảm thấy kích động và hưng phấn? Hơn nữa, hiện tại cô được quang minh chánh đại đến chỗ này dùng tay nghề của mình để làm việc, nên sự hưng phấn này cũng không phải là bình thường.

Dưới ánh mặt trời nóng rực, một cô gái hưng phấn giống như không hề cảm thấy nóng một chút nào, đối với cái nóng ác liệt ở trên đỉnh đầu này, có thể nói là hoàn toàn bị bỏ quên, xuyên qua vườn hoa chỉ thấy bóng dáng nhỏ nhắn ấy đang hết sức vui vẻ chăm sóc cho cây cối.

Sau khi gõ ‘cốc cốc ’ lên cửa phòng, thì cửa phòng liền mở ra.

Bác Phúc vẫn mặc một bộ quần áo kiểu Tôn Trung Sơn, đôi chân bước vững vàng đi vào.

Ông vừa trở lại nhà trên, đã nghe được thiếu gia muốn tìm mình, mới vừa từ bên ngoài trở về còn chưa lau mồ hôi ông đã trực tiếp đi qua.

"Thiếu gia, ngài tìm tôi?"

"Cô gái hôm nay tới đây là do ông sắp xếp sao?" Trong căn phòng tao nhã sang trọng, Huyền Vũ Thác Hàn đứng trước cửa sổ sát đất đưa lưng về phía ông, gương mặt tuấn tú đầy vẻ u ám, nhưng giọng nói lại không nghe ra được cảm xúc gì.

Bác Phúc đứng ở trong phòng, sắc mặt vẫn trước sau như một, uy nghiêm trả lời: "Theo như dặn dò của thiếu gia trước đây, đã để cho cô ấy đến làm việc ở vườn hoa phía sau."

Bác Phúc cho là anh đang lo lắng tới vấn đề cô ta sẽ tới quấy rầy anh, nên ngừng lại một chút rồi nói tiếp: "Tôi sẽ cho người để ý đến cô ta, sẽ không để cho cô ta có cơ hội lên nhà trên."

"Cô ta không có phản đối gì sao?"

Bác Phúc ngừng lại suy nghĩ rồi trả lời: "Không có, xem ra cô ấy rất nhiệt tình thích thú đối với công việc ấy, có vẻ là một cô bé tốt."

Trong hai mười mấy năm qua, vườn hoa ấy đều do chính ông tự mình chăm sóc, nên trong lòng cũng có tình cảm nhất định đối với vườn hoa này, vì thế khi nhìn thấy Xá Cơ Hoa vui thích như vậy, nên trong lòng ông cũng có cái nhìn khác đối với hành động lúc trước của cô.

Nhiệt tình thích thú? Trong đầu lại thoáng qua vẻ mặt kiêu ngạo hung hăng của cô: "Thật sao?" Ngược lại anh rất muốn nhìn thấy biểu hiện nhiệt tình thú của cô là như thế nào.

Huyền Vũ Thác Hàn đang nhíu chặt lông mày đột nhiên giãn ra, trong nháy mắt khóe miệng nhếch lên một nụ cười quỷ dị, hai tay ôm ngực xoay người lại, ngay lúc đó trên khuôn mặt tuấn mỹ lại hiện lên vẻ tà mị, nói: "Bắt đầu từ bây giờ, gọi cô ta đến nhà trên, để cô ta phụ trách quản lý cuộc sống sinh hoạt hằng ngày của tôi."

Bệnh chó dại đúng không? Hừ, ngược lại anh rất muốn xem cô có bao nhiêu ‘nhiệt tình thích thú’, vừa nghĩ tới hành động đáng ghét của cô gái đó, ánh mắt lạnh lùng của Huyền Vũ Thác Hàn càng thêm u ám tối tăm, khóe miệng nhếch lên càng thêm nguy hiểm.

Lời của anh, khiến cho bác Phúc đang đứng bên cạnh lướt qua một chút kinh ngạc, nhưng nói cho cùng thì ông cũng đã trải qua vô số năm tháng gian khổ vất vả, trong những lúc như thế này ông luôn có năng lực không để lộ ra cảm xúc.

"Vậy phía bên lão phu nhân thì sao?"

Người thiếu gia này không phải là vì lão phu nhân bên đó nên mới trốn đến bên này sao? Bây giờ lại đột nhiên để người lão phu nhân đã sắp xếp ở bên cạnh mình, chuyện này thật sự làm cho ông không thể ngờ tới được.

Huyền Vũ Thác Hàn cười lạnh ngồi dựa vào trên ghế sa lon ở cửa sổ sát đất, cầm ly trà chanh lên đưa vào miệng nhấp một hớp, trên gương mặt lạnh lùng của anh thoáng qua một chút u ám, ngẩng đầu, thản nhiên nhìn ông nói: "Chỉ cần bác Phúc không nói ra chuyện này, phía bên bà nội không phải dễ xử lý sao?"

Chuyện mới vừa xảy ra ở bể bới, nếu bác Phúc nhìn thấy, rồi nói cho bà nội bên kia biết, bảo đảm ngày mai anh chắc chắn sẽ bị lôi trực tiếp đến cục dân chính.

"Nhưng thiếu gia......"

"Bác Phúc, có một số việc tôi sẽ tự xử lý, chỉ cần bácPhúc làm như không biết là được rồi." Huyền Vũ Thác Hàn lạnh lùng nghiêm nghị nói.

"Vâng!" Bác Phúc mở miệng lần nữa, ông còn không rõ tính cách của Huyền Vũ Thác Hàn sao! Một khi anh đã xác định chuyện gì, thì dù là mười bò kéo lại cũng không được, nếu không như thế thì lão phu nhân không cần cứ cách một khoản thời gian lại náo loạn một lần.

Bác Phúc thở dài trong lòng, khôi phục lại vẻ mặt không biểu cảm, nói: "Dạ, vậy tôi sẽ đi sắp xếp ngay bây giờ." Dứt lời, liền xoay người đi ra ngoài.

"Đợi chút." Ngay khi bác Phúc vừa chuẩn bị mở cửa thì Huyền Vũ Thác Hàn đột nhiên nghĩ đến một chuyện thú vị, cười nham hiểm nói: "Sau đó dẫn người đến phòng tôi."

Bác Phúc gật đầu một cái, liền đóng cửa đi ra ngoài.

Sau khi cửa phòng đóng lại, Huyền Vũ Thác Hàn nhếch miệng cười nham hiểm, giang rộng hai tay đặt lên hai bên ghế salon, dựa vào thành ghế sa lon nhắm mắt nghỉ ngơi.

Cô gái! Ngược lại tôi muốn nhìn xem đến lúc đó cô còn có thể hung hăng kiêu ngạo nữa được hay không.

Bên ngoài, mặt trời đã hơi ngã về phía tây, ánh mặt trời vừa đúng lúc chiếu vào chỗ ngồi của anh, nước trong hồ bơi cũng theo dao động mà sáng ngời lên, nửa người dưới chỉ quấn một tấm khăn tắm, vóc người cường tráng hoàn mỹ, làm da màu cổ đồng, gương mặt tuấn tú đến quá đáng, dưới khúc xạ của ánh mặt trời, tản ra lực hút chết người.

Mà lúc này, trong phòng căn phòng yên tĩnh đột nhiên vang lên tiếng chuông điện thoại di động.

Đôi mắt đen đang đóng chặc nhất thời mở ra, trong đôi mắt thâm thúy mang theo một vài tia máu, vào một khắc có thể nhìn ra được sự mỏi mệt bên trong.

"Chuyện gì?" Vừa nhấn nút nhận liền nói, trong giọng nói có chút mơ hồ.

La Vũ Hiên ở bên đầu kia điện thoại một đầu khác, sắc mặt liền trầm xuống nói thẳng: "Khu chợ đen ở thành phố A xảy ra chút chuyện, có lẽ lão đại anh phải tự mình đi một chuyến đến thành phố A."

"Nguyên nhân gì?" Trong giọng nói không nghe ra được chút cảm xúc nào, chỉ thấy Huyền Vũ Thác Hàn lạnh nhạt đứng lên khỏi ghế salon, đi vào phòng thay quần áo.

"Hiện tại tình huống cụ thể vẫn còn chưa rõ ràng lắm, nhưng có thể xác định là có liên quan đến Minh Cát hội."

Thành phố A vẫn luôn là địa bàn của Thiên Sát Bang, Minh Cát hội và Thiên Sát Bang chia hai vùng, ngoài mặt thì luôn là nước giếng không phạm nước sông, nhưng bên trong lại hết sức căng thẳng.

"Minh Cát hội?" Dừng một chút, "Cậu cứ đến đó trước, tôi sẽ đến liền."

Cúp điện thoại, Huyền Vũ Thác Hàn lạnh lùng nhíu chân mày lại, nhưng vẻ mặt vẫn lạnh nhạt như thường, một tay cắm vào túi quần, ra vẻ vô lại đi ra ngoài cửa.

Không bao lâu, trong gara của biệt thự một chiếc xe thể thao màu đen phóng cực nhanh ra ngoài, chỉ trong mấy giây, chiếc xe kia đã biến mất trên đường.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 31
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...